Nhớ Nhầm Chữ, Ta Trở Thành Bảo Bối Của Hai Nhà

Chương 8



"Cảm ơn Thân..." Ta kịp thời giữ lời lại, đôi mắt cong lên cười.

"Cảm ơn mẹ!"

Thân mẫu, không đúng, mẹ ruột của ta vui mừng đến phát khóc, trực tiếp tháo chiếc vòng vàng trên cổ tay đeo vào cho ta.

"Ca ca con những năm qua cũng rất nhớ con, mẹ đi gọi nó sang đây ngay..."

"Không cần đâu mẹ ơi, để lát nữa con nói với ca ca sau cũng được ạ."

Thân Dục từng sỉ nhục ta lại còn mắng ta nữa, ta tuyệt đối không thể để cho hắn ta dễ chịu như vậy được!

Ta ở trong lòng cười thầm một tiếng.

Sau khi cha mẹ ruột ra về, mẹ ban đêm đi đến phòng ngủ của ta, mang đến bộ váy áo mới để ngày mai ta mặc.

Trước khi đi, bà ấy đột nhiên nói một câu:

"Ngọc Châu, Thẩm gia vĩnh viễn đều là nhà của con."

"Ý của ta là... cho dù sau này con có trở về Thân gia, thì ta và cha con, ca ca con vẫn vĩnh viễn là người nhà của con."

Trong lòng ấm áp lạ thường, ta ôm chầm lấy mẹ: "Con biết mà ạ."

Chính vì có Thẩm gia làm chỗ dựa vững chắc cho mình, nên ta của ngày hôm nay mới có thể ngẩng cao đầu bước đi.

Cha mẹ ruột giữ lời hứa, thực sự không nói chuyện ta và bọn họ đã nhận nhau cho Thân Dục biết.

Thế là ngày hôm sau đến thư viện, Thân Dục đối xử với ta ân cần chu đáo chưa từng có. Vừa tặng những món ăn vặt nổi tiếng bậc nhất kinh thành, vừa tặng những món trang sức ngọc ngà châu báu xinh đẹp, lại còn cẩn thận dè dặt hỏi han.

"Hôm nay có muốn cùng ta về nhà không?"

Các đồng môn xung quanh không hiểu nổi: "Thân Dục, chẳng phải ngươi là kẻ ghét Thẩm Ngọc Châu nhất sao, sao giờ lại khúm núm vâng vâng dạ dạ với người ta thế kia?"

"Ta vẫn thích cái dáng vẻ kiêu ngạo bất tuân trước đây của ngươi hơn đấy."

"Chẳng nhẽ, ngươi nhìn trúng Thẩm Ngọc Châu rồi sao?"

Ca ca ta sắc mặt bỗng chốc lạnh tanh.

Thân Dục cũng mặt mũi xanh mét, vớ lấy cuốn tập ném thẳng qua đó: "Ngậm cái miệng thối của ngươi lại đi!"

"Các ngươi thì biết cái thá gì chứ, Nguyệt Nguyệt... Thẩm Ngọc Châu là muội muội của ta! Muội muội ruột thịt đấy!"

Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác, ta lôi ra một sợi dây thừng đã chuẩn bị từ trước.

"Ngươi từng nói rồi, nếu ta mà là muội muội ngươi thì ngươi sẽ thắt cổ tự t.ử một ngàn lần."

"Tự t.ử đi thôi, ta ngồi đây đếm hộ ngươi."

Thân Dục: "..."

8

Ta chỉ là hù dọa Thân Dục một chút thôi. Ai bảo hắn ta dám hù dọa ta chuyện Thẩm gia sẽ không cần ta nữa cơ chứ.

Nhưng Thân Dục lại tưởng thật, ngay lập tức thắt nút dây thừng chuẩn bị treo cổ thật.

"Chỉ cần muội chịu tha thứ cho ta, chịu cùng ta về nhà, hôm nay có phải treo cổ chế-t ta cũng nhận!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ca ca cười lạnh: "Đừng tưởng dùng khổ nhục kế là có thể lừa được Ngọc Châu."

"Lúc trước đem đồ ăn cho ch.ó để sỉ nhục Ngọc Châu, rồi lại đổ oan cho muội ấy ăn cắp đồ, mắng muội ấy là kẻ cắp kẻ l.ừ.a đ.ả.o, sao ngươi không nghĩ đến chuyện nhận sai đi?"

"Nếu muội ấy không phải là muội muội ruột của ngươi, chẳng nhẽ muội ấy phải chịu bắt nạt một cách vô duyên vô cớ, vĩnh viễn không bao giờ đợi được một lời xin lỗi của ngươi sao?"

Ca ca ta nói không sai chút nào. Tính tình Thân Dục quá mức ác liệt. Chẳng liên quan gì đến huyết thống cả, bản chất hắn ta chính là một kẻ đáng ghét.

Bị vạch trần tâm tư, Thân Dục thẹn quá hóa giận: "Ta đang nói chuyện với muội muội ta, liên quan gì đến ngươi chứ!"

Dám hét vào mặt ca ca ta sao?

Như vậy sao mà được!

Ta lập tức đứng bật dậy: "Xin lỗi ca ca ta ngay!"

Thân Dục tức đến nghẹn họng: "Ta mới là ca ca ruột của muội!"

"Thì đã sao nào?”

"Ngươi không xin lỗi, ta sẽ nói với cha mẹ rằng ta vốn dĩ đã có thể về nhà rồi, chính là do ngươi đã đuổi ta đi!"

Hắn ta ngay lập tức xẹp lép không còn chút nhuệ khí nào nữa, nghẹn khuất hướng về phía ca ca cúi đầu xuống.

"Xin lỗi, ta sai rồi."

Ca ca lạnh nhạt "ừ" một tiếng, bàn tay giấu sau lưng hướng về phía ta giơ ngón tay cái lên. Làm tốt lắm muội muội ơi!

Ta cũng tìm được phương pháp có thể báo thù Thân Dục, cố ý sai bảo hắn ta bưng trà rót nước cho ca ca ta.

"Trước đây ngươi luôn nhắm vào ca ca ta, không có lý nào lại không trả lại cả vốn lẫn lời đúng không?"

Ca ca ta rất hiểu ý ta, liền kiếm chuyện để gây khó dễ.

"Nóng quá, đổi đi."

"Lại nguội rồi, đổi."

"Đồ con lừa ngốc, không biết pha trà thì phải thử nhiệt độ nước trước à?"

Thân Dục sắc mặt xanh mét nhưng không dám phát tác. Rót trà xong lại phải đ.ấ.m lưng bóp vai cho ca ca ta.

Ca ca thỉnh thoảng lại "tặc" lưỡi một tiếng: "Chưa ăn cơm à? Lực đạo nhỏ như muỗi đốt thế này."

"Ngươi muốn bóp chế-t ta đấy à?"

Thân Dục nhẫn nhịn hết nổi, lườm ta chằm chằm, vẻ ấm ức còn lớn hơn cả sự oán hận: "Thẩm Yến với muội chẳng có chút quan hệ huyết thống nào cả, chỉ là một người ngoài, muội vậy mà lại giương mắt nhìn hắn bắt nạt ca ca muội sao?!"

"Thế ta đi tìm cha mẹ nhé?"

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

"Thẩm công t.ử, lực đạo như thế này đã vừa vặn chưa?"

Thân Dục vừa quay đầu một cái đã lại xun xoe nịnh bợ ca ca ngay lập tức.

Sau khi bóp xong, ta tùy tay ném qua đó một đồng tiền xu.

"Tiền thưởng đấy."

Giế-t người tru tâm. Thân Dục sụp đổ hoàn toàn rồi, hắn ta cũng chẳng màng đến thể diện nữa, ngồi xổm ở góc giảng đường khóc tu tu như một cái ấm nước sôi.