Một ngày này, Trần Nhất Sinh ngồi trước quầy thuốc, đối diện là một tên công tử ăn mặc gấm vóc, cả người mập núng nính.
Hắn lúc này trầm ngâm, ngón tay đặt trên cổ tay đối phương, cẩn thận xem mạch tượng.
Để ý sự trầm mặc của đại phu, tên công tử ca hoảng sợ, giọng run run:
“Tiên… tiên sinh, bệnh của ta nặng lắm rồi sao?”
Trần Nhất Sinh thu tay, chậm rãi đáp:
“Ngươi không có bệnh, chỉ là thân thể lao lực quá độ. Mấy ngày tới chú ý nghỉ ngơi, ăn uống điều độ và ngủ đủ giấc là được!”
“Ta không tin!”
“Đùng” một tiếng, tên công tử ca đập bàn la to, thớ mỡ trên gương mặt ngồn ngộn, tiếp đó nước mắt nước mũi đầm đìa:
“Ta rõ ràng cảm thấy thân thể mình có bệnh, nhưng đại phu nào cũng nói là vô sự! Chẳng lẽ bệnh trạng của ta nghiêm trọng đến mức ngay cả đại phu cũng muốn giấu sao?”
“Ô ô, ta vậy mà đoản mệnh như thế! Ô ô, thiên đố người tài, hồng nhan bạc mệnh!”
Hắn gục mặt thảm thiết gào lên, trong tiếng gào xen vào cả tiếng nghẹn ngào thê lương.
Ánh mắt cá chết nhìn tên công tử ca tự mình thương tâm, Trần Nhất Sinh xoa xoa mi tâm, một mặt hãi nhiên thốt lên:
“A, ta giấu mà ngươi cũng nhận ra sao?”
“Được rồi, ta thừa nhận là ngươi đang có bệnh rất nặng! Tên của căn bệnh đó là… à ừm, ô vơ thinh king!” Hắn trầm giọng.
“May cho ngươi là sư phụ ta hồi xưa có dạy cách chữa bệnh này!”
Trần Nhất Sinh viết một tờ dược phương, nghiêm túc đẩy đến trước mặt công tử ca mập mạp, dặn:
“Bốc thuốc như toa thuốc này! Trong vòng một tháng, mỗi ngày sáng trưa chiều uống thuốc nghiêm ngặt, tuyệt đối không cho phép thiếu một ngày nào! Qua một tháng bệnh sẽ tự động khỏi. Hiểu chưa?”
“Vâng… vâng tiên sinh!” Tên công tử ngoan ngoãn gật đầu.
Dõi theo tên công tử ca nhẹ cẫng rời đi, miệng thổi sáo, trong tay xách theo thuốc thang đầy một giỏ, Trịnh Yên Đan khó hiểu:
“Tại sao ngươi bốc thuốc dưỡng sinh cho hắn?”
Trần Nhất Sinh thong dong nhấp một ngụm trà, chép miệng đáp:
“Hắn tin là mình có bệnh, nên ta sẽ giúp hắn tin là mình đang trị bệnh. Nếu để lâu, đa nghi sinh bệnh, bệnh giả cũng thành bệnh thật!”
Hắn nói rồi đặt tách trà xuống, duỗi người, rã rời cất tiếng:
“Mà… rốt cuộc cũng xong một buổi sáng! Nghỉ trưa thôi!”
“Cơm trưa ta để sẵn trong tủ. Đói thì cứ ăn trước, ta ngủ một giấc đã!”
Trần Nhất Sinh gục mặt xuống quầy thuốc.
Đang mơ mơ màng màng, trong tai bỗng nghe thấy tiếng bước chân phát ra từ ngoài cửa.
Trần Nhất Sinh uể oải ngẩng đầu, đang định nói tiệm tạm thời nghỉ trưa, mời quý khách chốc lát nữa quay lại.
Tuy nhiên nhìn thấy diện mạo của người vừa vào tiệm, nhất thời tỉnh táo, cũng đem câu nói nuốt xuống.
Đây là một thiếu nữ trẻ tuổi, mặc chiếc váy thị nữ màu tím nhạt, dung mạo xinh xắn dễ thương.
Trần Nhất Sinh vội đứng dậy tiếp đón: “Tiểu Thúy cô nương!”
Tiểu Thúy nở nụ cười: “Trần công tử!”
“Bữa nay cô nương ghé qua tiệm nhỏ này, quả nhiên là rồng đến nhà tôm!”
Trần Nhất Sinh niềm nở:
“Ngươi muốn mua thuốc hay xem bệnh? Nếu là Tiểu Thúy cô nương, ta sẽ tính giá ưu đãi… à không, miễn phí luôn!”
Tiểu Thúy nhìn chung quanh tiệm thuốc, vẻ mặt thoáng qua một vệt cổ quái: “Trần công tử, việc làm ăn thật tốt nha!”
“Haha” Trần Nhất Sinh cười xòa: “Chỉ là một điểm sinh ý nhỏ mà thôi!”
“Trần công tử, ngươi thật là vô tư!”
Tiểu Thúy nhăn nhăn nhó nhó, tỏ ra do dự, thẳng đến một lúc sau mới thở dài lên tiếng: “Ta đến đây là để nhắc nhở công tử…”
Trần Nhất Sinh ngây ngẩn: “Nhắc nhở?”
Mắt thấy người thiếu niên trưng ra dáng dấp mờ mịt, Tiểu Thúy thầm than một tiếng, mím môi: “Công tử không cảm thấy mình đã quên mất cái gì sao?”
“Ta?” Trần Nhất Sinh tự chỉ ngón tay vào mặt mình. Tại giây phút này, dự cảm nguy cơ một lần nữa trỗi dậy.
Hắn rúc rúc cổ, yếu ớt cười đáp: “Ta quên cái gì?”
“Ta chỉ nhắc vậy thôi, còn lại thì do công tử rồi!”
Tiểu Thúy nói rồi, xoay người. Đi ra đến cửa, nàng ngoái đầu, nhàn nhạt rơi xuống một câu: “Tiểu thư đang rất tức giận! Trần công tử, ngươi nên tự mình cầu phúc đi!”
Hắn nghe vậy ngây như phỗng.
Tiểu thư?
Vương Diệu Chân?
Tại sao nàng tức giận?
Trong đầu ý nghĩ này vừa nảy sinh, đột ngột một dòng điện xộc thẳng từ gót chân đến đỉnh đầu. Để cho một đoạn trí nhớ ngủ quên nào đấy giật mình thức giấc.
Một sát na, Trần Nhất Sinh tê cả da đầu, trắng mét gương mặt:
“Thôi chết cha rồi!!!”
“Tiểu Thúy cô nương, chờ ta với!”
Hắn gấp rút gọi to. Vừa định đuổi theo nhưng Trịnh Yên Đan đã ngăn lại:
“Ngươi đi đâu?”
Trần Nhất Sinh vội vội vàng vàng: “Ta đi đây một lát, ngươi trông tiệm giúp ta nhé!?”
Nói dứt câu, thiếu niên tức thì ba chân bốn cẳng đuổi theo Tiểu Thúy…
Trơ mắt nhìn Trần Nhất Sinh chạy như ma đuổi, nhanh như gió đã ra tới đầu ngõ, Trịnh Yên Đan ngơ ngác.
Trong nhất thời, cả ngôi tiệm nhỏ chấn động, vang vọng một tiếng hô rối rít của thiếu nữ:
“Thế nhưng… nhưng ta có biết chữa bệnh đâu???”
"..."
Trần Nhất Sinh thẫn thờ đứng trước cổng cổ viện.
Trên trời mây trắng nhẹ nhàng trôi, núi non trùng trùng điệp điệp, tiếng chim ca thánh thót reo vang một góc rừng.
Từ trong, tiếng đàn trong trẻo du dương truyền ra, nghe như tiên âm giữa miền sơn cước.
Tất cả đều an yên. Duy chỉ có đàn âm rơi vào tai Nhất Sinh dường như dồn dập dị thường, thiếu đi nét tĩnh tại thong thả như thường lệ…
Hắn nặn ra một nụ cười mếu máo.
Từ ngày mở tiệm thuốc đến nay đã ròng rã một tuần trôi qua.
Một tuần này tối tăm mặt mũi từ mặt trời mọc cho đến mặt trời lặn, đã sớm đem tất cả những việc râu ria quẳng ra sau đầu.
Tuy nhiên, quăng tùy tiện thế quái nào vô tình vứt cả những việc quan trọng, chẳng hạn như… ước định với Vương Diệu Chân.
Vào ngày được nàng cho mượn tiền, Trần Nhất Sinh vỗ ngực chắc nịch ba ngày tới sẽ đến cổ viện dạy nàng nấu ăn.
Bây giờ thì tốt rồi! Bảy ngày trôi qua, đến giờ này mới vác xác đến. Hắn vậy mà cho tiểu thư nhà người ta leo cây suốt mấy ngày trời.
Tội đáng muôn chết!
Trần Nhất Sinh quay sang nhìn tiểu thị nữ đứng cạnh, thận trọng: “Tiểu Thúy cô nương, Vương tiểu thư bảo ngươi gọi ta đến đây đúng không?”
“Việc gọi công tử đến đây là do ta tự quyết định, cũng chẳng phải là ý của tiểu thư…”
Tiểu Thúy le lưỡi, thành thật đáp:
“Ta nhận thấy tâm tình mấy ngày nay của tiểu thư chẳng được tốt. Ta sợ tiểu thư sẽ trút giận lên ta, nên chỉ đành mời công tử đến để đề phòng tiểu thư giết nhầm!”
Trần Nhất Sinh giật giật mép miệng.
Thiệt tình, cứ tưởng là được tiểu thị nữ quan tâm, ai ngờ nàng sợ chủ nhân giận cá chém thớt nên cất công mang tên đầu sỏ tới nộp mạng.
Nghĩ đến ẩn sau vẻ ngoài trang nhã thùy mị của thiếu nữ họ Vương là tính cách nắng mưa thất thường, chuyến này xem chừng lành ít dữ nhiều…
Hắn nuốt một ngụm nước bọt, gian nan cất tiếng: “Tiểu thư nhà ngươi từng tức giận với ai như vậy chưa?”
Tiểu Thúy ngẫm nghĩ chốc lát, rồi lắc lắc đầu: “Từ lúc ta theo tiểu thư cho đến giờ, đây là lần đầu tiên ta thấy tiểu thư tức giận như vậy…”
“Ngày thường tính cách tiểu thư rất thoải mái, nàng cũng ít tiếp xúc với ngoại nhân. Vì lẽ đó chẳng có người nào chọc cho nàng giận được…”
Đoạn, Tiểu Thúy mở to mắt, nhìn Trần Nhất Sinh như thấy một chân trời mới mở ra:
“Trần công tử là người đầu tiên nha!”
“Haha” Hắn chê cười, lảng tránh quay mặt:
“Thành tựu nghe cứ sai sai thế nào ấy?”
Tiểu Thúy cắn cắn ngón tay:
“Thực ra thì… ta cũng rất tò mò dáng vẻ tức giận của tiểu thư sẽ đáng sợ như thế nào? Thế nhưng thân là thị nữ, ta chỉ dám nghĩ mà thôi!”
Bấy giờ, trên miệng tiểu thị nữ treo nụ cười tủm tỉm, vỗ vai người thiếu niên:
“Bây giờ công tử ở đây rồi, thật tốt quá!”
“Tốt quá?” Trần Nhất Sinh gượng cười: “Tốt quá cái gì?”
“Trần công tử, cố lên!” Tiểu Thúy ngọt ngào cổ vũ.
Nàng áp đôi tay trên ngực nhỏ, một mặt tưởng niệm: “Tiểu Thúy ủng hộ công tử! Tuy rằng không thể giúp ngươi, nhưng ta sẽ mãi mãi tưởng nhớ về ngươi!”