Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 63: Bổn cô nương sẽ chờ!



Trần Nhất Sinh đứng trước một tòa tháp đồ sộ, đại môn sừng sững, người ra vào tấp nập.

Hắn ngẩng mặt.

Tấm hoành phi gỗ quý treo trên cao đề “Đại Vân Thương Hội”. Từng con chữ vàng óng và được đính vào những viên ngọc quý rực rỡ.

Đại Vân Thương Hội tụ tập vô số thương nhân của cả nước, phân hội trải dài ở tất cả các tòa thành tại Đại Vân.

Buôn bán từ đồ vật phàm nhân cho đến đồ vật của tu sĩ, từ tạp phẩm cho đến trân bảo.

Tôn chỉ là ngoại trừ ngai vàng của thánh thượng, tất cả những thứ còn lại đều có thể thương lượng… miễn được giá!

Trần Nhất Sinh đi vào tòa tháp.

Trái ngược với cảm giác nhốn nháo ngoài đường, trong này phá lệ trật tự.

Những gian hàng được xếp vào ngay ngắn chỉnh tề.

Những gã du thương ngồi an vị tại một góc, xung quanh trưng ra những món đồ vật lạ lẫm.

Đứng xa xa, cảnh vệ ánh mắt sắc như diều hâu thi thoảng quét qua một thoáng, rồi nhanh chóng thu lại ánh nhìn.

Người tuy đông, nhưng chỉ vang lên tiếng xì xầm nho nhỏ.

Bấy giờ, một nữ tử tiến đến, đặt một tay trên ngực trái, cúi người mỉm cười:

“Chào mừng đến với Đại Vân Thương Hội! Nếu công tử muốn hỗ trợ điều gì, xin mời nói với ta!”

Trần Nhất Sinh nhìn nữ tử đối diện. Dung mạo xinh xắn, ăn vận một thân trang phục của thương hội, dáng vẻ thân thiện.

Hắn nhận ra nàng là tu chân giả, nhưng cũng không có nửa điểm coi thường tên phàm nhân quèn trước mặt, tức thì ấn tượng tốt đối với nơi này tăng rất nhiều.

Ít nhất thì… cũng chẳng làm ăn bát nháo như đám thương hội trong tiểu thuyết não tàn.

Hắn cũng cười, đáp:

“Ta muốn mua linh thảo.”

Nghe thấy vậy, nữ tử nhìn thiếu niên thêm vài giây, làm ra một động tác mời, nhẹ giọng:

“Mời công tử…”

Hai người đi đến một gian phòng nhỏ.

Đợi thiếu niên ngồi xuống, nữ tử rót một tách trà, nhẹ nhàng đưa tới:

“Công tử muốn mua linh thảo nào?”

Trần Nhất Sinh im lặng trong chốc lát, đáp:

“Thuần Dương Thảo!”

Hắn nói rồi, ánh mắt mang theo vài phần thấp thỏm nhìn nữ tử.

Trong dược phương giải Tam Niên Thực Tâm Cổ, Thuần Dương Thảo là quan trọng nhất, nếu thiếu nó thì tất cả những dược liệu còn lại chỉ có nước vứt vào sọt rác.

Tuy nhiên, linh thảo cũng không giống như rau cải ngoài chợ, muốn mua là mua.

Nhiều gốc đến tận cả trăm, cả ngàn năm mới nhìn thấy một lần. Nói theo cách tu chân giả… đó là hữu duyên mới gặp!

Dưới ánh mắt mong mỏi của Trần Nhất Sinh, nữ tử ra vẻ tiếc nuối:

“Nếu công tử muốn mua trực tiếp Thuần Dương Thảo thì chúng ta đã hết! Ta e rằng qua năm sau mới có thêm vài gốc nữa được thương hội chuyển đến thành!”

“Qua năm?” Trần Nhất Sinh nặng nề.

“Thế nhưng…”

Ngay lúc tâm tình thiếu niên rơi thẳng xuống vực thẳm, nữ tử cất giọng:

“Buổi đấu giá sắp tới, sẽ có một gốc Thuần Dương Thảo được mang ra đấu giá. Đây cũng là gốc cuối cùng tại Hoàng An Thành. Nếu công tử muốn mua, có thể tham gia thử xem sao!”

Một giây trước, tâm trạng chìm xuống vực sâu, một giây sau nhảy cẫng trên cửu trọng thiên, Trần Nhất Sinh mừng như điên, đứng phăng dậy:

“Thật?”

Thiếu niên mừng rỡ, thậm chí gương mặt trắng nhợt trở nên đỏ, nữ tử ngoài mặt nở nụ cười nhã nhặn, nhưng trong lòng thầm cổ quái.

Tác dụng nổi tiếng nhất của Thuần Dương Thảo là cường dương tráng thận. Nó được coi là thần dược được nhiều tên nam giới thiếu bản lĩnh săn đón.

Người trẻ tuổi cũng xem như thanh tú dễ nhìn, vậy mà ngoài ý muốn chẳng dùng được à nha!

Nữ tử gật nhẹ đầu, ôn nhu đáp:

“Buổi đấu giá sẽ diễn ra vào 4 ngày nữa tại thương hội. Ta sẽ giúp công tử ghi danh tham dự!”

“Vậy nhờ cô nương rồi!”

Trần Nhất Sinh ngồi lại trên ghế, đôi tay nắm chặt đến run run.

Buổi đấu giá sắp tới… cho dù phá sản cũng nhất định tranh giành được Thuần Dương Thảo!

"..."

Trần Nhất Sinh mang theo tâm trạng nhẹ nhõm rời tòa tháp.

Trời lúc này đã nắng.

Hắn quyết định đóng cửa tiệm thuốc một ngày.

Một tháng gần đây tối tăm mặt mũi, ít có thời gian vấn an Phạm lão. Bây giờ rốt cuộc rảnh tay một chút, tranh thủ đi trau dồi tình cảm với lão nhân chứ đợi gì nữa?

Tại nhà tranh…

“Hì hì”

Phạm lão đang nhắm mắt dưỡng thần thì ngẩng mặt.

Tiếng cười quái dị của thiếu niên vẫn như cũ chướng tai. Ông cộc cằn:

“Đừng có lúc nào đến nhà lão phu cũng cười như vậy được không?”

“Ta đến vấn an tiền bối!” Trần Nhất Sinh cười tít mắt, đáp.

Hắn đưa một gói giấy trà đến trước mặt lão nhân, cung kính:

“Vừa đúng lúc trong nhà dư một gói Mặc Ngọc Minh Trà, ta muốn mang nó dâng tặng cho tiền bối! Rất mong tiền bối sẽ đón nhận tâm ý này của ta!”

“Mặc Ngọc Minh Trà?” Phạm lão vuốt vuốt chòm râu trắng xóa, cười cợt:

“Tâm ý này của tiểu tử nhà ngươi cũng thật là vĩ đại!"

Trần Nhất Sinh ngượng ngùng cười.

“Đáng tiếc, lão phu không có hứng thú để tâm sự với tiểu tử ngươi!”

Lão nhân cúi mặt, đôi mắt đen ngòm từ từ nhắm lại, chỉ còn một giọng nói già nua vang lên:

“Đi mà nói với nha đầu ở sau nhà…”

“...”

Trần Nhất Sinh ra sau nhà.

Mảng cỏ xanh vươn mình đón nắng, gốc Tùng đong đưa lộng gió trưa, thoang thoảng một mùi dược thảo hương.

Hắn vô thức ngừng lại, mở to mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.

Một chiếc cổ đỉnh lơ lửng, chung quanh tỏa ra ánh sáng lục nhạt.

Theo những vết nứt của chiếc đỉnh, gió được thổi, tạo ra những dòng xoáy nhẹ xoay vần.

Thiếu nữ tay phải giơ ra trước đỉnh, tay trái thủ ấn đang đổi.

Thủ ấn đổi, cổ đỉnh tựa có linh, trên không trung xoay vòng nhảy múa, phát ra tiếng reo như chuông gió, nghe rất vui tai.

Trần Nhất Sinh rung động: “Thật là thần!”

Đằng sau đột nhiên truyền đến tiếng người, thiếu nữ đang tập trung thì giật mình, nhưng cũng chẳng loạn.

Thủ ấn một lần nữa đổi, tiếng reo vang của cổ đỉnh đột ngột im ắng.

Ngọn gió ngừng thổi, nhanh chóng rơi xuống trong vòng tay của nàng.

Trịnh Yên Đan ngoái đầu:

“Ta vừa định tập xong thì đến tiệm thuốc!”

Trần Nhất Sinh vươn vai, nhếch nhác đáp:

“Hôm nay nghỉ!”

Hắn nhìn chiếc đỉnh nằm gọn trong tay thiếu nữ, phấn chấn:

“Ngươi làm chủ được Thanh Phong Đỉnh?”

“Ừm”

Trịnh Yên Đan giơ cao chiếc đỉnh, ánh nắng phản chiếu trên gương mặt vui tươi của thiếu nữ, càng tô điểm thêm sức sống cho cảnh vật:

“Tuy chưa thành thạo được như sư phụ, nhưng cuối cùng nó cũng ngoan ngoãn rồi!”

“Chúc mừng! Chúc mừng!” Trần Nhất Sinh ôm quyền.

Một tháng trước, thiếu nữ này suýt chút nữa mang chiếc đỉnh đi đựng cơm cho chó. Vậy mà quay qua ngoảnh lại một thời gian ngắn, nàng đã có thể khống chế được đỉnh.

Xem ra thời gian này dù dành cả ngày ở tiệm thuốc, nhưng thiếu nữ này cũng không hề buông lơi với mục tiêu trở thành luyện dược sư!

Trịnh Yên Đan thích ý cười một tiếng, trực nhớ ra điều quan trọng, ngẩng mặt:

“À đúng rồi! Ngươi sáng nay tới Đại Vân Thương Hội mua Thuần Dương Thảo sao rồi?”

“Mua thì chưa, nhưng manh mối thì có!”

Trần Nhất Sinh trầm ngâm:

“Vào mấy ngày nữa, thương hội sẽ tổ chức đấu giá, trong đó sẽ có Thuần Dương Thảo!”

“Bằng bất cứ giá nào ta cũng sẽ mua nó!” Trần Nhất Sinh quyết tâm.

Thuần Dương Thảo là tia hi vọng mở ra một đường sinh lộ cho cỗ thân thể mang án tử này. Thế cho nên dù đốt trụi túi tiền cũng nhất quyết tranh được!

“Đấu giá…à…” Trịnh Yên Đan thì thào.

“Đợi ta một xíu!”

Để lại một câu, nàng ôm đỉnh rời đi.

Nhìn thiếu nữ vào nhà, Trần Nhất Sinh ngạc nhiên, chỉ đành tìm tới một nơi mát mẻ dưới gốc Tùng ngồi chờ.

Thời gian từ từ trôi, gió nơi này nhè nhẹ thổi qua tay áo, thiếu niên tựa vào gốc cây, chỉ cảm thấy tâm an yên.

Vừa định ngủ một giấc, âm thanh trong trẻo của thiếu nữ đã truyền vào tai:

“Nè, cho ngươi!”

Hắn mở mắt, trong tầm mắt là một mớ giấy cũ mèm và nhăn nhúm:

“Đây là cái gì?”

“Ngân phiếu!”

Trịnh Yên Đan đáp, trong tay những tờ ngân phiếu rất cũ, thoạt nhìn có vẻ đã để lâu chẳng dùng đến:

“Ngươi cứ giữ mà dùng! Ít nhiều chắc cũng giúp ích được cho đấu giá Thuần Dương Thảo!”

Trần Nhất Sinh sững sờ, nhưng rất nhanh lắc đầu:

“Đây là tiền của ngươi, sao ta có thể nh…”

“Bảo nhận thì cứ nhận!”

Trịnh Yên Đan gắt giọng.

Nàng thẳng thừng nhét mớ ngân phiếu vào trong tay thiếu niên:

“Bổn cô nương là tu chân giả, chỉ dùng linh thạch, mấy tờ giấy này để lại cũng chỉ vứt xó, chi bằng cho ngươi xài còn có ý nghĩa!”

“Nếu ngươi dám từ chối…”

Thiếu nữ quơ quơ nắm tay trắng nõn, nhếch răng thử miệng: “… ta mang ngươi quẳng vào chuồng chó nhà thím Vân!”

Trần Nhất Sinh ngây ngẩn trong thoáng chốc, rồi tự nhiên nhếch miệng, “phốc”, bật cười thành tiếng:

“Hahaha”

Nghe thấy tiếng cười giòn giã của thiếu niên, Trịnh Yên Đan mờ mịt: “Ngươi cười cái gì?”

Trần Nhất Sinh xoa xoa con mắt, nén cười đáp:

“Ta đột nhiên nghĩ về lần đầu tiên chúng ta gặp nhau!”

Thời điểm ấy, nàng cũng quơ quơ nắm tay giống như thế, một mặt đắc ý vì đã tặng Trần Gia Bảo vài quyền vào mặt.

Từ đó đến giờ là bao lâu rồi?

Hắn một ngày đó sống dở chết dở, ấy thế mà từ giây phút thiếu nữ này từ trên trời rơi xuống, cuộc đời thình lình loạn tung, đến nỗi cũng chẳng đủ thì giờ để tiếp tục tuyệt vọng…

Trịnh Yên Đan cũng vô thức câu lên một đường cong trên môi.

Đáng ngạc nhiên!

Nàng trực nhận ra chỉ quen Trần Nhất Sinh được vẻn vẹn một thời gian ngắn ngủi, nhưng rồi hai người đã trải qua nhiều chuyện cùng nhau, cứ ngỡ là như thân quen từ rất rất lâu rồi!

Nghĩ đến đây, giọng điệu thiếu nữ mang theo vẻ trách cứ:

“Thiệt tình! Từ lần đầu tiên gặp ngươi, ta đã sớm thấy ngươi rất phiền phức! Ai ngờ cuối cùng vẫn là đụng trúng ngươi!”

Trần Nhất Sinh trắng mắt: “Nói cho đúng cái… ai là người suýt chút cho ta vào ăn cơm tù nhỉ?”

Trịnh Yên Đan le lưỡi:

“Đó là do ngươi thích lo chuyện bao đồng, sao lại quái đến trên người ta rồi?”

Trần Nhất Sinh nhún vai:

“Đó gọi là tinh thần chính nghĩa! Ngày nay ra đường mà gặp được một người tốt như ta là hiếm lắm! Ngươi nên trân trọng!”

“Tốt thấy ớn!”

Trịnh Yên Đan bĩu môi.

Đoạn, nàng ngồi xuống cạnh thiếu niên.

Ngẩng đầu nhìn thiên không thăm thẳm, đôi mắt trong veo tựa phản chiếu cả mây trời, cất giọng:

“Tống được con sâu ra ngoài rồi, ngươi sau đó muốn làm gì?”

Trời cao vời vợi, nắng rải trên vai, Trần Nhất Sinh trầm mặc.

Từ trước đến giờ đều lo sinh tử trước mắt, nên vốn dĩ từ ngày đặt chân đến thế giới này, chưa bao giờ nghĩ ngợi đến chuyện mai sau.

Hắn đến nơi này chỉ là một tai nạn… có lẽ sẽ dành cả đời này để gánh vác thân phận thiếu niên Trần Nhất Sinh?

Hắn ngã người nằm gác tay sau gáy, ngẩng mặt nhìn trời xanh mênh mông thấp thoáng sau tán lá, nụ cười càng thêm tự giễu:

“Chắc là ta sẽ tiếp tục làm đệ nhất thiên tài Hoàng An Thành. Địa vị tại Trần Gia sẽ trở lại đỉnh cao, cứ như vậy qua vài chục năm phấn đấu, tranh được chiếc ghế gia chủ. Để rồi giành suốt cả đời còn lại để giữ vững chiếc ghế ấy, tránh cho mấy tên tiểu tử đáng ghét nhăm nhe…”

“Vậy thì xin chúc mừng Trần gia chủ! Đến ngày đó nhớ đừng quên ta nha!”

Trịnh Yên Đan trêu chọc.

“Haha” Trần Nhất Sinh cười to:

“Ta là gia chủ rồi, Trịnh cô nương sẽ là thượng khách của Trần Gia! Bổn gia chủ sẽ dọn sạch tài sản gia tộc để mua linh thảo cho ngươi thỏa thích mà luyện dược!”

Trịnh Yên Đan ôm gối nhìn xa xăm, nỉ non:

“Ngươi đã nói rồi, đến chừng ấy tán gia bại sản cũng đừng trách ta!”

“Bổn gia chủ nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy! Cứ chờ đi!”

“Bổn cô nương sẽ chờ…”

“...”