"Đúng là tạo nghiệp mà! Lúc đầu tại sao ta lại phải báo thù chuyện nàng lừa gạt ta, cố ý lấy đồ ăn đem cho ch.ó hoang ăn chứ!"
"Ta đúng là không nên nhỏ mọn thù dai như vậy, hết lần này đến lần khác mắng nàng để tìm lại thể diện, ông trời ơi, ta sai rồi mà!"
Phiền chế-t đi được. Ở cùng mẹ lâu ngày, ta cũng nhiễm chút thói quen thích động tay động chân, liền ném một cái lõi táo trúng ngay đầu hắn ta.
"Câm miệng!"
Thân Dục gắt gao mím c.h.ặ.t môi lại, cơ thể cứ run lên bần bật từng hồi, vừa buồn cười lại vừa đáng thương.
Sau khi tan học, ta về nhà ăn cơm cùng cha mẹ ruột.
Có đôi khi được nghỉ ngơi không phải đến thư viện, hai cặp cha mẹ lại dẫn bọn ta đi đạp thanh, thả diều giấy.
Sức khỏe của mẹ ruột đang tốt lên từng ngày một cách dễ thấy, ngày nào cũng cười hớn hở. Bà ấy không gọi ta là Nguyệt Nguyệt nữa mà tôn trọng ta, gọi cái tên Ngọc Châu của ta.
Chỉ có cái đồ con lừa ngốc Thân Dục kia là vẫn bị bịt mắt lừa dối, chẳng biết một cái gì cả, hắn ta còn lầm bầm:
"Vị lang trung mới mà cha tìm về đúng là giỏi thật, mẹ chẳng còn phát bệnh lần nào nữa rồi."
Ngốc đến mức ta chẳng buồn cười nhạo hắn ta nữa.
Thế nhưng ngày hôm nay...
Ta ngủ dậy bước ra ngoài, trong phủ vắng tanh không một bóng người, yên ĩnh đến mức giống như tất cả những chuyện xảy ra gần đây chỉ là một giấc mơ do chính ta tự dệt nên vậy.
9
Ta hoảng hốt định cất tiếng gọi người thì cha mẹ ruột bỗng nhiên từ bên ngoài bước vào, trên tay bưng một bát mì trường thọ đang bốc khói nghi ngút. Mà cha mẹ, ca ca và Thân Dục thì đi ở phía cuối cùng.
"Ngọc Châu, sinh nhật vui vẻ."
Mẹ ruột đưa bát mì cho ta.
Ta bừng tỉnh nhớ lại mảnh giấy từng xem qua kia. Ngày hôm nay, chính là ngày sinh thần của ta.
Trước đây ta chưa từng biết sinh thần của mình là ngày nào, nhìn thấy người khác có cha mẹ nấu mì trường thọ cho ăn, chỉ biết hâm mộ mà lén lút ước nguyện, hy vọng có một ngày bản thân cũng có thể đoàn tụ với gia đình, được đón sinh thần một lần.
Nhưng ta đã đợi hết năm này qua năm khác, vẫn không đợi được người nhà đến tìm mình.
Sau này nghe người ta nói có thể đến quan phủ đăng ký để nhờ tìm người thân, ta lại đợi ròng rã suốt một năm rưỡi trời mới đợi được quan phủ thông báo cho ta biết đã có tin tức của người nhà.
Tâm nguyện thuở xưa, giờ đây thực sự đã trở thành hiện thực rồi, lại còn sở hữu tận hai gia đình nữa chứ.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Ta luống cuống lau lau nước mắt, cầm đũa lên và từng miếng mì lớn vào miệng.
"Ngon quá!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cha hì hì cười một tiếng: "Cái đó là đương nhiên rồi, nước nấu mì là do đích thân cha đun đấy, khác hẳn với các loại nước thông thường nhé."
Không nằm ngoài dự đoán, ông ấy lại ăn trọn một cái tát của mẹ.
"Đun có ấm nước mà cũng đòi khoe khoang cái gì chứ, sợi mì này là do ta và Thân phu nhân cùng nhau nhào bột đấy, bọn ta đã nói lời nào chưa?"
Cha ruột ở một bên nói nhỏ: "Trứng gà là do cha luộc."
Ngay sau đó, ca ca đi tới trước mặt ta nói: "Rau xanh là do ca ca rửa sạch đấy, không cho Thân Dục tham gia chút nào đâu, ca ca biết muội ghét hắn ta nên cứ yên tâm mà ăn nhé."
Ánh mắt Thân Dục đầy u oán, nhưng vì có cha mẹ ở đây nên không dám mở miệng.
Ta không nhịn nổi mà bật cười.
Sau khi ăn no nê, cha mẹ, cha mẹ ruột cùng ca ca đều chuẩn bị quà tặng cho ta. Lớn thì có địa khế, phòng khế, nhỏ thì có vàng thỏi, phỉ thúy.
Đến lượt Thân Dục, hắn ta còn lầm bầm oán trách ta: "Ta coi muội là muội muội, muội lại coi ta như một thằng ngốc để chỉnh đốn, nếu không phải hôm nay là sinh thần của muội, ta còn chẳng biết muội sớm đã nhận lại cha mẹ rồi đâu."
"Mau xem món quà ta tặng muội đi này."
Ta mở chiếc hộp của hắn ta ra, đột nhiên có một con ếch lớn nhảy xổ ra ngoài.
Đầu óc ta còn đang thẫn thờ thì Thân Dục lại làm trò như kẻ có bệnh, lôi ra chiếc bình an khấu giấu ở tận đáy hộp.
"Thế nào, trước kinh hãi sau kinh hỷ, chẳng phải là siêu tuyệt vời sao!"
Ta hít sâu một hơi: "Ngươi có biết không, từ trước đến giờ ta vẫn luôn giữ bí mật chuyện của ngươi với cha mẹ đấy."
Mắt Thân Dục sáng lên: "Muội muội tốt của ta, ta biết ngay trong lòng muội vẫn có vị ca ca này mà..."
"Nhưng ta quyết định hôm nay sẽ nói."
Hắn ta còn chưa kịp phản ứng xem có chuyện gì, ta đã một hơi đem chuyện ngày hôm đó hắn ta đuổi ta đi kể sạch sành sanh ra ngoài.
Cha mẹ ruột nghe xong, bẻ ngay một cành liễu quất thật mạnh vào người Thân Dục.
"Cái thằng ranh con này! Ta đã bảo sao lần đầu tiên Ngọc Châu nhìn thấy ta lại mắng con xấu tính cơ chứ! Hóa ra là do con không cho con bé bước chân vào cửa nhà!"
"Muội muội con khó khăn lắm mới trở về được, con lại nhẫn tâm đuổi nó đi, hèn chi người ta mắng con! Con đúng là đồ con lừa ngốc mà!"
"Con còn dám chạy à! Lão Thân! Tháo giày ra ném vào đầu nó cho ta!"
Hai người bọn họ đuổi theo Thân Dục đá-nh một trận tơi bời khói lửa.
Cha mẹ ta biết chuyện ta từng bị hắn ta sỉ nhục, nuốt không trôi cục tức này nên cũng gia nhập vào trận chiến đá-nh Thân Dục.