Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 59: Ba Đời Trị Xương Khớp



Đối diện với ánh mắt tĩnh lặng của thiếu niên, Hà Đại Đức rụt rụt cái cổ ngấn mỡ, vô thức lùi lại một bước, nhưng đợi đến lúc phản ứng lại, tức thì thẹn quá hóa giận.

Từ bao giờ ta yếu vía đến mức bị một tên mao đầu tiểu tử dọa sợ rồi?

Tuy rằng những năm trở lại đây tập trung vào công việc làm ăn, y thuật đã mai một rất nhiều, song mấy chục năm hành y đâu chỉ là hư danh?

Tên tiểu tử này chỉ đáng tuổi con tuổi cháu, chẳng lẽ ta sợ một tên tiểu bối vô danh?

Hắn xụ mặt: “Y thuật của ta là để cứu người, sao lại rảnh rỗi mang ra so với tên tiểu tử thối nhà ngươi?”

Trần Nhất Sinh vuốt vuốt cằm, cười nhếch mép, cứ như vậy rơi xuống một chữ:

“Sợ?”

Trong tầm mắt, nụ cười của thiếu niên tựa châm chọc, tựa coi rẻ, mặt mỡ gã đại phu ngồn ngộn co rút, chỏm râu dê run run, vẻ mặt vàng ọt thành đỏ sẫm, từ đỏ sẫm sang tái xanh, tái xanh cuối cùng thành tái nhợt…

"..."

Bấy giờ, để ý tên tên mập đứng cạnh nổi giận đùng đùng, thở phì phà phì phạch, Doãn Công Minh ấp úng:

“Hà tiên sinh, ngươi thật sự muốn đấu?”

“Dĩ nhiên!”

Hà Đại Đức chỉ cảm giác cắn sắp gãy răng:

“Hôm nay ta sẽ dạy cho tên tiểu tử đáng chết này cách làm người!”

Nếu ngay cả thách đấu của một thiếu niên mà cũng trốn tránh, nhất định sẽ trở thành trò cười cho giới đại phu toàn thành.

Đến chừng đó danh tiếng gây dựng cả chục năm coi như đi tong!

Huống chi Hà Đại Đức sớm chướng mắt Trần Nhất Sinh, nhân dịp này quyết định tống đối phương vào tù cho thỏa cơn giận!

Để ta cho tên nghé con nhà ngươi vào nồi!

Trong đầu tàn nhẫn nghĩ, Hà Đại Đức trầm giọng:

“Đại nhân, mong ngươi sẽ đứng ra làm trọng tài cho ta! Miễn cho người nào đó thua xong sẽ quỵt nợ!”

Ria mép giật giật, Doãn Công Minh quay sang nói nhỏ với thiếu niên:

“Công tử thật sự muốn đấu?”

“Đương nhiên rồi!”

Trần Nhất Sinh mỉm cười gật đầu, sau đó nhíu nhíu mày tỏ vẻ đắn đo:

“Ta chợt nghĩ đến, đột nhiên có 100 vạn ngân nguyên từ trên trời rơi xuống! Đại nhân, ngươi nghĩ ta nên tiêu như thế nào đây?”

“Nghĩ tiêu tiền để làm gì?”

Hà Đại Đức cười gằn: “Đằng nào cả đời này ngươi cũng sẽ được ăn cơm tù miễn phí rồi!”

Mắt thấy song phương căng thẳng, chẳng ai chịu nhường ai, Doãn Công Minh thầm mắng một tiếng.

Hai ngươi thích thì vác nhau ra vách núi mà đấu, người nào thua thì tự giác nhảy xuống, lôi ta vào vũng nước đục này làm cái gì?

Trong lòng mang mười tám đời tổ tông của cả hai ân cần chăm sóc, ngoài mặt Doãn Công Minh ưỡn ngực nghiêm trang:

“Được, các vị cứ tự nhiên. Ta sẽ đảm nhận việc giám sát quá trình quyết đấu, cam đoan sẽ phân xử công bằng!”

Hắn vừa nói, vừa cố tình nhấn mạnh chữ “công bằng”.

Một phe Trần Gia, một phe Phùng Gia, thiên vị về phe nào thì phe còn lại sẽ xẻo thịt tên trọng tài tội nghiệp này.

Vậy cho nên, lần thứ nhất trong đời, Doãn Công Minh tự nhận sẽ là một vị quan đúng với cái tên công minh của mình!

“Ngươi muốn so thế nào?” Hà Đại Đức trừng Trần Nhất Sinh một cái, giở giọng.

Trần Nhất Sinh nghĩ nghĩ trong chốc lát, chỉ ngón tay đến chỗ gã thanh niên nằm trên cán.

Nhận thấy ánh mắt của tất cả mọi người trong tiệm đổ dồn về phía mình, gã thanh niên vốn dĩ đang ngóc đầu ngóng nhất thời vội cụp đầu rên rỉ.

“Ở đây đã có sẵn người bệnh…”

Trần Nhất Sinh đề nghị:

“Ai chữa được chân cho hắn thì thắng, thế nào?”

Nghe thấy vậy, Hà Đại Đức suýt chút ngẩng mặt cười to.

Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa lại xông vào!

Hắn nghiêm trọng nghi ngờ, tiểu tiểu tử này cái não đã bị chó gặm.

Dù sao người là do ta mang đến, hiện tại dám mang ra thách đấu ta?

Đúng là tự tìm đường chết!

Hà Đại Đức trước đó còn có chút lo được lo mất, nhưng giờ này đã an tâm mười phần.

Trận này, ta thắng chắc rồi! Dù trong bụng mở cờ, nhưng thần sắc gã đại phu nghiêm nghị vô cùng, gật đầu:

“Được thôi, theo ý của ngươi!”

Hắn nói rồi, âm thầm nháy nháy con mắt với tên thanh niên, đáp lại là một cái nháy mắt của đối phương.

Tại giây phút này, hai người đồng loạt nở nụ cười gian…

Trần Nhất Sinh nhún vai: “Ta muốn chữa trước!”

Hà Đại Đức vội thu lại nụ cười gian, chắp tay sau lưng, lộ ra phong phạm cao nhân vọng trọng:

“Xin mời, miễn cho thiên hạ đồn là ta ức hiếp tiểu bối!”

Tên tiểu tử này mồm mép nhanh nhẩu, vô sỉ có thừa, vậy nên nhất định phải cho đối phương thua một cách đường hoàng.

Hà Đại Đức ngược lại vững tin, trị trước trị sau gì thật ra cũng chẳng quan trọng, chung cuộc đã sớm ngã mũ!

Bấy giờ Trần Nhất Sinh tỏ ra trầm tư, cất giọng: “Nếu ta trị được, vậy tính thế nào?”

“Nếu ngươi trị được, ta tình nguyện nhận thua!”

Hà Đại Đức cao ngạo ngẩng cao đầu, quả quyết tuyên ngôn.

“Tốt!”

Trần Nhất Sinh nở nụ cười: “Ai nuốt lời là con heo mập!”

Đoạn, Trần Nhất Sinh định đến gần chỗ gã thanh niên, nhưng giữa đường thì tên đại phu đã giơ tay ngăn lại:

“Đợi!”

“Muốn nhận thua sao? Con heo này!?” Trần Nhất Sinh nhướng mày.

Hà Đại Đức nhăn nhúm gương mặt, gân xanh nổi đầy mặt, cố nén thịnh nộ nói:

“Ngươi cho ta thời gian trị cụ thể, chứ ngươi câu giờ đến năm sau thì so cái gì nữa?”

Trần Nhất Sinh giơ cao ngón giữa đến trước mặt gã đại phu, đáp:

“Một nén nhang.”

"..."

Trời nắng gắt, nhóm người đứng ngoài tiệm, trơ mắt nhìn cánh cửa đóng sầm.

Vừa rồi thỏa thuận xong xuôi, Trần Nhất Sinh đã đuổi tất cả ra ngoài, ngoại trừ Trịnh Yên Đan và gã thanh niên là được phép ở lại.

Vì lẽ đó, mặc dù rất tò mò nhưng đám người cũng chẳng thể nào biết được đến cùng là sự tình gì đang diễn ra đằng sau cánh cửa ấy.

Một nén nhang đang tàn, Hà Đại Đức sốt ruột:

“Đại nhân, chẳng lẽ tên tiểu tử thối đó cố tình đánh lạc hướng chúng ta, tìm đường chuồn rồi!?”

Doãn Công Minh phủ nhận:

“Ta đã quan sát một vòng nơi này, trừ cửa chính ra thì không có cửa phụ nào khác. Hắn trừ khi là có thuật độn thổ…”

Nói giữa chừng, gã cảnh vệ ngập ngừng:

“Hà tiên sinh, ngươi thấy sao về vụ này? Trong vòng một nén nhang liệu có thể trị lành đôi chân tàn phế không?”

“Đừng tin xàm ngôn của tên tiểu tử ấy!” Hà Đại Đức nhổ một vũng nước miếng, thề thốt:

“Hắn mà trị được, ta đi bằng đầu cho đại nhân coi!”

Tại một gốc thụ gần đó, Vương Diệu Chân dựa nửa vai trên thân cây, tay vẫy vẫy nhẹ chiếc quạt giấy, quan sát cánh cửa tiệm thuốc đóng lại xuyên suốt từ nãy đến giờ.

Ánh mắt thiếu nữ lộ ra vẻ trầm ngâm, yên lặng đợi chờ…

"..."

Trong tiệm thuốc, Trịnh Yên Đan nôn nao ngồi trên ghế, ngẩng mặt nhìn qua người thiếu niên đang chậm rãi thưởng thức một tách trà, chỉ cảm giác tâm trạng giờ phút này vô cùng nóng nảy.

Tình cảnh này đã diễn ra từ lúc cửa tiệm đóng lại. Rốt cuộc, thiếu nữ đứng dậy, sốt sắng cất tiếng:

“Nói cái gì đó đi! Đừng uống trà nữa!”

“Nói gì?”

Trần Nhất Sinh đặt tách trà xuống, nhàm chán chép miệng: “Một là 100 vạn ngân nguyên từ trên trời rơi xuống. Hai là được nha môn nuôi cơm cả đời. Vô luận là cái nào thì xem ra cũng rất có lời à nha!”

“Ngươi…”

Trịnh Yên Đan gắt giọng: “… nghiêm túc cho ta! Bổn cô nương quăng ngươi vô chuồng chó nhà thím Vân tin không?”

“Được được, ta nghiêm túc, nghiêm túc rồi!”

Trần Nhất Sinh vội vã ngồi dậy.

Trịnh Yên Đan thấp thỏm: “Bây giờ làm sao?”

Trong vòng một nén nhang, muốn một người tàn phế có thể đi lại được, dù là tu chân giả cũng cần nuốt nước mắt nhả ra vài vạn linh thạch để mua đan dược trị thường, càng đừng nói là y thuật phàm nhân, chuyện này vốn dĩ là viển vông.

Đằng này nàng rõ ràng nhận ra sự đáng ngờ của gã thanh niên. Nghĩ đoạn, thiếu nữ cắn nhẹ môi:

“Ta… ta nhờ sư phụ giúp ngươi được không?”

Trần Nhất Sinh gõ gõ ngón tay:

“Vài chuyện cỏn con mà thôi, cần chi dơ tay của lão nhân gia?”

“Chuyện cỏn con?” Trịnh Yên Đan dựng thẳng chân mày.

Cái chuyện cỏn con trong miệng thiếu niên có nghĩa là nếu đi sai, cả đời này cũng đừng mơ đặt chân ra được song sắt nhà giam.

Nàng càng nghĩ càng tức tối, rất muốn mắng tên ngoan cố này một trận, nhưng chú ý đến thần sắc nhất mực của thiếu niên, Trịnh Yên Đan phập phồng ngực, uất ức quay mặt, miệng nhỏ mân mê:

“Ta mặc xác ngươi! Tốt nhất là vô tù luôn đi, miễn cho sau này bổn cô nương thấy mặt ngươi lại phiền!”

Trần Nhất Sinh tức cười:

“Ta vào tù thì ngươi nhớ mỗi tháng vào thăm ta một lần nha, nếu không ta sẽ rất cô đơn mà khóc trong đó mất!”

Hắn nói rồi, thu lại nụ cười nhếch nhác, trong đôi con ngươi đen nhánh thoáng qua một vệt tinh mang, quay người:

“Yên Đan, giúp ta một chuyện được không?”

"..."

Trong gian phòng nhỏ dành cho bệnh nhân, gã thanh niên nằm vắt chéo chân, mặc cho đôi chân đang quấn vải dày.

Hắn gác tay sau gáy, nằm thích ý thổi sáo, trong đầu thầm nghĩ sau vụ này nhất định đòi thêm tiền công từ con heo mập ấy.

Dù sao ta đã diễn xuất thần như vậy rồi… nếu chẳng được thưởng thêm thì quá lãng phí một tài năng! Hắc hắc…

Đúng lúc này, từ ngoài truyền đến tiếng cộc cộc, gã thanh niên vội vàng để chân xuống, nằm thẳng trên giường, miệng rên tỉ từng tiếng, dáng vẻ thoạt nhìn vô cùng đáng thương…

Trần Nhất Sinh tiến vào gian phòng, nhìn gã thanh niên nằm quằn quại, thở dài:

“Tội lỗi, tội lỗi…”

“Tiểu ca, ta tới trị chân cho ngươi!”

Tên thanh niên quay mặt, chỉ rên ư ử như thoi thóp.

Trần Nhất Sinh đến cạnh giường, năm ngón tay đột ngột nhấn mạnh vào đùi của gã, thoáng chốc cả gian phòng vang lên một tiếng gào thảm thiết:

“Oái, nhẹ tay chút! Đau chết ta rồi!”

Trần Nhất Sinh áy náy:

“Tiểu ca, thật sự xin lỗi ngươi! Trước đó ta cứ nghĩ ngươi chỉ là trật chân nên mới tắc trách, hậu quả là làm ngươi ra nông nỗi này! Ta thật sự rất là hối hận!”

“Thế nhưng tiểu ca cứ yên tâm…”

Trần Nhất Sinh siết chặt nắm tay, một mặt nóng rực vẻ quyết tâm:

“Hôm nay dù trời sập xuống, ta cũng nhất quyết chữa lành đôi chân cho ngươi!”

“Tiểu ca nằm yên nha!”

Trần Nhất Sinh nhắc nhở một câu, sau đó nhanh chóng.

Một thoáng này, cả gian phòng một lần nữa trở nên yên tĩnh.

Gã thanh niên nằm trên giường, đợi mãi một lúc mà thiếu niên chưa quay lại.

Gã nhếch môi một cái, tiếp tục vắt chéo chân, nằm nghiêng người mơ tưởng về đêm nay, nhận được tiền rồi sẽ tung hoành chốn thanh lâu, ôm ấp các cô nương xinh đẹp ở đấy.

Nghĩ đến đây, nước miếng của gã chảy ròng ròng.

Bấy giờ, đằng sau vách tường gỗ mỏng, đột nhiên từng thanh âm xì xào truyền đến, xen ngang dòng mơ tưởng tươi đẹp của gã thanh niên:

“Ngươi… ngươi muốn dùng thứ thuốc đó?”

Đây là âm thanh run run của thiếu nữ.

“Đúng vậy!” Đáp lại nàng là một âm thanh tràn ngập bất đắc dĩ:

“Ta hết cách rồi! Nếu như không dùng tới thứ thuốc đó, ta chỉ sợ là nửa đời sau sẽ mọt gông trong tù!”

“Nhưng… nhưng mà… nó quá nguy hiểm!” Tiếng nói gấp gáp của thiếu nữ đề thăng rồi đột ngột hạ giọng.

Trong phòng, tên thanh niên ngóc đầu, cái tai vểnh cao.

Thật lạ là dù hai người ngoài cửa đang nói nhỏ xì xào với nhau, nhưng mỗi câu mỗi chữ đều rơi rõ mồn một vào tai của gã.

“Nguy hiểm thì sao? Miễn có tác dụng là được!”

Âm thanh của thiếu niên dừng một nhịp, rồi chậm rãi nói ra: “Nhiều năm trước ông của ta ngã từ vách núi xuống, cứ ngỡ là phế cả đôi chân, nhưng chỉ cần thoa thứ thuốc ấy một canh giờ là chạy như ngựa!”

“Một thời gian trước, trâu húc cha ta gãy cả xương sườn, tưởng sắp chết đến nơi, nhưng rồi thoa thứ thuốc ấy là lành lặn ngay tức thì. Đến đời của ta, xem ra cũng nên dùng tới nó rồi!”

Tiếng nói thiếu niên lộ ra vẻ cười khổ.

“Đừng!”

Âm thanh thiếu nữ nồng nặc hoảng loạn:

“Ngoại trừ ông và cha ngươi, những người còn lại dùng thứ thuốc ấy đều đã chết! Ta cấm ngươi dùng nó!”

“Rầm”

Tên thanh niên ngã chỏng vó từ trên giường xuống sàn nhà.

“Đấy là do đám người đó quá yếu đuối!”

Tiếng nói của thiếu niên quát nạt:

“Mặc xác ta! Dùng cũng chết, không dùng cũng chết, cùng lắm thì lôi được một mạng nữa, xuống suối vàng cũng có người trò chuyện với ta!”

“Dừng lại!” Thiếu nữ van xin.

“Buông ra…” Thiếu niên gằn giọng.

“Đừng, xin ngươi!”

“Im miệng cho ta!”

Một tiếng nạt nộ vang to, “phịch”, đi cùng với tiếng nện trầm đục, cả vách tường gỗ rung lên mãnh liệt, âm thanh nức nở cầu xin của thiếu nữ im ắng.

Trong này, trán của gã thanh niên chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh toát.

Trần Nhất Sinh mở cửa đi vào, gương mặt âm trầm như cửu u địa ngục.

Hắn một tay cầm theo hũ thuốc, một tay lôi theo một cây búa tạ to tướng, trên sàn nhà tạo ra những tiếng ma sát “reng rét” quỷ dị.

Tại đầu búa đen sì, một vài vệt chất lỏng đỏ thẫm vương trên sàn nhà, trải dài một vệt từ cửa vào tận trong.

Thấy cảnh này, gã thanh niên méo miệng, đầu đầm đìa mồ hôi.

Hắn thều thào: “Tiên… tiên sinh, có chuyện gì sao?”

“Chỉ là con chó của nhà thím Vân sủa ồn ào quá, nên ta cho nó ngủ một giấc mà thôi!” Trần Nhất Sinh đáp.

Tại giây phút này cặp mắt đỏ ngầu, vô số đường tơ máu chằng chịt, xen với những sợi gân xanh nổi trên trán, phá lệ dọa người:

“Đừng quan tâm! Bây giờ giơ chân ra, để ta trị chân cho tiểu ca!”

“Đợi… một một tí!”

Tên thanh niên vội vã giơ tay che mặt, dường như sợ một giây sau cả chiếc búa sẽ nện thẳng đến chỗ này.

Hắn chỉ dám mở hé con mắt, một ngón tay yếu ớt chỉ chỉ hũ thuốc trên tay Trần Nhất Sinh: “Tiên… tiên sinh, thứ gì đó!?”

“Tên của nó là Ba Đời Trị Xương Khớp!”

Trần Nhất Sinh ve vẩy hũ thuốc, trầm giọng trả lời:

“Tiểu ca đừng nhìn nó nhỏ mà vội coi thường. Bất cứ vấn đề nào về gãy xương, tàn phế, liệt chi,… chỉ cần thoa nó một lát là lành lặn!”

“Thần như vậy?”

Tên thanh niên ấp úng, một mặt cẩn trọng từng li từng tí:

“Vậy nó có tác dụng phụ nào không? Tỷ như… ực, chết người chẳng hạn?”

Trần Nhất Sinh gật gật đầu:

“Đúng là yêu cầu dùng thuốc có một tí xíu vất vả cho người bệnh!”

Đoạn, vẻ mặt thiếu niên treo một cái nụ cười sáng chói, để lộ ra những chiếc răng trắng muốt.

Hắn nâng cao chiếc búa trong tay, thản nhiên nói:

“Để dùng thuốc này, trước tiên cần đem xương cốt nơi bị thương đập nát, sau đó thoa thuốc lên chỗ đập nát, đợi lành rồi tiếp tục đập, đập rồi lại thoa,… Cứ như vậy qua chín lần, thương thế nặng cỡ nào cũng chấm dứt!”

“Cái…”

Tên thiếu niên tam hồn thất vía vút lên trời cao, suýt chút nữa tè ra quần.

Thảo nào trong miệng thiếu nữ, những người trước đó đều đã chết, sống được mới là lạ!

Trải qua chín lần đập nát, đôi chân của ta còn có thể ra được hình dạng của đôi chân không cũng là một ẩn số!?

Trong nội tâm gào thét, gã thanh niên nhích cái mông, vẻ mặt tái nhợt:

“Tiên sinh, ta nghĩ trị chân như thông thường là được rồi! Thứ thuốc này quá trân quý, cái chân quèn của ta chả xứng đáng với thần dược của tiên sinh đâu!”

“Đùng”

Hắn vừa nói dứt câu, chiếc búa tạ đã ngay ở trước mặt, nặng nề nện xuống sàn nhà, để lại trên đấy một vết nứt toát.

Trong sát na, tia màu máu cuối cùng trên gương mặt của gã thanh niên rốt cuộc thoái lui.

“Thường là thường thế nào?”

Trong đôi con ngươi thiếu niên thấp thoáng một tia điên cuồng:

“Đây là cách thông thường của ta! Nằm yên đó!”

Trần Nhất Sinh chậm rãi nâng cán búa, nở một nụ cười tàn ác, ánh nhìn nhắm thẳng tắp vào đầu gối của gã thanh niên, tựa dã thú nhìn con mồi.

Dưới vẻ mặt kinh hồn bạt vía của gã, “đùng” một tiếng nữa vang lên, chiếc búa lún sâu xuống sàn nhà.

Trần Nhất Sinh tối sầm mặt:

“Tiểu ca nằm yên coi! Ta đập trúng chỗ khác thì sao?”

“Ô ô, tha cho ta, tha cho ta!”

“Đùng”

“Né nữa! Ta có ý này, để ta trói tiểu ca lại nhé!?”

“Ô ô, cứu, cứu mạng!”

“Đùng”

"..."