Đợi ở ngoài, một nén nhang đã gần tàn, Hà Đại Đức nhếch mép, thúc giục:
“Đến giờ rồi! Ta nghĩ đại nhân nên vào trong đó áp giải tên tiểu tử ấy về nha môn là vừa!”
Doãn Công Minh nhìn tên mập ú từ nãy đến giờ lải nhải điếc cả tai, nhàn nhạt đáp:
“Đợi một chút nữa, nhang còn chưa cháy xong mà!”
Mặc cho nội tâm phật ý, Hà Đại Đức cũng chẳng tiện nói gì thêm.
Thôi thì cho tên tiểu tử thối đó thêm một tí thì giờ tự do ở ngoài, miễn cho sau này ở trong tù ngột ngạt.
Ngay tại thời điểm gã đại phu nghĩ thế, đột nhiên…
“Á”
Một tiếng gào thấu tận trời xanh, vẻ mặt của tất cả mọi người tại đây đồng loạt thay đổi.
Doãn Công Minh ngạc nhiên: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Hà Đại Đức đột nhiên hoảng sợ la lên:
“Thôi chết, có khi nào tên tiểu tử ấy quyết định thủ tiêu nạn nhân luôn không?”
“Đại nhân, mau, mau vào trong cứu người!”
Hắn tỏ ra gấp gáp.
“Cái này…” Doãn Công Minh ngập ngừng.
“Á”
Tại thời điểm này, trong tiệm thuốc tiếp tục vang lên một tiếng thất thanh, so với tiếng gào trước càng thảm thiết.
Doãn Công Minh run run ria mép, chẳng lẽ tên tiểu tử trong đấy thật sự túng quá nên quyết định đồng quy vu tận?
“Mau, xông vào!”
Hắn vội vã thét to.
Một nhóm cảnh vệ, dẫn đầu là Doãn Công Minh và Hà Đại Đức gấp rút chạy đến cửa tiệm thuốc, định đạp cửa xông vào trong cứu người.
Tuy nhiên, chân vừa giơ cao, “rắc” một tiếng, cửa mở toang.
Hai cánh cửa, một tả một hữu đột ngột đập thẳng vào mặt gã cảnh vệ và tên đại phu.
“Ah”
Hai tiếng gào thảm thiết vang dội con ngõ nhỏ.
Hai tráng sĩ xung phong văng ngược ra sau, vẽ nên một vòng cung đỏ thẫm, máu từ mũi tung tóe, cả một gương mặt in hình tay nắm cửa, một trái một phải, đi chung với nhau sẽ thành một cánh cửa.
“Cứu ta! Cứu ta!”
Từ trong, một thân ảnh vọt ra ngoài, vừa chạy vừa hét toáng như ma rượt.
Một đôi chân tập tễnh đang quấn vải, nhưng tốc độ như tựa một cơn gió, chỉ nghe thấy cầu cứu một tiếng, sau đó đã dùng tốc độ thần sầu phóng thẳng ra đầu ngõ, để lại một đám người ngờ nghệch nhìn trông.
“Muahaha”
Tiếng cuồng tiếu vọng ra từ trong, thiếu niên vung loạn xạ cây búa trong tay, đuổi ngay sát theo sau, một mặt dữ tợn cười: “Đứng lại! Để ta đập thêm một cái!”
“Ách”
Tiếng cuồng tiếu tắt lịm, chú ý đến vẻ mặt trợn mắt ngoác mồm của mọi người chung quanh, thiếu niên vội vã ném cây búa.
“Đùng”, trên sàn nhà xuất hiện một vết nứt to tướng.
Hắn gãi gãi đầu, nở nụ cười ngây ngô:
“Vừa nãy có con chuột chạy ngang, ta định đập con chuột!”
"..."
Hà Đại Đức một tay ôm cái mũi đang nhai trầu, trân trối nhìn gã thanh niên chuồn mất, từ đầu chí cuối thậm chí chẳng một câu giã từ, tức thì tầm mắt tối sầm.
“Ta… thua?”
Hắn thất thần thì thào.
Đột ngột, Hà Đại Đức ngẩng đầu, gương mặt núc ních mỡ vặn vẹo, gân cổ:
“Tiểu tử thối! Ngươi gian lận, nhất định là dùng thủ đoạn ghê tởm để gian lận!”
Nói rồi, một thân thể mập mạp nổi giận xông tới…
“Oái!”
Trần Nhất Sinh la làng, vỏn vẹn một cái chớp mắt đã nhào đến chỗ Doãn Công Minh:
“Đại nhân, cứu mạng!”
“Oành”
Đáng thương cho gã cảnh vệ, vừa loạng choạng đứng dậy, chưa đứng vững đã gánh chịu sát thương từ một cục mỡ nặng trăm cân nhào đến.
Hắn trợn trắng mắt, miệng phun ra một ngụm mật xanh, cả người uể oải rơi xuống một bụi cỏ gần đó, đầu úp đại địa, mông chỉa thiên không, sinh tử chưa rõ.
Trần Nhất Sinh mở to miệng, run giọng:
“Mưu… mưu sát mệnh quan triều đình!”
“Ta…” Hà Đại Đức ngơ ngác.
Một đám cảnh vệ ngốc trệ nhìn thảm cảnh của gã cấp trên, vẻ mặt tối đen, quăng ánh mắt bất thiện lên người tên đại phu mập. Thậm chí trường đao trên cũng đã rời vỏ, phảng phất chỉ cần tên này dị động, sẽ chém tới như thế.
Trần Nhất Sinh ngẩng mặt nhìn trời, thống thiết:
“Đại nhân, ngươi một đời chí công vô tư, thương dân như con, vậy mà cuối cùng chết oan trong tay kẻ gian! Đại nhân cứ yên tâm, ta nhất định sẽ vì ngươi mà trả thù!”
“Ta…” Hà Đại Đức càng ngơ ngác.
Đúng lúc này…
Doãn Công Minh đang nằm chỉa mông đột nhiên rên ư ử một tiếng, mở mắt.
Trên gương mặt chuột giờ phút này là cả một mớ hầm bà lằng máu mũi, vết tím đen, đất cát, rễ cây, nhánh cỏ,…
Hắn méo xệch cả miệng, thở như chó chết.
“Đại nhân chưa chết sao?” Trần Nhất Sinh thấy vậy, nhanh nhảu chạy đến nâng gã đứng lên.
Vừa đứng dậy, Doãn Công Minh rút đao, chỉ thẳng vào mặt Hà Đại Đức, thịnh nộ gầm to: “Tên mập đáng chết, ta chém ngươi!”
“Ta…”
Hà Đại Đức cuống cuồng né đao, rưng rưng oan ức.
Trước giờ toàn là gã vu oan người ta, nào có chuyện người ta vu oan gã?
Hắn chỉ thẳng mặt Trần Nhất Sinh, oán giận:
“Đại nhân, tất cả là tại tên tiểu tử thối này! Hắn vừa ăn gian, vừa vu oan cho người lương thiện!”
Trần Nhất Sinh cười nửa miệng, nhìn gã đại phu như nhìn một con ếch chưa ra miệng giếng: “Tiểu nhân vô tri! Ăn gian cái gì? Đây chính là y thuật chân chính!”
Hắn quay sang, nghiêm trang nói với gã cảnh vệ:
“Đại nhân mắt sáng như đuốc, nhìn rõ trắng đen! Tên vừa rồi vô luận là lực chân lẫn tốc độ đều có thể xưng là đỉnh tiêm, so với tuấn mã cũng chẳng thua là bao…”
“Ai thắng ai thua, ta tin là đại nhân đã có đáp án!”
Trần Nhất Sinh ôm quyền.
Doãn Công Minh quệt quệt mũi máu, đau nhe răng, đáp: “Theo như thỏa thuận, công tử thắng!”
“Đại nhân anh minh!” Trần Nhất Sinh cúi người.
“Ta… ta không phục!”
Hà Đại Đức nghiến nghiến răng, má nọng rung rinh, la to: “Tên tiểu tử ngươi rõ ràng là đã ăn gian, dùng thủ đoạn chơi xấu ta!”
Trần Nhất Sinh ngoảng mặt, tỏ ra trầm ngâm: “Nếu tự nhiên nhận được 100 vạn ngân nguyên, đại nhân sẽ tiêu cái gì?”
“Ta?”
Doãn Công Minh nghĩ nghĩ, nhất thời lộ ra nụ cười đê tiện, phối hợp với mặt chuột và ria mép động đậy, chỉ có thể nói là rất có dâm tặc phong phạm:
“Hắc hắc, trước tiên ta cứ chuyển nhà sang Di Hồng Viện ở một tháng rồi tính tiếp!”
“Di Hồng Viện?”
Đôi mắt Trần Nhất Sinh sáng quắc như cú vọ, hắng giọng, chững chạc đường hoàng cất tiếng:
“Mẹ ta dặn thanh niên trai tráng tuyệt đối tránh xa những chỗ tệ nạn như vậy. Đại nhân, mời ngươi cho ta địa chỉ chỗ đó, để ta rõ đường mà né tránh!”
Trong nhất thời, một già một trẻ nhòm nhau, cùng phát ra tiếng cười mập mờ.
Trông thấy cảnh này, Hà Đại Đức giật giật mí mắt, giả ngu: “Hai người các ngươi nói cái gì? Ta một chữ cũng chả hiểu!”
“Hai chúng ta đang trò chuyện về một thằng ngu mang 100 vạn ngân nguyên tặng cho người ngoài…”
Trần Nhất Sinh ngó nghiêng ngó dọc, ra vẻ tìm tòi:
“Tiên sinh thấy thằng ngu đấy ở đâu không?”
Hà Đại Đức thở phì phà, đè nén lửa giận, trầm giọng:
“Được, 100 vạn thì 100 vạn!”
Hắn cười lạnh:
“Tuy nhiên nói trước, tiền của ta đều là tiền của thiếu chủ. Nếu ngươi muốn thu tiền cược, xin mời đến Phùng Gia một chuyến!”
Nghe thấy vậy, Trần Nhất Sinh cau chặt chân mày.
Địa vị của Phùng Gia cũng chỉ thua Trần Gia một chút, đều là tu chân thế gia đứng đầu Hoàng An Thành. Đến tu chân thế gia đòi nợ?
Đó là ngại mạng mình sống quá lâu!
Tuy nhiên, 100 vạn ngân nguyên là tiền để mua dược liệu cứu mạng… cam tâm tình nguyện vứt sao?
Thấy thiếu niên tỏ ra trầm trọng, Hà Đại Đức rốt cuộc tìm thấy một tia vui vẻ:
“Dám không? Một tên nghé con như nhà ngươi xem chừng cũng chả tưởng tượng ra nổi Phùng Gia là thế lực đáng sợ như thế nào!”
Bấy giờ, một tiếng cười nhạt vang lên:
“Như vậy sao?”
Một công tử áo trắng tiến đến, thoáng chốc hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Diện mục anh tuấn tiêu sái, ôn nhuận như ngọc.
Trần Nhất Sinh vốn dĩ một mặt nặng nề, một chốc này miệng treo một đường cong.
Thiệt tình, vậy mà quên mất phe mình cũng có một tôn đại thần tọa trấn!
“Ngươi là ai?” Hà Đại Đức sửng sốt.
“Một người qua đường thích xem náo nhiệt!”
Vị công tử áo trắng gấp lại quạt giấy trong tay, mỉm cười ưu nhã:
“Vừa đúng lúc nghe tiên sinh nói rằng Phùng Gia là một cỗ thế lực đáng sợ, tiểu sinh muốn nghe xem là đáng sợ ra sao?”
Hà Đại Đức ngẩn ngơ, trong ngực trái tim đập thình thịch, suýt chút nữa tâm thần thất thủ.
Vài giây sau mới có thể từ trong rung động tỉnh táo trở lại, thoáng chốc sợ vỡ mất, ta… ta vậy mà xao xuyến trước nụ cười của một tên nam nhân?
Đáng chết!
Ta một thời trai trẻ oanh liệt, thê thiếp thành đàn, nửa đời sau tuyệt đối chớ thể nào sa chân vào ma đạo được!
Hắn vội quay mặt, che đi vẻ quẫn bách:
“Dĩ nhiên, thực ra chuyện này người dân trong thành nào cũng rõ…”
“Tại tòa thành này, Phùng Gia là một cự đầu tu chân thế gia, tộc nhân đều là tu chân giả!”
Hắn nói đoạn, ưỡn ngực ngẩng cổ, cất cao giọng ngạo nghễ, phảng phất như mình cũng họ Phùng:
“Vô luận là vị thế, quyền lực, sức mạnh gì thì cũng là đứng đầu ở thành. Thế nào, đủ đáng sợ chưa?”
Trần Nhất Sinh nhìn gã đại phu đang to giọng tuyên ngôn, trên gương mặt tràn ngập sùng bái.
Hắn thở dài, thầm thay đối phương mặc niệm một tiếng…
“Đứng đầu?”
Công tử áo trắng cười cười: “Nghe giới thiệu thì có vẻ cũng chẳng đáng sợ lắm nhỉ?”
“Ngươi!”
Hà Đại Đức nổi giận: “Ngươi dám xem thường Phùng Gia, tin ta…”
“Được rồi!”
Công tử áo trắng trực tiếp xen ngang, lãnh đạm: “Ngươi đã thua cuộc, chung tiền nhanh.”
“Ngươi có tư cách gì nói chuyện ở đây?” Hà Đại Đức như ăn trúng con ruồi gằn giọng.
Một tên tiểu tử thối, giờ chạy ra thêm một tên tiểu tử đẹp mã nữa?
Hôm nay là ngày đám tiểu tử đáng ghét được sổng chuồng sao?
“Tư cách?”
Công tử áo trắng nhướng mày, thuận tay ném một món đồ vật đến trước mặt gã cảnh vệ.
Doãn Công Minh theo phản xạ giơ tay chộp món đồ ấy, đang định mở miệng mắng đối phương vì cái tội ném đồ lung tung, đột nhiên một cảm giác lành lạnh truyền đến.
Hắn cúi đầu, đột ngột mắt trợn to, cả sinh thái muôn màu trên mặt chuột sụp đổ, nhường chỗ cho một mảng trắng nhợt.
Hà Đại Đức chửi ầm: “Tiểu tử, cút ch…”
“Ầm”
Một cánh tay vươn ra, nhấn mạnh đầu của gã mập.
Hà Đại Đức quỳ rạp xuống đất, cái trán đập thẳng xuống nền đất, đại não như sắp sửa vỡ ra.
Bấy giờ một âm thanh run rẩy vang lên, truyền vào trong tai gã: “Thành… thành chủ đại nhân…”
“???”
Hà Đại Đức ngây ngốc, vô thức ngẩng mặt.
Thế nhưng cánh tay đặt trên đầu một lần nữa nhấn mạnh, trán tiếp tục tiếp xúc thân mật với nền đất cứng ngắc, não trì trệ mất năm giây.
Công tử áo trắng chậm rãi đến gần, tất cả cảnh vệ chung quanh nhao nhao quỳ xuống hành lễ.
Họ nhận ra được thứ trên tay của Doãn Công Minh… thành chủ lệnh!
Thành chủ lệnh trên tay ai, người ấy chính là thành chủ. Tại Hoàng An Thành, thành chủ có nghĩa là tối cao, là đệ nhất nhân!
Tại đương trường, duy nhất một người thiếu niên đang đứng thẳng, mờ mịt nhìn quanh, tựa như chẳng rõ vì sao tất cả mọi người đột nhiên quỳ xuống.
Công tử áo trắng đập nhẹ quạt giấy trên tay, nở nụ cười nhàn nhạt:
“Ta cho ngươi một ngày để giao nộp đủ tiền, gồm 100 vạn tiền thua cược, 100 vạn tiền phạt, 100 vạn ngân nguyên tiền đền bù tổn thất danh dự cho Trần công tử.”
Đoạn, công tử áo trắng nhìn thoáng qua cánh cửa bị đạp tung, đôi mắt cong thành một vầng nguyệt nha: “À… thêm 100 vạn để đền cánh cửa cho tiệm thuốc nữa.”
Hà Đại Đức quỳ gục đầu, chẳng đáp nổi một tiếng, nhưng cả người run tựa chó mắc mưa.
“Ngươi có thể mách thiếu chủ của ngươi.”
Công tử áo trắng cười tủm tỉm: “Nếu Phùng Chí Vĩ muốn đòi công đạo thì mời đến Vương Gia, ta sẽ dâng trà tiếp đãi!”
Hà Đại Đức đang run rẩy tức thì cứng ngắc…
“...”