4 ngày sau…
Tia nắng mai đầu tiên nhấp nhô trên đường chân trời.
Trần Nhất Sinh ngồi xổm trước cổng tòa tháp Đại Vân Thương Hội.
Hắn nhìn người ra vào tấp nập, miệng nhai nốt miếng bánh màu thầu cuối cùng.
Trần Nhất Sinh đứng dậy, phủi phủi tay: “Vào thôi!”
“Ừm”
Bên cạnh, Trịnh Yên Đan gật gật đầu, gương mặt thanh thuần quyết tâm xen lẫn căng thẳng.
Dáng vẻ so với tham gia đấu giá, càng giống như sắp sửa tiến vào một chiến trường sinh tử.
Hai người đi vào tòa tháp, nhanh chóng được một nữ tiếp tân đứng ra tiếp đón.
Nàng sau đó dẫn cả hai lên tầng hai của tháp, nơi một sảnh đấu giá rộng rãi đang được người của thương hội trang hoàng.
Trần Nhất Sinh và Trịnh Yên Đan được dẫn đến một gian phòng nhỏ số 81.
Từ ngoài cửa sổ gian phòng, có thể nhìn thấy được toàn cảnh sảnh đấu giá, cùng với vô số những gian phòng tương tự, vây trọn cả một đại sảnh.
Tuy gian phòng nhỏ, nhưng nội thất được bài trí xa hoa.
Hắn ngồi xuống chiếc ghế da êm ái.
Trên bàn có nước uống, đồ ăn vặt và trái cây.
Trần Nhất Sinh tiện tay tách vỏ một quả cam, sau đó thảy nó đến cho thiếu nữ ngồi cạnh:
“Ăn cam tráng miệng đi!”
Trịnh Yên Đan chụp quả cam, ngạc nhiên:
“Đấu giá cũng có phục vụ đồ ăn sao? Thật là chu đáo!”
Trần Nhất Sinh ném quả nho vào miệng, đáp: “Ngươi cho ta 1 vạn ngân nguyên, ta sẽ chu đáo gấp mười như vậy!”
Để tham gia đấu giá, người tham dự cần đóng lệ phí 1 vạn ngân nguyên.
Đếm sơ sơ số người tham gia ít nhiều cũng xấp xỉ một trăm người, tức là thương hội thậm chí chưa cần động tay đã mang về cả trăm vạn ngân nguyên.
Quả nhiên là gian thương thời nào cũng có!
Nghĩ đến sẽ cùng với một trăm người tranh đoạt một gốc linh thảo, Trần Nhất Sinh thầm thở dài một tiếng.
Mức độ cạnh tranh này, cũng quá mức đáng sợ!
“Ta có nên châm lửa đốt để trừ vài tên đối thủ cạnh tranh không?”
Hắn đột nhiên nảy sinh ra một cái ý nghĩ xấu xa.
Hai người ngồi nhấm nháp vài trái cây, phiên đấu giá đã được mở màn.
Đèn chung quanh được tắt đi, dồn tất thảy ánh sáng vào một thân ảnh đứng giữa đại sảnh.
Đây là một nữ tử với dung mạo quyến rũ, môi đỏ phong tình.
Một chiếc váy đỏ thẫm ôm sát thân, tôn lên dáng người gợi cảm ngạo nhân của nàng.
Nguyên chiếc váy chỉ được cố định nhờ một sợi dây nhung mỏng, lộ ra nước da trắng muốt từ cổ xuống xương quai xanh.
Bên dưới váy đỏ xẻ ra, đôi chân dài miên man uyển chuyển.
Nàng mị cười nhẹ, cất cao giọng:
“Chào mừng các vị đến với phiên đấu giá tháng của Đại Vân Thương Hội…”
“Tiểu nữ là Tú Trinh, người sẽ chủ trì đấu giá sáng này…”
Nàng vừa nói, vừa nháy mắt một cái, mắt đẹp càng toát ra vẻ mỹ miều:
“Tú Trinh sẽ nhận được sự giúp đỡ từ các vị quý nhân ở đây để mọi thứ được diễn ra suôn sẻ và thành công!”
Đoạn, Tú Trinh đặt ngón tay trên môi đỏ, “chụt” một tiếng, làm ra động tác hôn gió:
“Để mở màn, tiểu nữ xin được gửi tặng một nụ hôn thân ái đến các vị quý nhân!”
“Ồ ồ”
Một thoáng này, cả đại sảnh ồn ào, những tiếng thổi sáo trêu ghẹo truyền đến từ tứ phía.
Nhìn vưu vật ở dưới, một đám nam nhân chỉ cảm giác máu trong người như nóng lên hừng hực.
Dĩ nhiên, một tên thiếu niên nào ấy tại phòng 81 cũng là một phần tử trong đám này.
Ở thế giới này, vô luận là tiểu thư danh môn như Diệu Chân, thị nữ như Tiểu Thúy, thiếu nữ thường dân Yên Đan thì trang phục đều kín cổng cao tường.
Thậm chí lộ ra một tấc cổ tay cũng là điều đáng ngạc nhiên, nào có thoải mái gợi cảm như nữ tử Tú Trinh này?
Cách ăn mặc của nàng cứ như ở Trái Đất, Trần Nhất Sinh thổn thức, con mắt vô thức quét qua quét lại trên người nữ tử vài vòng.
Nhất là đôi chân dài miên man ấy, chậc chậc…
Bỗng nhiên, một âm thanh tràn ngập ý cười vang lên:
“Trắng không?”
“Trắng!”
Trần Nhất Sinh nghiêm túc đáp.
Hắn đáp theo phản xạ, rồi tự sững sờ, cảm thụ một ánh nhìn tựa tiếu phi tiếu đang nhòm mình chăm chăm.
Trần Nhất Sinh tằng hắng, ngồi nghiêm chỉnh, trầm giọng:
“Vào chính sự!”
Trịnh Yên Đan quay mặt:
“Dâm tặc!”
Bầu không khí trong đại sảnh đã nóng lên, Tú Trinh nhẹ gật đầu, thầm ra hiệu cho người của thương hội mang ra vật phẩm đầu tiên.
Rất nhanh, trên tay nàng đã nâng một chiếc tráp gỗ nhỏ.
Nắp tráp mở ra, trong đấy là một viên đan dược tròn vo xanh tuyền, nhỏ ngang đầu ngón tay.
“Bồi Sinh Đan, được đích thân đệ tử chân truyền của Tống đại sư điều chế…”
Tú Trinh mỉm cười, chậm rãi giới thiệu:
“Nó có tác dụng tẩm dưỡng sinh cơ, tăng cường thọ nguyên. Uống vào có thể tăng đến 10 năm thọ nguyên, giá khởi điểm là 50 vạn ngân nguyên. Xin mời quý vị!”
Trần Nhất Sinh nhìn viên đan dược đang được nữ tử chủ trì nâng trong tay, vẻ mặt phức tạp.
Hắn cũng có một viên giống vậy, do Ngô Uyển Ngọc tặng vào ngày đó, nhưng vì muốn giữ tôn nghiêm cho nguyên chủ nên chưa dùng, cất một góc trong nhà.
Trần Nhất Sinh nghĩ miên man, cuộc tranh đoạt đã diễn ra.
“55 vạn ngân nguyên.”
“60 vạn ngân nguyên.”
“70 vạn ngân nguyên.”
“...”
Đến cuối cùng, Bồi Sinh Đan thành công được bán ra với giá 100 vạn ngân nguyên.
Trông thấy cảnh này, Trần Nhất Sinh méo xệch cả mặt.
Ta vậy mà vứt xó một gia tài!?
Trong nhất thời, đôi con ngươi đóa đóa thiểm thiểm, liệu có nên tháo xuống tôn nghiêm, đánh đổi viên đan dược để mua Thuần Dương Thảo?
Mạng chỉ có một, tôn nghiêm mất rồi cũng có thể tìm về!
Thời gian từ từ trôi qua, đại sảnh càng lúc càng sôi nổi với vô số món vật phẩm được mang ra, đan dược, trứng yêu thú, linh thảo, cổ vật trong di tích cổ,…
Tuy đa dạng, nhưng điểm chung là trăm vạn ngân nguyên mới đủ tư cách sờ tới.
Một canh giờ trôi qua, mồ hôi lạnh ướt nhẹp trên trán Trần Nhất Sinh.
Hắn đột nhiên cảm thấy gương mặt mập mạp của Hà Đại Đức đáng yêu đến lạ.
Nếu như chẳng có quý nhân này, đoán chừng là nằm mơ mới có thể trong vài tháng gom đủ vài trăm vạn.
Người tốt việc tốt, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi!
Càng về sau, những thứ được mang ra sảnh càng giá trị.
400 vạn ngân nguyên mà Trần Nhất Sinh tự tin trước đó, giờ phút này cũng đã dần lung lay.
Hắn cố giữ bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt chẳng giấu nổi vẻ bất an.
Nhận ra thiếu niên dị trạng, Trịnh Yên Đan nhẹ giọng:
“Nhất Sinh…”
Trần Nhất Sinh cười cười:
“Ta cứ tưởng tiền của mình cũng đủ sức tranh đoạt, nhưng với tình hình này…”
Hắn nói giữa chừng, cảm thấy bầu không khí trùng xuống, thoáng chốc đổi giọng, ra vẻ tùy tiện vung tay áo:
“Mà thôi, sống chết có số, nãy giờ vung tiền nhiều như vậy, đám người trong này chắc cháy túi sạch rồi! Một lát nữa sẽ chẳng đủ tiền tranh với ta!”
Trịnh Yên Đan nhìn xuống sảnh đấu giá náo nhiệt, trầm mặc.
Bấy giờ Tú Trinh nhoẻn miệng cười, vỗ nhẹ tay, vật phẩm đấu giá tiếp theo được mang ra.
Một chiếc gương gỗ được đặt trước mặt nàng.
Nữ tử đến gần mở nắp gương.
Ngay tại lúc này, một đạo ánh sáng màu vàng rực rỡ nhoáng lên, nhanh chóng thắp sáng phạm vi mấy trượng xung quanh.
Dưới con mắt của mấy trăm con người, nằm trong gương là một nhánh thực vật hoàng sắc sáng chói.
Vừa xuất hiện, dường như nhiệt độ của đại sảnh được tăng lên.
Mọi người vô thức nhắm mắt, cảm nhận một tia ấm áp thư thái tỏa trên da thịt.
“Tiểu nữ xin giới thiệu đến các vị vật phẩm đấu giá tiếp theo…”
Tú Trinh cất cao giọng:
“Một gốc Thuần Dương Thảo!”
Trần Nhất Sinh và Trịnh Yên Đan chấn động tinh thần.
Hai người trong nháy mắt ngồi thẳng, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn nhánh thực vật đang nhè nhẹ tỏa sáng.
Trong đầu, đồng loạt thoáng qua một cái ý nghĩ:
“Đến!”
“...”