Nhu Hòa Vạn Sự Hưng

Chương 12



Từ hôm đó trở đi.

Bản vương và Dao Dao thân thiết hơn một chút.

Nó cũng rất thích bản vương.

Người cuối cùng thích bản vương như vậy hình như là mẫu phi.

Có hơi nhớ mẫu phi rồi.



Đợt tuyển tú lại đưa tới hai tú nữ.

Bản vương thật sự không hiểu Vương phi bị làm sao.

Ngày nào cũng thúc giục bản vương qua xem họ.

Nữ nhân thì có gì đáng nhìn?

Đều có một cái mũi hai con mắt.

Chẳng có hứng thú.

Nàng thúc giục suốt nửa tháng vẫn không chịu bỏ cuộc.

Thôi vậy.

Nể mặt nàng một lần.

Kết quả…ai mà biết trong phòng bọn họ dùng thứ hương gì.

Khó ngửi muốn c.h.ế.t.



Không lâu sau.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Biên quan lại có động tĩnh.

Bản vương cũng chán ngấy bầu không khí ngột ngạt ở kinh thành rồi.

Ra ngoài cho thanh tĩnh một chút.

Tiện thể kéo thêm vài vị huynh đệ xuống ngựa.

Về phần vì sao quên nói với Vương phi là bởi nhất thời bản vương không nhớ ra.

Chuyện này nàng biết thì làm được gì?

Không biết nàng nghe tin từ đâu.

Không những chuẩn bị cả đống hành lý.

Còn đưa cho bản vương một lá bùa bình an.

Thứ đó chẳng có tác dụng gì, còn không bằng nhét thêm vài bình t.h.u.ố.c.

Thôi bỏ đi.

Kẻo nàng lại khóc lóc.

Làm như bản vương đi rồi không về nữa vậy.

Bản vương đành miễn cưỡng nhận lấy.

Không lâu sau nàng gửi thư tới.

Nói rằng đã có thai.

Cũng xem như chuyện vui.

Hy vọng là con trai.

Sau này nếu có ai bắt nạt Dao Dao, nó có thể giúp Dao Dao đ.á.n.h trả.

Còn về hai thị thiếp kia thì tống ra ngoài cầu phúc đi.

Kẻo ở trong phủ lén làm mấy chuyện không nên làm.

Vương phi đang mang thai.

Khó tránh khỏi tinh thần không tốt.

Đừng để nàng không chăm sóc nổi Dao Dao.



Chớp mắt mấy năm trôi qua.

Đến khi bản vương trở về, bọn trẻ đều đã lớn.

Dao Dao tuy lớn rồi nhưng vẫn hoạt bát như cũ.

Cũng không hề sợ người lạ.

Ngược lại là Sửu Sửu.

Suốt ngày trốn sau lưng Vương phi.

Cũng may bản vương không chấp nhặt với trẻ con.

Con gái mà.

Cứ vui vẻ là được.

Học nữ công nữ đức làm gì?

Dao Dao mới bao lớn chứ?

Dù sao có bản vương ở đây.

Nó còn sợ không gả được sao?

Vương phi đúng là lo xa.

Cho dù sau này Dao Dao không muốn lấy chồng.

Bản vương nuôi nó cả đời.

Ai dám nói gì?

Ngược lại là Sửu Sửu, phải rèn luyện nhiều hơn.

Không cầu nó văn võ song toàn.

Nhưng ít nhất cũng phải biết đôi chút.

Vì thế mượn danh nghĩa dạy dỗ con cái.

Bản vương đường đường chính chính làm một Nhàn Vương.

Phụ hoàng tuổi đã cao.

Lúc nào cũng sợ có người nhòm ngó long ỷ.

Bản vương vẫn nên an phận một chút.

Âm thầm giở thủ đoạn là được.

Còn ngoài mặt, bản vương vẫn là người thanh tâm quả d.ụ.c nhất.

Chỉ là không ngờ lại có người dám truyền tin từ phủ ra ngoài.

Nữ nhân quả nhiên chẳng có ai là thứ tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Dao Dao và mẫu phi không tính.

Vương phi…miễn cưỡng cũng xem là người tốt đi.



Đầu óc của phụ hoàng ngày càng không tỉnh táo.

Bản vương đã biểu hiện đến mức thanh tâm quả d.ụ.c như vậy rồi mà người vẫn gọi Dao Dao vào cung.

Xem ra vị trí kia cũng đến lúc nên đổi chủ rồi.

Đánh nhanh thắng nhanh.

Trước khi c.h.ế.t còn để phụ hoàng xem một màn phụ t.ử tương tàn.

Bản vương cuối cùng cũng đăng cơ.

Từ nay về sau…phải tự xưng là “trẫm” rồi.



Làm hoàng đế quả thật rất thoải mái.

Chỉ là luôn có vài kẻ thích chỉ tay năm ngón với trẫm.

Cũng không tự nhìn xem mình có xứng hay không.

Trẫm lười để ý đến chúng.

Thế là chúng lại quay sang gây phiền phức cho Hoàng hậu.

Còn bịa ra cái chuyện thiên kim thật giả của phủ Ninh Quốc Công.

Xem ra ai nấy đều có thiên phú viết thoại bản.

Để tránh Hoàng hậu biết chuyện rồi phiền lòng.

Trẫm liền bảo Dao Dao tới ở cùng nàng.

Dù sao Dao Dao cũng lớn rồi.

Học thêm chút quy củ cũng tốt.

Trẫm không nỡ quản con bé.

Vậy thì cứ để Hoàng hậu làm người xấu đi.

Chỉ là không hiểu sao cuối cùng Hoàng hậu vẫn biết chuyện.

Còn đặc biệt tới hỏi trẫm.

Ban đầu trẫm định nói vài câu cho qua.

Nhưng nhìn vẻ mặt của nàng.

Chuyện này dường như là thật.

Làm phu thê nhiều năm.

Tuy thời gian ở bên nhau không nhiều.

Nhưng thật hay giả, trẫm vẫn nhìn ra được.

Lúc ấy trẫm suýt nữa đã muốn mắng phủ Ninh Quốc Công gan lớn bằng trời.

Nhưng nhìn bộ dạng hoảng hốt của nàng.

Lời đến bên miệng lại nuốt trở vào.

Cuối cùng chỉ bảo nàng đừng để tâm đến những lời đồn bên ngoài.

Dù sao…nàng là thê t.ử do chính tay trẫm lựa chọn.

Là mẫu thân của Dao Dao và Sửu Sửu.

Bao năm nay nàng cũng làm tròn bổn phận của một người thê t.ử theo cách mà trẫm mong muốn.

Như vậy là đủ rồi.

Nếu thật sự truy cứu đến cùng.

Vậy Dao Dao và Sửu Sửu phải làm sao?

Đám đại thần lắm lời kia nhất định sẽ lại ép trẫm cưới thêm nữ nhân khác.

Càng phiền phức hơn.

May mà người của phủ Ninh Quốc Công không quá ngu ngốc.

Nhất quyết khẳng định đó chỉ là lời đồn vô căn cứ.

Điều trẫm cần ở triều đình là những thần t.ử chịu làm việc, biết gánh vác.

Chứ không phải một đám ngày ngày kiếm chuyện.

Không nghe lời thì thay người khác.

Chẳng lẽ trẫm lại thiếu người dùng sao?



Kể từ khi trẫm ngừng tuyển tú.

Đám nữ nhân từ các cuộc tuyển chọn quy mô nhỏ bắt đầu sinh chuyện.

Trẫm chỉ ra ngoài dạo một vòng.

Thế mà có thể gặp ba bốn người tới đụng mặt.

Người thì ca hát.

Người thì múa may quay cuồng.

Quá đáng nhất là có kẻ ăn gan hùm mật gấu, dám ngã thẳng vào lòng trẫm.

Chỉ mới vài ngày trẫm đã chịu không nổi.

Đành ra lệnh cho Hoàng hậu quản lý cho tốt.

Khi còn nhỏ, phi tần trong hậu cung của phụ hoàng ai mà chẳng vắt óc tranh sủng.

Đến Hoàng hậu thì hay rồi.

Rộng lượng đến mức chẳng thèm để ý.

Nhưng phải thừa nhận năng lực xử lý việc của nàng rất tốt.

Sau khi nghiêm trị một phen.

Từ đó về sau.

Trên đường trẫm không còn gặp cảnh nữ nhân lao vào lòng nữa.

Cũng không uổng công trẫm bãi chức mấy vị đại thần vì nàng.

Đỡ cho bọn họ lại đem chuyện thân thế của nàng ra bàn tán.

Khiến nàng ngày ngày thấp thỏm bất an.

【Phiên ngoại của Mộ Hòa】

Từ khi có ký ức.

Ta đã là bảo bối trong lòng phụ mẫu.