Tại thời điểm Trần Nhất Sinh vào phòng, tiếng đàn như cũ ngân vang và uyển chuyển, dường như chẳng nhận ra sự xuất hiện của một người nữa tại nơi này.
Hắn quăng ánh mắt cầu cứu đến chỗ Tiểu Thúy, đáp lại là nụ cười tươi rói và cái nháy mắt động viên từ tiểu thị nữ.
Tiếp đấy, nàng chậm rãi lặng yên lùi ra sau, có vẻ như rất lo ngại một giây tới cả cây đàn sẽ rơi thẳng tắp xuống vị trí này.
Trần Nhất Sinh tiến thoái lưỡng nan, chỉ có thể đứng một chỗ thấp thỏm chờ thiếu nữ đàn xong.
Nửa nén nhang trôi qua, chân đã đứng mỏi nhừ, rốt cuộc tiếng đàn ngừng lại. Trần Nhất Sinh vui mừng, tức thì đứng thẳng người.
Từ sau tấm bình phong mỏng, thân ảnh giai nhân thướt tha đứng dậy, hiện diện ra ngoài, cả gian phòng sáng ngời diễm quang.
Ánh mắt của nàng và thiếu niên rất nhanh chạm nhau.
Trần Nhất Sinh nở nụ cười thân thiện, giơ tay chào:
“Vương tiểu thư!”
Một mảng tĩnh lặng vây quanh…
“Ài…”
Hắn thán thở:
“Cầm nghệ của tiểu thư quả thật cao thâm, ta nghe mà cứ như nghe tiên âm! Vốn dĩ thân thể mệt mỏi, tâm tình muộn phiền nhưng nghe tiếng đàn của tiểu thư thì tất cả uể oải đều như gió thoảng mây trôi…”
Một đồng xu rơi cũng nghe thấy…
“Nếu có dịp, ta thật sự muốn dành cả ngày chỉ để được nghe tiếng đàn của tiểu thư, ahaha!”
Trần Nhất Sinh cười to.
“...ha…ha…ha”
Tiếng cười từng giây trôi qua ngày càng nhỏ dần, nhỏ dần, đến cuối cùng chỉ chủ nhân nó nghe được.
Nét mặt Nhất Sinh căng cứng, cảm thụ cả gian phòng nhỏ lạnh lẽo dị thường, dường như gió tuyết đông giá đến ùa về.
Trước mặt, thiếu nữ lạnh nhạt, đôi con ngươi tĩnh lặng.
Hắn chỉ cảm giác một ngàn ngọn núi đè nặng trên vai gầy, vầng trán chậm rãi rơi xuống một giọt mồ hôi lạnh, cả người cứng ngắc như tượng, dáng vẻ tươi cười càng thêm gượng gạo.
Từng giây, từng giây trôi qua dài như thiên niên.
Tại giây phút Trần Nhất Sinh điên cuồng nghĩ cách phá băng, Vương Diệu Chân rốt cuộc lên tiếng, thanh âm nhàn nhạt chẳng nghe ra cảm tình:
“Tiểu Thúy, ai cho ngươi tự ý dẫn người lạ vào đây?”
Đứng đằng sau, Tiểu Thúy ôm tâm thế xem náo nhiệt, đang cười trộm thì lửa nóng thiêu tới trên người mình, nàng ấp a ấp úng:
“Tiểu thư, ta…”
“Đừng giải thích.” Vương Diệu Chân trực tiếp cắt ngang: “Một tháng tới, phạt ngươi mỗi bữa cơm thêm vào mười muỗng ớt.”
“Mười… mười muỗng!?”
Tiểu Thúy sợ suýt ngất, nhanh chóng lộ ra vẻ mặt đáng thương, mắt lệ uông uông:
“Ô ô, tiểu thư tha mạng…”
Trước sự cầu xin thảm thương của tiểu thị nữ, Vương Diệu Chân ngoảnh mặt thờ ơ.
Bất đắc dĩ Tiểu Thúy chỉ có thể cam chịu nhận mệnh, đồng thời u oán trừng tên thiếu niên.
Người ta có câu có đầu, nợ có chủ! Ta mang con nợ đến rồi, tại sao tiểu thư vẫn mang ta ra trảm?
Trong sát na, cả gian phòng nhiệt độ càng cấp tốc giảm xuống, gió tuyết vù vù, đỉnh tuyết sơn trắng xóa một mảng đông u.
Oán niệm ngập trời, Trần Nhất Sinh cười. Ngoại trừ cười, còn có thể làm gì đây?
“Quý nhân ghé thăm, đáng tiếc nơi này trà đã nguội, cũng chẳng thể thịnh tình tiếp đãi.”
Vương Diệu Chân nhẹ xoay người:
“Tiểu Thúy, tiễn khách.”
“Đợi!” Trần Nhất Sinh vội giơ tay ngăn trở thiếu nữ.
Trông thấy thần thái xa cách của nàng, ngượng ngùng gãi gãi ót:
“Vương tiểu thư, ta sai rồi, tội đáng muôn chết! Thế nhưng trước khi trảm đầu thị chúng, nghe ta nói vài câu sau cuối được không?”
“Mời công tử tránh ra!” Vương Diệu Chân lãnh đạm.
Trần Nhất Sinh vội thanh minh:
“Vương tiểu thư, thực ra ta không cố ý thất hứa với ngươi! Chẳng qua là mấy ngày nay quá nhiều công việc nên ta lỡ quên mất…”
“Ta cam đoan với tiểu thư, sau này tuyệt đối sẽ không có chuyện như thế nữa!”
Trần Nhất Sinh nở một nụ cười tự nhận là xán lạn và thân ái nhất, dang rộng đôi tay:
“Vì lẽ đó, tiểu thư cho ta một cơ hội được chuộc lỗi có được không?”
“Rầm”
Trần Nhất Sinh dang tay đứng trước cổng viện, trên gương mặt y nguyên nụ cười tỏa nắng, chỉ có điều nụ cười này đi cùng với một trương gương mặt cứng ngắc.
Trước mặt, cánh cửa cổ viện đã đóng sầm.
“Hô”
Một ngọn gió thổi qua, tán cây vi vu, mây trôi từ tốn, phong cảnh hữu tình, duy chỉ lạc lõng một người thiếu niên trước cổ viện, giờ phút này ngờ nghệch trong gió.
"..."
Tại quầy thuốc, Trịnh Yên Đan lộ ra vẻ mặt chăm chú cực độ, đầu ngón tay đặt trên cổ tay một tên thanh niên gầy gò.
Tình cảnh này đã diễn ra suốt gần một nén nhang, và vẫn đang tiếp diễn.
Mắt thấy thiếu nữ trầm ngâm, tên thanh niên gầy gò run giọng: “Tiên… tiên sinh… sao rồi?”
Trịnh Yên Đan “suỵt” một tiếng, ngưng trọng đáp: “Ta đang tập trung cảm nhận mạch tượng của ngươi. Đừng quấy rầy!”
Hắn vội vã ngậm miệng.
Nửa nén nhang nữa trôi qua, thiếu nữ như cũ nghiêm nghị, thi thoảng nhăn mặt cau mày, tên thanh niên càng run rẩy mãnh liệt, mặt tái xanh, giọng mếu máo:
“Tiên… tiên sinh…”
“Nghe! Nghe được rồi!”
Đột ngột, Trịnh Yên Đan mừng rỡ reo lên. Tuy nhiên vỏn vẹn chớp mắt một cái, gương mặt nàng tràn ngập mờ mịt:
“Quái lạ! Tại sao lại là hỉ mạch?”
“Hỉ… mạch?”
Tên thanh niên xụ mặt.
Trần Nhất Sinh thất thểu đi trên đường.
Đến một con ngõ nhỏ thì rẽ vào, đột nhiên trong tai truyền đến tiếng người ồn ào. Hắn ngẩng đầu, đập vào mắt là một tràng cảnh quỷ dị.
Một tên thanh niên gầy gò nổi giận đùng đùng, giơ chân đạp thẳng vào cửa tiệm thuốc mà xông ra ngoài, theo sau là một thiếu nữ cuống quýt.
“Mau tránh ra! Ta đi tìm đại phu khác, ngươi cái nha đầu lang băm này!”
“Đừng đi! Tuy ta mù tịt về y thuật, nhưng ta đang học luyện đan! Ngươi muốn thử uống đan dược thay thuốc không?”
“Đan dược?”
“Đúng! Đúng! Cố cầm cự thêm năm năm nữa, sư phụ dạy ta cách điều chế đan dược rồi! Ta nhất định sẽ mang đến cho ngươi!”
“Xéo!”
“Đừng đi mà!”
Trần Nhất Sinh ngẩn người: “Cái quái gì?”
Trịnh Yên Đan thấy tên chủ tiệm quay về, tựa như nhìn thấy được cứu tinh mà nhanh chân tiến đến gần. Nàng ủ rũ cúi mặt:
“Ngươi cuối cùng cũng về! Ta mệt muốn chết!”
“Vừa rồi ta chẩn mạch, rõ ràng là nghe ra hỉ mạch, nhưng tại sao tên ấy nổi giận rồi đùng đùng ra về như thế?” Thiếu nữ quệt quệt miệng, oan ức nói ra.
“Hỉ mạch?”
Vai Trần Nhất Sinh thõng xuống thấp, một tay nâng trán ngẩng mặt nhìn trời xanh:
“Tạ ơn trời! Người ta nhân từ chưa đốt cái tiệm quèn này của ta!”
Trịnh Yên Đan chú ý đến vẻ uể oải trong mắt thiếu niên, ngạc nhiên:
“Ngươi về sớm vậy?”
Trần Nhất Sinh liếc: “Biết ta đi đâu không mà nói về sớm?”
“Đừng quên là ta từng gặp Tiểu Thúy…”
Trịnh Yên Đan cao thâm chắp tay, lộ ra dáng vẻ vạn sự trên thế gian nằm trong tay ta, đáp:
“Để ta đoán, ngươi đến chỗ Vương tiểu thư?”
Đoạn, nàng xoa xoa cằm đăm chiêu, nói thầm:
“Quái! Theo lẽ thường ngươi sẽ ở đó vài canh giờ mới đúng, nhưng giờ một canh đã quay về, trừ thời gian từ đây đến đó, ngươi chỉ ở đó chưa đến nửa canh giờ?”
Bỗng, Trịnh Yên Đan ngẩng mặt, ánh mắt nhìn người thiếu niên tràn ngập đồng cảm, xen vào một tia thương tình, vỗ vỗ vai trấn an:
“Người trẻ tuổi, sau này ăn nhiều tôm cá thủy sản một điểm. Ta đọc trong sách nói chúng rất tốt cho thận nha!”
Mắt trái Trần Nhất Sinh giật giật:
“Ngươi nói nhăn nói cuội cái gì?”
“Đại nhân với nhau cả mà!”
Trịnh Yên Đan mập mờ nở nụ cười, ôn tồn như ông cụ non nhắn nhủ:
“Người trẻ tuổi, đang trong độ tuổi trưởng thành thì nhớ chú ý thân thể. Trầm mê tửu sắc sẽ gây hại cho thân thể à nha!”
“Tuy rằng tiểu thư nhà người ta mỹ mạo như tiên, nhưng chớ nên quá mê muội. Bằng không sẽ âm thịnh dương suy… à… thải dương bổ âm!”
Nàng trách trách nói ra.
“Đã từng ai nói đầu óc của ngươi rất đen tối chưa?”
Trần Nhất Sinh co quắp miệng, phủi phủi tay, chán nản nói: “Thôi, đi ngủ đây!”
Trịnh Yên Đan ngước mặt nhìn mặt trời treo cao, sửng sốt:
“Nghỉ sớm thế?”
“Sớm muộn quan trọng gì nữa?”
Trần Nhất Sinh cười cợt:
“Dù sao cái tiệm rách này cũng sắp dẹp rồi!”
Nghe thấy giọng điệu của thiếu niên lộ ra nồng nặc thoái ý, Trịnh Yên Đan nhẹ nhíu mày, cũng thu liễm vẻ trêu chọc:
“Bộ có chuyện gì sao?”
Trần Nhất Sinh nhún vai, thản nhiên đáp:
“Đắc tội với chủ nợ, giờ chủ nợ cấm cửa rồi!”
“Ngươi chọc giận Vương tiểu thư?”
Trịnh Yên Đan mở to mắt, bất khả tư nghị:
“Ta lần trước gặp cảm giác nàng rất thân thiện dễ gần, vậy mà ngươi cũng chọc giận được?”
“Vô tình mà thôi!”
Trần Nhất Sinh tự giễu nở nụ cười:
“Tóm lại là ta sai trước! Bây giờ thì tốt rồi, nàng thậm chí đuổi thẳng cổ ta!”
“Đầu đuôi sự tình ra sao, nói ta nghe thử?” Trịnh Yên Đan quan tâm:
“Biết đâu ta giúp được ngươi!?”
Hắn ngập ngừng, song nghĩ đến thiếu nữ này hiện tại là chung một con thuyền vượt sóng với mình, cũng chẳng nhất thiết giấu giếm làm chi.
Nghĩ nghĩ, Trần Nhất Sinh giảng sơ qua vắn tắt câu chuyện cho nàng. Mong là nữ nhân thấu nữ nhân, nàng có thể chỉ điểm cho mình một đường sáng.
“Ngươi mượn tiền nàng, nàng muốn ngươi dạy nấu ăn, ngươi hứa cho đã rồi nuốt lời, nàng giận?”
Trịnh Yên Đan nhìn Trần Nhất Sinh như nhìn một gã nam nhân tồi, thậm chí thuận thế cách xa tên này một đoạn:
“Bổn cô nương thật sự thất vọng về ngươi! Về sau đứng xa xa ta ra!”
Trần Nhất Sinh cười khổ:
“Một tuần nay ngay cả việc ăn cơm ta nhiều khi cũng quên, nên cũng đành chịu. Ta có cố ý quên đâu?”
Trịnh Yên Đan lắc lắc đầu:
“Vấn đề không phải là do ngươi cố ý hay vô ý quên ước định, mà là ngươi rõ ràng đang xem nhẹ mối giao tình với nàng…”
“Nếu như ta xem một người là bằng hữu, nhưng người đó coi rẻ chân tình của ta! Ta cũng sẽ rất giận!” Nàng nỉ non.
Nói rồi, Trịnh Yên Đan thúc giục: “Ngươi xin lỗi Vương tiểu thư nhanh!”
Trần Nhất Sinh bất đắc dĩ:
“Ta xin lỗi rồi, nàng vừa đuổi về đây!”
“Đó là vì ngươi xin lỗi sai cách…”
Trịnh Yên Đan một mặt quả quyết: “Được rồi, nghe ta nè, đảm bảo xin lỗi thành công!”