Trời đổ mưa ngâu, mưa tí tách trên mái ngói.
Trần Nhất Sinh cầm ô đi trên đường, từng dấu chân in mờ trên nền đất ướt.
Hắn ngừng lại, nâng cánh tay ra ngoài tán ô, muôn ngàn giọt mưa nhẹ tênh rơi trên lòng bàn tay.
Trần Nhất Sinh nở nụ cười.
Đã qua rồi những ngày sống nay chết mai.
Cổ trùng được giải, với một người sinh mệnh tựa ngọn đèn treo trước gió, chỉ việc ngắm mưa rơi cũng vui sướng tột cùng.
Trần Nhất Sinh nghĩ tới đã thấy cả người nóng rực, nhất thời thảy chiếc ô, vươn rộng vòng tay thét to:
“Một tương lai tươi sáng đang chờ đợi ta!”
“Oành”
Mặt sáng trưng, tai inh ỏi.
Trên trời, tia sét vạch ngang, “đùng” một tiếng, đánh thẳng xuống mái ngói.
Thoáng chốc, vô số mảnh ngói vỡ tan tành, những mảnh vụn đen thui rơi xuống ngay trước mặt Trần Nhất Sinh.
Hắn đang phấn chấn vươn vai, nụ cười trên miệng cứng ngắc tại chỗ.
“Oành”
Một tiếng sấm nữa vang dội.
Trần Nhất Sinh vội vã nhặt ô, nhắm mắt nhắm mũi mà chạy.
"..."
Tại nhà tranh, Trịnh Yên Đan cứ đứng rồi ngồi, ngồi rồi đứng, đi vòng nhà vài vòng, nền đất tràn ngập dấu chân thiếu nữ.
Đang ngồi nhập định, lão nhân mở mắt, một đôi con ngươi đen ngòm nhìn đệ tử đi qua đi lại:
“Dở chứng gì nữa rồi?”
Trịnh Yên Đan nghe vậy chững lại, đáp:
“Đệ tử đang suy nghĩ một vài chuyện!”
“Nghĩ chuyện gì?”
Phạm lão nhướng mày: “Nói lão phu nghe thử coi.”
Đôi con ngươi đảo một vòng, Trịnh Yên Đan cười tít mắt:
“Hì hì, nếu có sư phụ giúp đỡ thì chỉ là chuyện cỏn con mà thôi.”
Nàng nói rồi, vội chạy ra sau sư phụ mình, thay ông xoa nắn vai, giọng ngọt xớt:
“Mấy ngày trước đệ tử lỡ cho con chó nhà thím Vân uống thuốc, nhưng tự nhiên nó ngã ra ngất tại chỗ, mấy ngày rồi vẫn chưa tỉnh. Sư phụ có cách nào giúp nó tỉnh được không?”
Phạm lão vuốt vuốt râu, đáp:
“Đơn giản. Ngươi cứ quăng nó xuống sông, ngộp nước thì rất nhanh sẽ tỉnh.”
Trịnh Yên Đan cười gượng gạo:
“Tiếc là gần thành chẳng có con sông nào, sư phụ có cách khác không? Cách nào mà nhẹ nhàng một xíu.”
“Nhẹ nhàng?”
Phạm lão cười cợt:
“Quăng con chó ấy vào nồi nước sôi! Đố mà không tỉnh.”
“Haha”
Trịnh Yên Đan yếu ớt cười một tiếng:
“Nếu lỡ nó vĩnh viễn nằm luôn trong ấy thì sao?”
“Vậy thì là tại số mệnh của nó!”
Ông nhún vai:
“Ngươi nhắn thím Vân chớ nên thương tâm! Nó chết thì coi như rửa sạch tội nghiệt, sớm ngày đầu thai thành người!”
Dừng một nhịp, lão nhân chép miệng:
“Nếu được thì nói thím ấy mua một ít lá mơ đi, lão phu qua nhà an táng nó giúp cho!”
Bấy giờ, nhận ra mười ngón tay trên vai mình cứng như tượng, Phạm lão ngẩng mặt:
“Yên Đan, ngươi sao vậy?”
"Đệ tử đang mặc niệm cho con chó ấy!” Trịnh Yên Đan vội nói lảng.
Nàng xoa vai đấm lưng cho sư phụ một lúc, sau đó chạy ra ngoài cửa, nói vọng vào:
“Đệ tử đã pha sẵn trà trong ấm rồi! Hôm nay đệ tử có chút việc, nên là tới chiều mới về được!”
Đoạn, thiếu nữ xoay người, dự định đội mưa rời đi, nhưng lúc này nàng ngưng lại, ngẩn ngơ.
Từ đằng xa, một tên thiếu niên cầm ô chạy tới, dáng vẻ như ma đuổi.
Nhìn rõ diện mục người thiếu niên, Trịnh Yên Đan mừng rỡ:
“Ngươi tỉnh?”
Trần Nhất Sinh cúi gập người, thở như trâu:
“Ừm, tỉnh chiều qua!”
“Quá tốt rồi!”
Trịnh Yên Đan reo lên, tiếp đó vươn tay sờ soạng Trần Nhất Sinh, tựa như muốn coi thử tên này có mất chỗ nào trên người.
Nàng vừa sờ, vừa ríu rít:
“Ngươi thấy sao rồi? Trong thân thể có điểm nào dị thường không? Đau chỗ nào?”
Trần Nhất Sinh vỗ vỗ bắp tay, ra vẻ cường tráng:
“Hổ gặp ta cũng sợ đi đường vòng!”
Hắn nhìn vào nhà, nói:
“Ta vào trong ngồi một lúc được không?”
“...”
Trần Nhất Sinh theo Trịnh Yên Đan vào nhà tranh.
Vừa vào cửa đã trông thấy một lão nhân mù ngồi trên giường.
Hắn vô thức thẳng người, tiến gần đến chiếc giường tre, quan sát ông lão một thoáng.
Đột nhiên…
Trần Nhất Sinh quỳ xuống, dập mạnh đầu.
“Nhất Sinh…”
Trịnh Yên Đan ngây người.
Phạm lão từ tốn nhấp một ngụm trà, lãnh đạm:
“Tên tiểu tử nhà ngươi đang muốn tổn thọ của lão phu?”
“Vãn bối muốn tạ ân cứu mạng của tiền bối!”
Trần Nhất Sinh nghiêm nghị đáp, tiếp tục dập đầu.
Hắn chẳng rõ Trịnh Yên Đan dùng cách nào để đạt được dược phương từ sư phụ mình, nhưng chắc chắn một điều rằng, nếu lão nhân này có ý cự tuyệt, mười Yên Đan cũng thúc thủ vô sách.
“Cứu ngươi?”
Phạm lão lắc lắc đầu, chỉ ngón tay về phía thiếu nữ:
“Tiểu nha đầu này là người cứu ngươi, muốn quỳ thì quỳ trước nàng! Lão già ta vô can!”
Nghe thấy vậy, Trần Nhất Sinh dập đầu thêm mấy cái, tiếp đó quay sang nhìn Trịnh Yên Đan, đầu một lần nữa cúi xuống.
Tuy nhiên, trán chưa chạm đất, một đôi tay đã ngăn lại, Trịnh Yên Đan ấp úng:
“Được… được rồi!”
Ánh mắt thiếu nữ dừng lại trên người ông lão, ngập ngừng:
“Sư phụ, chẳng lẽ ngươi…”
“Ngươi tưởng lão phu già rồi nên muốn qua mặt?”
Phạm lão cười, thế nhưng nụ cười này rơi vào trong mắt Nhất Sinh và Yên Đan, chỉ là thâm trầm:
“Tốt! Rất tốt! Những gì mà lão phu từng nói, ngươi coi như là rác rưởi!?”
Nhận ra sư phụ thật sự động chân nộ, Trịnh Yên Đan vội vã quỳ xuống, đầu cúi rạp:
“Sư phụ dạy tuyệt đối tránh xa nhân quả của người khác! Một câu một chữ đệ tử cũng không dám quên!”
Ngón tay lão nhân chỉ thẳng mặt Trần Nhất Sinh, trầm giọng:
“Đây là không dám quên của ngươi?”
Trịnh Yên Đan siết chặt nắm tay, ngẩng mặt:
“Đệ tử muốn cứu Nhất Sinh!"
"Về chuyện nhân quả sau này, đệ tử tình nguyện tự mình gánh, tuyệt đối sẽ không liên lụy đến sư phụ!”
Đây là quyết định của nàng!
Từ giây phút Trần Nhất Sinh đeo vòng ngọc vào tay nàng, Trịnh Yên Đan đã quyết tâm sẽ cứu người thiếu niên này.
Dù có thể sẽ trả giá.
Dù có thể sẽ mất mạng.
Điều thiếu nữ ngại ngần duy nhất chỉ là an nguy của sư phụ.
Tất cả những thứ còn lại…
Trịnh Yên Đan cắn chặt môi.
Nàng muốn giấu sư phụ, muốn tự mình giải quyết việc này.
Như vậy, dẫu cho rơi vào tình cảnh xấu nhất, một mình nàng trả giá là đủ.
Thế nhưng mà…
"Vậy nên, ngươi dối gạt sư phụ, tự tiện mang dược phương truyền ra ngoài? Mang tính mạng của mình và sư phụ ra đùa giỡn?”
Phạm lão giận quá thành cười:
“Ngày đó lão phu đáng lẽ nên từ chối thu nhận tên nghịch đồ nhà ngươi!”
Ông phất phất ống tay áo cũ rách:
“Đi đi! Từ nay về sau, tình nghĩa thầy trò giữa chúng ta coi như chấm dứt.”
“Sư phụ…”
Mặt thiếu nữ tái nhợt, con ngươi ngập sương mù, bàng hoàng nhìn sư phụ mình.
Nàng muốn nói, nhưng giờ đây trong miệng chỉ có thể phát ra từng tiếng nấc nghẹn. Thiên ngôn vạn ngữ như nghẹn lại, đôi vai gầy gò run rẩy.
Ngoài trời mưa ngâu rơi, trong nhà nước mắt vương trên gò má thiếu nữ.
Từng giọt, từng giọt nhỏ xuống, tay áo nàng ướt đẫm, đọng những mảng màu sắc thẫm.
Trần Nhất Sinh đang im lặng, bỗng lên tiếng:
“Tiền bối, tại ta tham sống sợ chết nên mới xúi giục nàng! Xin ngươi thương tình tha cho nàng!”
Phạm lão nghiến nghiến răng:
“Từ đầu lão phu đã sớm chướng tai gai mắt với tiểu tử nhà ngươi! Bây giờ tốt rồi, ngươi làm hư đệ tử của lão phu! “
“Nói thử coi, lão phu nên tính sổ với ngươi như thế nào?”
Càng nói, lửa giận càng dâng, lão nhân như muốn ăn tươi nuốt sống trừng mắt nhìn thiếu niên.
Nếu ánh mắt có thể giết người, thiếu niên chỉ sợ đã mất mạng.
Trần Nhất Sinh ưỡn ngực, lẫm liệt:
“Tiền bối muốn trút giận thì xin cứ trút giận trên người của ta! Dù là thiên đao vạn quả ta cũng chẳng một câu oán thán!”
“Vút”
Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang trong tai.
Tách trà ngày càng to trong tầm mắt, Trần Nhất Sinh vội vã rụt cổ.
Trong sát na, tách trà vụt qua, nhanh đến mức chỉ nhìn thấy mờ mờ.
“Đùng”.
Ngôi nhà rung lên, trên thân cột gỗ xuất hiện một vết nứt to tướng, những mảnh gốm rơi vương vãi.
Tiếng khịt mũi của lão nhân truyền tới:
“Hừ, thiên đao vạn quả? Một tách trà đã như rùa rụt cổ!”
Trần Nhất Sinh đỏ mặt, ngượng ngùng cười.
“Món nợ này lão phu sẽ từ từ tính sổ với tiểu tử ngươi!”
Phạm lão nói rồi quay sang nhìn thiếu nữ.
Nàng cúi gục đầu, chẳng thấy rõ vẻ mặt.
Trần nhà vẹn nguyên, nhưng nền đất từ bao giờ đã có vô số chấm nước nho nhỏ.
Ông xụ mặt:
“Oan ức lắm sao? Đi ra sau nhà quỳ tiếp cho ta!”
Trịnh Yên Đan ngẩng đầu, đôi mắt ngập nước sáng ngời, óng ánh trong sương mù.
Nàng nâng ống tay quệt quệt nước mắt, dập đầu một cái rồi ngoan ngoãn ngồi dậy.
Trần Nhất Sinh lúc này cũng nói:
“Để ta ra ngoài quỳ chung với nàng.”
"Ngươi đi thêm một bước, lão phu mang cặp giò của ngươi treo trước cổng thành!" Phạm lão cộc cằn.
Trần Nhất Sinh sững sờ, rất nhanh lộ ra dáng vẻ nghiêm trang:
“Tiền bối có gì phân phó sao? Chỉ cần ngươi nói một tiếng, dù là lên núi đao, xuống biển lửa, ta cũng…”
“Ngươi nói thêm một câu nữa, lão phu mang cái lưỡi của ngươi treo trước cổng thành!” Phạm lão lạnh giọng.
Ngoài trời, mưa rơi rả rích. Trong nhà, tiếng thở dài của lão nhân vang lên:
“Đoạn nhân quả rối rắm này…”
“...để mạng già ta thay nha đầu ngốc ấy tháo gỡ.”
“...”