Đúng là tự tin thật.
Nhưng nghĩ kỹ thì…con bé nói cũng không sai.
Mấy năm nay Hoàng đế chưa từng tuyển tú.
Dường như hắn định cứ sống như vậy đến hết đời.
Mỗi người đều có nhân duyên của riêng mình.
Ta và Mộ Hòa là vậy.
Bọn trẻ sau này cũng sẽ như vậy.
Đối với ta, cuộc đời này đã rất tốt rồi.
Ít nhất chẳng phải hao tâm tổn trí quá nhiều.
Vẫn bước đến đỉnh cao mà phần lớn nữ nhân trong thiên hạ đều khao khát.
Nếu sau này ta còn sống lâu hơn Hoàng đế.
Trở thành Thái hậu…thì càng khiến người khác phải ngưỡng mộ hơn nữa.
Chính văn đã hoàn!
【Phiên ngoại của Lệ Vương】
Vương phi của bản vương là do chính bản vương lựa chọn.
Ngoại trừ phụ hoàng, tất cả mọi người đều cho rằng đó chỉ là do phụ hoàng nhất thời hứng khởi mà chọn.
Lần đầu tiên bản vương gặp Triệu tam cô nương là ngày khải hoàn hồi kinh.
Nàng cũng giống như những cô nương khác, ngồi bên cửa sổ lầu Trạng Nguyên nhìn xuống đường.
Đến tận bây giờ bản vương vẫn còn nhớ rõ.
Hôm ấy nàng mặc váy áo màu vàng.
Màu sắc ấy càng tôn lên làn da trắng nõn vốn có, khiến nàng trông càng thêm mềm mại kiều diễm.
Bên tóc mai còn cài một cây trâm tua rua.
Lúc đó bản vương không biết nàng là cô nương nhà nào.
Chỉ cảm thấy nàng rất khác biệt.
Không phải vì dung mạo hay cách ăn mặc.
Mà là đôi mắt.
Một cô nương mười lăm mười sáu tuổi, rất hiếm người có được vẻ trầm ổn như nàng.
Trong đôi mắt ấy không có chút gợn sóng nào.
Lần thứ hai gặp nàng là khi phụ hoàng triệu bản vương vào cung.
Người đưa cho bản vương một chồng tranh chân dung để chọn Vương phi.
Chân dung của nàng cũng nằm trong số đó.
Khi ấy bản vương mới biết.
Nàng là Tam cô nương của phủ Ninh Quốc Công.
Thật ra bản vương không hiểu.
Vì sao đến tuổi nhất định phải cưới vợ sinh con?
Chẳng lẽ bản vương không thể sống một mình sao?
Phụ hoàng nói trong phủ phải có một nữ chủ nhân để quản lý mọi việc.
Nhưng rõ ràng những chuyện ấy quản gia cũng làm được.
Huống hồ…
Vương phi vốn là một phiền phức.
Không phải bản vương chưa từng có vị hôn thê.
Người đầu tiên là đối tượng do phụ hoàng chọn.
Còn chưa kịp gặp mặt thì nàng ta đã bệnh c.h.ế.t.
Kết quả bản vương vô duyên vô cớ bị gán cho cái danh khắc thê.
Người thứ hai cũng do phụ hoàng chọn.
Nói là bát tự cực kỳ hợp với bản vương.
Thế nhưng ngay trong đêm tân hôn.
Bản vương phát hiện nữ nhân đó có liên hệ với Thái t.ử.
Bản vương không để tâm đến nữ nhân là thật.
Nhưng cũng không muốn đội nón xanh.
Đã gả vào cửa rồi mà còn dây dưa không dứt với nam nhân khác.
Vậy thì c.h.ế.t đi.
Kết quả càng hay.
Không lâu sau danh tiếng khắc thê càng lan truyền dữ dội hơn.
Bản vương còn bị gán thêm cái danh sát tinh.
Bản vương dẫn binh đ.á.n.h trận.
Sao có thể không g.i.ế.c người?
G.i.ế.c vài người thì làm sao?
Chẳng phải đều là vì bảo vệ quốc gia hay sao?
Cho nên nhìn đống chân dung trước mặt.
Bản vương miễn cưỡng chọn Triệu tam cô nương.
Chỉ mong nàng là một người thông minh.
Phụ hoàng gật đầu.
Nói rằng gia phong phủ Ninh Quốc Công đoan chính.
Là một lựa chọn tốt.
Đã được đưa đến trước mặt phụ hoàng rồi thì còn ai có thể là loại ăn chơi phá của nữa?
May mà lần đại hôn này không xảy ra chuyện gì.
Vương phi là người rất biết quy củ.
Bản vương cũng thấy hài lòng.
Quả nhiên…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nữ nhân vẫn nên tự mình chọn mới được.
Sau khi sai quản gia âm thầm quan sát vài ngày.
Thấy nàng không có vấn đề gì.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Bản vương liền giao quyền quản gia cho nàng.
Nam đối ngoại.
Nữ đối nội.
Chỉ cần nàng ngoan ngoãn an phận.
Bản vương cũng không ngại nuôi thêm một nữ nhân ăn không ngồi rồi.
Dù sao thời gian bản vương ở trong phủ cũng chẳng nhiều.
Ai ngờ chẳng bao lâu sau quản gia lại tìm đến bản vương.
Muốn nói lại thôi.
Cuối cùng còn dè dặt hỏi:
“Vương gia… có phải ngài không được không?”
“Nếu không vì sao mãi không đến chỗ Vương phi?”
Bản vương chỉ muốn ngủ một mình thôi.
Có sai sao?
Thôi được rồi.
Vậy thì mùng Một với ngày Rằm qua đó một chuyến.
May mà Vương phi dường như cũng rất hài lòng với cách này.
Nghe nói nàng thường xuyên mời mẫu thân và nghĩa muội tới phủ chơi.
Không sao cả.
Dù sao cũng đâu phải dã nam nhân.
…
Vương phi có t.h.a.i rồi.
Rất tốt.
Gần đây có vài chuyện khiến bản vương nhận ra rằng, nam nhân vẫn nên lấy sự nghiệp làm trọng.
Cho nên bản vương định tiến thêm một bước nữa.
Biết đâu lại thành công thì sao?
Bụng Vương phi ngày một lớn.
Bản vương lúc nào cũng có cảm giác cái bụng ấy sẽ đột nhiên nổ tung.
Nói thật.
Bản vương có chút sợ.
Chớp mắt một cái nàng đã sinh rồi.
Là một nữ nhi.
Bản vương nhìn một cái.
Tuy không được đẹp lắm.
Nhưng dù sao cũng là con ruột.
Cũng tạm được.
Chỉ là nhỏ xíu mềm mại.
Nhìn kiểu gì cũng thấy chạm nhẹ một cái là hỏng.
Thôi bỏ đi.
Bản vương vẫn nên tránh xa một chút.
Đợi nó lớn rồi chơi cùng sau.
Chỉ dặn dò xuống dưới rằng mọi thứ dùng cho đứa bé đều phải là tốt nhất.
Dù sao bản vương cũng có tiền.
Tên của nó là bản vương nghĩ rất lâu mới chọn được.
Cuối cùng quyết định dùng chữ “Dao”.
Bản vương thấy rất hay.
…
Đại ca và nhị ca đúng là ngu thật.
Bản vương đào hố sẵn, bọn họ lập tức tranh nhau nhảy xuống.
Hôm đó bản vương định đến tìm Vương phi.
Muốn nàng đưa Dao Dao đến trang t.ử ở một thời gian.
Ai ngờ vừa bước vào cửa đã thấy Dao Dao đang bò khắp nền nhà.
Lúc này nó đã lớn hơn một chút.
Xinh xắn đến không chịu nổi.
Có vẻ sức lực cũng không nhỏ.
Nhanh tay lẹ mắt túm lấy vạt áo bản vương, sau đó lảo đảo đứng dậy thật.
Lợi hại thì đúng là lợi hại.
Nhưng bản vương vẫn muốn nhũ mẫu bế nó đi.
Dù sao đứa trẻ lớn như vậy nhìn vẫn rất yếu ớt.
Lỡ ngã thì làm sao?
Nhưng Dao Dao lại không nghĩ vậy.
Không cho nhũ mẫu đến gần.
Thật đáng sợ.
Bản vương không dám động đậy nữa.
Mãi đến khi Vương phi đến, nàng cho tất cả hạ nhân lui xuống.
Sau đó chỉ cho bản vương cách bế trẻ con.
Có hơi mất mặt.
Nhưng Dao Dao mềm mềm thơm thơm.
Bế trong tay cảm giác cũng không tệ.