“Khặc khặc”
Trần Nhất Sinh quỳ rạp, che miệng phát ra tiếng sặc.
Trong miệng và mũi ngập tràn đất cát, tai vẫn còn âm vang ồ ồ sau dư chấn của vụ nổ.
Hắn gian nan ngẩng mặt, đập vào tầm mắt là một cảnh tượng tan tác.
Đất đá văng tứ tung, lá cây rơi rợp một quãng trời.
Tại trung tâm, những vết nứt toác chằng chịt tựa mạng nhện, vây quanh một cái hố đất to tướng, sâu gần một trượng.
Mặt Trần Nhất Sinh trắng mét.
Vừa rồi vụ nổ xảy ra, may mắn là được một thân ảnh ngăn đỡ đằng trước.
Nếu không giờ này thân thể của hắn chỉ sợ đã thiếu mất vài thứ, thậm chí cần nhặt lại từng khúc!
Nghĩ vậy, Trần Nhất Sinh vội quét mắt tìm các thiếu nữ.
Dù Vương Diệu Chân là người đứng ra chặn vụ nổ, nhưng trang phục chỉ cháy xém, mặt mũi lấm lem.
Trịnh Yên Đan thì đen nhem nhẻm như than.
Thế nhưng cả hai thiếu nữ dường như đều bình an vô sự.
Thấy vậy, Trần Nhất Sinh mới an tâm thở ra.
Hắn “ực” một tiếng, phá vỡ yên tĩnh:
“Mọi… mọi chuyện sao rồi?”
Từ trong trạng thái ngây ngốc, Trịnh Yên Đan tỉnh táo lại.
Nàng quệt quệt gương mặt nhem nhuốc, tập tễnh đi đến trung tâm vụ nổ.
Đôi vai run run, thiếu nữ cúi người nhặt chiếc đỉnh, nơm nớp nhìn vào trong đỉnh.
Bên trong, chỉ thấy một cỗ dung dịch màu xanh nhạt trong suốt, giờ phút này xen lẫn với những tia vàng óng ánh đang chậm rãi lưu chuyển.
Dung dịch tỏa ra ánh sáng nhấp nhánh và nhè nhẹ cảm giác ấm áp.
Trịnh Yên Đan gục đầu, trầm mặc.
Thiếu nữ đột nhiên im lặng, cúi thấp đầu chẳng thấy rõ biểu cảm, chỉ có đôi vai là run lên.
Tâm tình của Trần Nhất Sinh rơi thẳng xuống vực thẳm.
Trời nắng chang chang, nhưng cả người, tay chân lạnh cóng.
Hắn thở gấp, vẻ mặt vốn trắng nay càng trắng.
Đúng lúc tuyệt vọng, đột ngột tay ấm lên.
“Xoạt"
Một gương mặt đen thui xuất hiện trong tầm mắt Nhất Sinh.
Đôi tay đen của thiếu nữ nắm chặt tay áo thiếu niên, ra sức mà lắc:
“Thành, thành rồi!”
“Ặc” Đại não Trần Nhất Sinh thiếu điều văng ra ngoài:
“Thành? Thành cái gì?”
Đáp lại là thiếu nữ càng ra sức vung vẫy.
Trần Nhất Sinh như con lật đật, tung sang trái rồi quăng qua phải.
Hắn trợn trắng cả mắt, thế giới xoay vòng vòng.
Vương Diệu Chân cúi đầu nhìn tà váy của mình, chỗ cháy chỗ nguyên.
Ngón tay nàng nhấn nhấn trên gương mặt, nào là cát, nào là tro, trên tóc thậm chí đính một chiếc lá, tức thì bĩu bĩu môi.
Bấy giờ nghe thấy tiếng reo vang, nàng nhìn sang.
Một thiếu nữ đang nhấc tay thiếu niên xoay vòng như chong chóng, tròng mắt thiếu niên thì trợn to, trắng dã.
Vương Diệu Chân sửng sốt: “Xảy ra chuyện gì?”
Trần Nhất Sinh mềm nhũn ngồi trên đất, thiên địa trong mắt xiêu xiêu vẹo vẹo, nhìn mặt trời cũng ra vuông vức.
Buông nạn nhân đầu tiên ra, Trịnh Yên Đan nhanh chóng nhắm tới nạn nhân tiếp theo.
Nàng nhe răng cười, để lộ chiếc răng khểnh trắng muốt, đi cùng với mặt đen nhẻm, vô cùng dọa người.
Vương Diệu Chân lui ra sau: “Trịnh cô nương?”
“Oa”
Trịnh Yên Đan thét to, nhoáng một cái, nơi nàng đứng chỉ để lại một đạo tàn ảnh mờ mờ.
Thiếu nữ tựa như mèo vồ cá chộp được một thân thể mềm mại, vành tai nàng đỏ tía, gương mặt cũng đỏ sau lớp tro đen:
“Vương tiểu thư, cảm ơn! Cảm ơn ngươi rất nhiều!”
Bất thình lình bị người ôm chầm, cả người Vương Diệu Chân vô thức cứng lại.
Nàng cúi nhìn, trước mặt là dung nhan thanh thuần treo đầy vẻ vui sướng, mở rộng vòng tay ôm nàng như đứa nhỏ ôm mẹ.
Ngơ ngẩn một thoáng, Vương Diệu Chân mỉm cười:
“Chúc mừng ngươi, Trịnh cô nương!”
Trần Nhất Sinh nhăn nhăn trán, mặt mày rốt cuộc đã đỡ xây xẩm.
Hắn ngẩng cổ, nhất thời trông thấy hai thiếu nữ vừa ôm nhau vừa mỉm cười, đại não vừa thanh tỉnh một lần nữa trở nên ngờ nghệch.
Thế nhưng đúng lúc này, trong đầu nhớ đến điều quan trọng, Trần Nhất Sinh vội chen ngang:
“Yên Đan, sao rồi?”
Trịnh Yên Đan cuối cùng cũng hoàn tất công cuộc nhuộm đen cho tất cả nạn nhân.
Nàng nhảy đến trước mặt thiếu niên, tinh nghịch cười một tiếng.
Đoạn, thiếu nữ giơ cao một ống tre, vung vẩy nhẹ.
Trần Nhất Sinh thấp thoáng có thể thấy một dòng dược màu lục ngọc sóng sánh ánh vàng.
Hắn run giọng:
“Thành… thành công!?”
Trịnh Yên Đan gật gật đầu.
“Yên Đan! Ta yêu ngươi!”
Trần Nhất Sinh nhào đến.
Thiếu nữ nhướng mày, nghiêng người tránh né thế công, làm cho một tên nào ấy vồ được một con ếch to tướng.
Nàng ôm ống tre trong ngực, trách cứ:
“Ngươi nhào tới gấp như vậy, lỡ làm đổ thuốc thì sao?”
Trần Nhất Sinh ngóc đầu, vuốt vuốt mũi đau nhói, bất phục đáp:
“Hồi nãy ngươi đảo qua đảo lại như rang đậu mà cũng có đổ đâu?”
Trịnh Yên Đan trừng mắt:
“Dù sao tránh xa ta ra, miễn cho tên nhà ngươi gây rối!”
Trông thấy thiếu niên nhăm nhe, thiếu nữ cảnh giác, vẻ mặt Vương Diệu Chân cổ quái.
Hai người này quả nhiên là một cặp trời sinh!
Nàng tiếp đó quay sang nhìn Trịnh Yên Đan, mắt phượng thoáng qua một vệt dị sắc.
Tuổi tác của vị Trịnh cô nương này xem ra thua cả nàng, vậy mà có thể điều chế linh dược?
Hoàng An Thành từ bao giờ cho ra một vị thiên tài như thế?
Hơn nữa, ai là sư phụ của nàng?
Trần Nhất Sinh nhún vai:
“Ngươi giữ làm gì? Dù sao ta cũng sẽ uống nó thôi!”
Nghe vậy, Trịnh Yên Đan ngơ ngẩn.
Đúng vậy nha!
Nàng lúc này mới trực nhớ ra mình thiên tân vạn khổ điều chế linh dược cũng là vì tên vô lại này.
Ngay tức thì, Trịnh Yên Đan gấp gáp, giật giật vạt áo Trần Nhất Sinh:
“Đúng rồi, nhanh! Ngươi mau uống nó!”
Nàng vừa nói, vừa nhét ống tre vào trong tay thiếu niên.
Hắn nhận ống tre, nhịp tim đập nhanh mãnh liệt.
Từ ngày đến thế giới này, Tam Niên Thực Tâm Cổ là ác mộng đáng sợ nhất với Trần Nhất Sinh.
Hiện tại chỉ cách việc giải quyết nó đúng một ngụm nước thuốc.
Đây… là sự thật sao?
Trần Nhất Sinh đột nhiên nảy sinh cảm giác hoang đường.
Thứ án tử treo trên đầu nguyên chủ suốt mấy năm qua, một thứ thuốc là có thể giải quyết đơn giản?
Nếu… vô tác dụng thì sao?
Nếu… uống vào mất luôn cái mạng này thì sao?
Người càng gần thiên đường, càng nghĩ nhiều về địa ngục.
Trần Nhất Sinh trù trừ, ống tre trong tay cứ nâng lên rồi hạ xuống, miệng mấp máy nhưng chẳng thể nào mở ra.
Trịnh Yên Đan giục:
“Ngươi sao vậy? Mau uống đi chứ? Để lâu sẽ tổn thất dược tính của Ngọc Dương Dịch!”
Trần Nhất Sinh đang mâu thuẫn, bỗng nghe thấy giọng nói mềm mại của Vương Diệu Chân:
“Tiểu nữ có một thỉnh cầu, liệu chúng ta có thể về nơi ở của tiểu nữ trước được không?”
Nàng tỏ vẻ thẹn thùng: “Tiểu nữ muốn đổi y phục, cũng muốn rửa mặt cho sạch sẽ.”
Trịnh Yên Đan dù nóng ruột như ngồi trên than, nhưng chủ nhà đã thỉnh cầu, nàng chỉ đành gật đầu:
“Ừm, về đó rồi tính sau!”
Trần Nhất Sinh nhẹ nhõm cả người, mịt mờ ném cho Diệu Chân một ánh mắt cảm tạ.
Đáp lại là một cái nháy mắt từ thiếu nữ.
"..."
Tại đình nhỏ ngoài sân vườn, Trần Nhất Sinh ngắm nhìn những cánh phù dung rực rỡ trong nắng, phong lan u tĩnh trèo trên vách tường.
Đã một canh giờ trôi qua, muôn hoa giữa vườn nở rộ, tâm tình như sóng vỗ cũng dần dần lắng xuống.
Hắn mỉm cười:
“Yên Đan, vất vả rồi!”
Đôi con ngươi trong vắt của Trịnh Yên Đan từ đầu chí cuối dừng lại trên người thiếu niên, đáp:
“Cố lên!”
Trần Nhất Sinh quay sang nhìn thiếu nữ ở cạnh, gãi gãi ót:
“Hôm nay quấy rầy tiểu thư rồi! Thật ngại quá!”
Vương Diệu Chân mỉm cười ẩn ý: “Xem ra công tử đã chiến thắng ván cược này rồi!”
“Haha, có lẽ là vậy?”
Trần Nhất Sinh cười to một tiếng, giơ cao ống tre:
“Trước giờ ta rất may mắn mà!”
Hắn nói rồi, ngửa cao cổ, một ngụm uống cạn được dịch đựng trong ống.
Mùi dược liệu nồng nặc xộc thẳng vào mũi, miệng chỉ cảm nhận được một vị đắng, rất đắng.
Hắn nhăn mặt, cố nuốt xuống.
“Ừng ực”, cổ họng động đậy, Trần Nhất Sinh nhắm mắt, mười đầu ngón tay ghì trên ống quần.
Từng giây, từng giây trôi qua, nhịp tim ngày một tăng cao, tăng cao…
Một giây. Hai giây. Ba giây…
Một phút. Hai phút. Ba phút…
“Thế nào rồi?”
Từ nãy đến giờ, thiếu niên cứ nhắm nghiền mắt im ắng, Trịnh Yên Đan sốt sắng, Vương Diệu Chân trầm ngâm.
Trần Nhất Sinh mở mắt, đôi con ngươi đen nhánh mù mịt:
“Cái này…”
Hắn ngoại trừ thấy toàn thân nong nóng lúc mới uống, còn lại thì… chẳng cảm nhận được gì nữa.
Thất bại…!?
Trần Nhất Sinh vô thức ngẩng mặt, rất nhanh ngẩn người.
Vì trong tầm mắt lúc này là cái nhìn chết điếng từ nhị nữ.
“Trên mặt ta dính cái gì sao?”
Hắn vừa nói, vừa sờ sờ gương mặt.
Ươn ướt. Nhớp nháp.
Trần Nhất Sinh giật mình, vội rụt tay.
Hắn nhìn lòng bàn tay, đen ngòm một mảng, dòng chất lỏng sền sệt đặc tới nỗi chẳng nhỏ xuống được nền đất.
Đây là…???
Trần Nhất Sinh mở to mắt.
Mũi ám mùi tanh tưởi.
Tai ù nghẹt.
Miệng nhợn nhợn.
Hắn một lần nữa nâng tay, ấn nhẹ một cái, ngón tay đen sẫm, tóc quết vào trên trán.
Đột ngột, ngực nhộn nhạo.
Trần Nhất Sinh ôm ngực, trái tim quặn lên như muốn nổ tung.
Ngứa, thật ngứa!
Thứ gì đó đang ngọ nguậy trong đó.
Hắn dùng những móng tay ghim chặt vào ngực mà cào cấu, nhưng cảm giác ngứa chỉ ngày càng tăng.
Trái tim đập nhanh rồi chậm, chậm rồi nhanh…
Đột ngột, Trần Nhất Sinh ôm miệng, “ặc ặc” vài tiếng, quỳ sụp trên đất nôn ra từng vũng máu.
Máu đen đặc sệt và thối như mùi tử thi mục rữa.
Hắn co rúm người, nước dãi, nước mũi, nước mắt lẫn cùng máu đen, chẳng còn phân biệt nổi.
Trong vũng máu đen nhầy nhụa, nó nhúc nhích.
Nó.
Nó nhỏ, rất nhỏ, ngập trong máu, những xúc tua mảnh như tơ máu, tủa ra đến tận rìa của vũng.
Trong nháy mắt, cả vũng máu cạn sạch, chỉ để lại trên nền đất một mảnh đen thăm thẳm.
Nó giãy giụa, vô vàn xúc tua điên cuồng trải rộng trên đất, dường như muốn tìm thêm máu.
Đúng lúc này…
Đám mây to trôi đi, vầng thái dương rực rỡ lộ ra.
“Rítttttt”
“Xì xèo”.
Những xúc tua tàn rụi, nó cựa quậy.
Tất cả vũng máu sệt chung quanh “xèo xèo”. Trên nền đất, nơi nào có máu đen, nơi đó mòn xơ xác.
Nó vùng vẫy ngày một yếu, ngày một yếu…
Trần Nhất Sinh nôn như điên, áo trắng đã nhiễm màu đen.
Hắn chỉ ngửi được mùi thối của máu, nghe tiếng nôn của mình, và nhìn thấy máu mình tuôn ra.
Thế rồi… nó ngừng giãy.
Trần Nhất Sinh cũng ngừng nôn.
Tròng trắng mắt thậm chí cũng thành đen, mọi thứ trong ý thức dần tan rã, sau cùng chìm vào một màn đen thăm thẳm…
Tĩnh.
“...”