Trời chiều vời vợi, mây trôi từng dải, cánh chim nhẹ nghiêng về chân đồi.
Mí mắt Trần Nhất Sinh rung rung, rồi mở ra, để lộ một đôi con ngươi đục ngầu.
Hắn nhăn mặt, thân thể rã rời như mất đi tất thảy sức vóc, ngay cả nhúc nhích một ngón tay cũng gian nan.
Trần Nhất Sinh nằm trên giường một lúc, đầu óc mờ mịt cũng từ từ tìm về được một tia thanh tỉnh.
Hắn thử cử động cơ thể, nhưng rất nhanh vẻ mặt trở nên tái nhợt.
Bấy giờ, trong người tựa như có ngàn vạn con côn trùng cắn xé, chỉ vừa nhích một chút đã đau đến chết đi sống lại.
Trần Nhất Sinh cắn chặt răng, trán nhễ nhại mồ hôi lạnh.
Nội tâm lạnh lẽo, trong đầu hắn nhớ lại cảnh tượng trước lúc ngất đi.
Từng vũng máu đen tanh nồng hiện ra trong trí nhớ.
Đây chẳng lẽ là di chứng của việc đó?
Trần Nhất Sinh ra sức vùng vẫy, nhưng càng cố sức thì cả người càng đau.
Ngoại trừ đau, rất đau, tất cả những cảm giác còn lại dường như mất đi.
Hắn gắng gượng ngóc đầu, nhưng vừa ngẩng cổ đã gục xuống.
Xương cốt như vỡ vụn, da thịt như thối rữa, rốt cuộc chỉ có thể vô vọng nằm liệt một chỗ.
Trần Nhất Sinh nhìn trần nhà, vẻ mặt xám như tro tàn…
Bỗng nhiên, “cạch” một tiếng, cánh cửa mở ra…
Một thiếu nữ tiến vào, trong tay nàng cầm một thau nước ấm.
Nàng ngẩng mặt, đúng lúc chạm trúng ánh mắt của Trần Nhất Sinh nhìn sang.
Hai người mắt to mắt nhỏ nhìn nhau một thoáng, thiếu nữ ngây ngẩn.
Trần Nhất Sinh nghiêng mặt, thều thào:
“Buổi chiều vui vẻ, Tiểu Thúy cô nương.”
“Oa”
Tiểu Thúy thét to, nhào đến giường, gương mặt xinh xắn treo đầy mừng rỡ:
“Trần công tử, ngươi sống lại rồi!”
“Sống lại?”
Vẻ mặt Trần Nhất Sinh cổ quái.
Hắn nở nụ cười, nhưng đi cùng với sắc mặt trắng toát và cơ mặt nhăn rúm, thoạt nhìn nụ cười vô cùng mếu máo:
“Thật ra thì… ta chưa có chết…”
“Đúng rồi!”
Tiểu Thúy vừa nhào đến giường, vội vỗ vỗ trán, gấp gáp nói ra:
“Trần công tử, chờ một lát nhé! Ta đi báo chuyện ngươi đã tỉnh với tiểu thư!”
Nàng nói xong xuôi, “vù” một tiếng, phóng thẳng ra ngoài, để lại một cánh cửa rung rinh.
Trần Nhất Sinh giật giật mí mắt, tiếp đó quăng ánh mắt nhìn chung quanh.
Một gian phòng nhỏ, nhưng nội thất tinh xảo, bài trí tinh tế.
Trên giường, gối mềm nệm ấm, nơi chóp mũi thoang thoảng mùi trầm hương, tâm trạng xáo động của hắn cũng từ từ an tĩnh trở lại.
Tiểu Thuý vừa rời đi, chẳng qua ít lâu thì thêm một người nữa tiến vào.
Đôi thu thuỷ của Vương Diệu Chân nhìn thiếu niên yếu ớt nằm trên giường, nhẹ giọng:
“Công tử thấy thế nào rồi?”
Trần Nhất Sinh cảm nhận cuộc nội chiến nổ ra trong thân thể, cười gượng:
“Chắc là… còn nuôi được.”
“Ta nằm đây bao lâu rồi?” Hắn cất tiếng, giọng yếu nhược.
“Công tử đã ngất ba ngày.” Thiếu nữ đáp.
Trần Nhất Sinh nhẹ nhõm thở ra:
“Cứ tưởng là sẽ lâu lắm!”
Trong tiểu thuyết, nhân vật nằm mê mang, ít thì năm năm, nhiều thì mười năm, thời gian nhảy cóc như một cái chớp mắt, đến khi tỉnh lại thì người thân năm xưa đã xuống mồ.
Hắn tất nhiên là vô cùng lo ngại mình sẽ đụng trúng tình tiết máu chó này.
Tuổi thọ chứ có là rác đâu mà muốn vứt thì vứt?
Nghĩ nghĩ, Trần Nhất Sinh chân thành nói:
“Đa tạ tiểu thư những ngày qua đã chiếu cố ta!”
“Công tử nên dành lời này để nói với Tiểu Thúy.”
Vương Diệu Chân mỉm cười:
“Nàng là người tận tay chăm sóc cho công tử. Tiểu nữ chẳng qua chỉ là cung cấp một chỗ nằm mà thôi.”
Trần Nhất Sinh nhớ đến vừa nãy trong tay tiểu thị nữ cầm theo chậu nước ấm, cũng cười:
“Đợi lần tới gặp Tiểu Thúy, ta nhất định sẽ cảm tạ nàng!”
Hắn lúc này ngập ngừng vài giây, nói tiếp:
“Vậy Yên Đan thì sao?”
“Ba ngày qua, Trịnh cô nương cứ sáng sớm là tới thăm công tử, ở đến tận chiều mới về. Nếu công tử tỉnh sớm một chút, có lẽ đã gặp được nàng.”
Ánh mắt của thiếu nữ mang theo một tia tiếu ý, ý vị thâm trường:
“Công tử rất may mắn mới tìm được một vị bằng hữu tốt như Trịnh cô nương à nha!”
Nghe thấy vậy, Trần Nhất Sinh cũng thổn thức.
Thời gian gặp Trịnh Yên Đan ngắn ngủi vài tháng, nhưng những gì thiếu nữ ấy mang lại cho nhân sinh này là cả một quãng trời mênh mông.
Hắn vô thức nhếch miệng:
“Được gặp nàng chính là điều may mắn nhất của ta ở một đời này.”
Hắn nói đoạn, cười cười:
“Tiểu thư cũng như vậy. Được gặp gỡ và làm bằng hữu với tiểu thư là điều may mắn nhất của Trần Nhất Sinh.”
Mắt Diệu Chân ngoặt lại thành một vầng nguyệt nha:
“Tiểu nữ tò mò, giữa Trịnh cô nương và tiểu nữ, ai mới là điều may mắn nhất đối với công tử?”
“Ặc”
Trần Nhất Sinh suýt chút cắn rách lưỡi, vội vã cười xòa:
“Haha, dĩ nhiên là ngang nhau rồi! Đều là nhất cả!”
“Đã từng ai nói là công tử rất giảo hoạt chưa?”
Thiếu nữ ẩn ý cười.
Hắn ngại ngùng xoay mặt, tuy nhiên do động tác quá gấp, thân thể vừa đình chiến đã tiếp tục nổ ra chiến sự.
Môi tím tái cắn nát, Trần Nhất Sinh chỉ ước giá như mình có thể ngất quách đi, chứ tiếp tục sống thế này cũng chỉ như địa ngục trần gian.
Trông thấy thảm trạng của thiếu niên, Vương Diệu Chân cau mày, một chiếc tráp nhỏ từ bao giờ đã nằm trong tay thiếu nữ:
“Tiểu nữ có món quà nhỏ mừng công tử tỉnh lại.”
Nắp tráp mở ra, nằm trong đó là một viên đan dược trắng ngần.
Ngón tay của thiếu nữ nhặt viên đan dược, đưa nó tới trước miệng thiếu niên, tủm tỉm:
“Ngoan! Nói aaa~ nào!”
Trong cơn mụ mị, giọng nói của thiếu nữ tựa như tiên âm, Trần Nhất Sinh theo phản xạ mở miệng.
Đợi tới lúc phản ứng lại, viên đan dược đã được nuốt xuống, chỉ vương lại một mùi thảo dược nhàn nhạt trong mũi.
Hắn sững sờ: “Đây là…”
Đột ngột, Trần Nhất Sinh mở to mắt.
Trong thân thể, một dòng nước ấm áp di chuyển.
Bất cứ ngóc ngách nào dòng nước ấy tới, cảm giác đau như thuỷ triều thoái lui.
Những thớ cơ, thớ thịt tưởng như đã cằn cỗi, thoáng chốc trở nên phì nhiêu, toả ra ngời ngời sinh cơ.
Máu, dường như đỏ.
Xương, dường như cứng.
Ngón tay Trần Nhất Sinh cử động, gương mặt trắng nhợt dần dần đổi sắc.
Thiếu nữ đảo mắt, cười: “Tiên đan.”
“...”
Tịch dương ngả sang màu tím thẫm. Trên giường, đầu ngón tay siết chặt dần thả ra, Trần Nhất Sinh chậm rãi ngồi dậy.
Trong thân thể, cảm giác đau đớn được quét sạch, toàn thân tựa như thoát thai hoán cốt.
Hắn sợ hãi than: “Thật là thần!”
Một canh giờ trước nằm thoi thóp, nhưng chỉ cần nuột một viên đan dược đã như đội mồ sống dậy.
Trình độ này… quả nhiên là chẳng thể nào dùng y thuật Trái Đất giải thích được.
Hắn nhìn thiếu nữ, cười khổ:
“Xem ra ta lại thiếu nợ tiểu thư thêm một cái nhân tình nữa rồi!”
Thứ đan dược nghịch thiên như thế, chỉ có thể là đan dược trị thương của tu chân giả.
Trong muôn vàn đan dược, đan trị thương là giá trị nhất.
Một viên này chắc chắn có giá vượt xa so với một ngàn linh thạch dùng để mua Thuần Dương Thảo.
Nợ cũ chưa xong, nợ mới đã rơi ngập đầu.
Vương Diệu Chân nhẹ gật đầu: “Nhìn dáng vẻ này của công tử, đoán chừng là đủ sức để trả nợ cho tiểu nữ rồi.”
“Tiểu thư cứ an tâm!”
Trần Nhất Sinh vỗ vỗ ngực:
“Tiếc là nơi này chẳng có con trâu nào, nếu không ta nhất định sẽ vặn sừng nó tặng cho tiểu thư!”
Hắn từ ngày tới thế giới này tới giờ, đây là lần đầu tiên cảm thấy nhẹ nhõm đến như vậy, gánh nặng sinh mệnh trút xuống, giờ đây cả người tựa đang lâng lâng trên mây.
Tam Niên Thực Tâm Cổ được giải, thương thế cũng được trị.
Tiểu Thuý có lẽ nói đúng, cỗ thân thể này thật sự sống lại rồi.
Vương Diệu Chân trầm tư trong chốc lát, cất lời:
“Nếu công tử đã giải được cổ trùng, tiểu nữ thật ra có một thắc mắc…”
Đôi con ngươi trong trẻo của thiếu nữ toát ra một vệt dị quang:
“Công tử có thể tu luyện trở lại được rồi, đúng không?”
Nghe vậy, Trần Nhất Sinh ngẩn người.
Đúng, nếu thứ cản trở được nhổ đi, liệu rằng ta có thể tu tiên trở lại?
Trong đầu thoáng qua ý nghĩ này, Trần Nhất Sinh nhanh chóng ngồi ngay ngắn.
Tuy rằng nguyên chủ những năm qua đã mất sạch tu vi, nhưng do ngày ngày chấp nhất với việc này, nên từng câu từng chữ của công pháp đã sớm ghi tạc vào trong tâm trí.
Bây giờ là thời điểm nên mang ra…
Hắn từ từ nhắm lại mi mắt, miệng thầm niệm nội dung công pháp.
Những đường kinh mạch vốn dĩ ứ nghẹn suốt thời gian qua, giờ phút này theo từng chữ trong công pháp, đã rục rịch.
Thời gian như ngừng trôi.
Từng giây, từng giây như vô tận.
Đột ngột…
Trong màu đen thăm thẳm, một tia sáng nhỏ nhấp nháy.
Nó mỏng như một đường tơ, thoáng qua rồi tắt, tắt rồi thì sáng.
Cứ như vậy, tia sáng mỏng manh ấy từ từ ngưng tụ giữa tầm mắt Trần Nhất Sinh, soi sáng một mảng âm u.
Nó ấm. Nó sáng. Nó mỏng.
Và nó tồn tại.
Thật sự tồn tại.
Trần Nhất Sinh mở mắt, đồng tử đen nhánh thấp thoáng tinh mang.
Trời sập tối, mây đen tản đi, ánh sao hiển lộ.
“...”