Người trong nhà cũng rất hòa thuận.
Không hề đáng sợ như ta từng nghĩ.
Mẫu thân ôm ta khóc rất lâu.
Chúng ta quả thật rất giống nhau.
Sau đó bà nắm tay ta, dẫn ta nhận từng người thân trong nhà.
Cho đến khi đứng trước mặt cô nương đã thay thế thân phận của ta suốt bao năm qua.
Mẫu thân dường như nhất thời không biết nên giới thiệu thế nào.
Cô nương tên Dĩ Nhu ấy rất giống mẫu thân.
Vì thế, ta chủ động gọi một tiếng: “Tỷ tỷ.”
…
Mẫu thân dẫn ta đi xem viện t.ử mà bà đã tỉ mỉ chuẩn bị từ rất lâu cho ta.
Trong mắt ta, nơi đó chẳng khác nào tiên cảnh chốn nhân gian.
Nhưng không hiểu vì sao, khi ta nói ra suy nghĩ ấy, mọi người đều khóc.
Sau hơn nửa tháng sống chung.
Ta có thể cảm nhận rất rõ.
Ai cũng mang tâm lý muốn bù đắp cho ta.
Mỗi lần nghe các ca ca nhắc đến những năm tháng ta sống ở Từ Châu.
Mẫu thân đều lấy khăn che mặt mà khóc.
Nhưng đối với ta, ông trời đã đối xử với ta đủ tốt rồi.
…
Ở một góc độ nào đó.
Người trong nhà khiến ta cảm thấy thân thiết nhất lại chính là nữ nhi ruột của phụ mẫu đã nuôi ta khôn lớn.
Tỷ tỷ Dĩ Nhu.
Tỷ ấy rất giống mẫu thân.
Như thể là hình ảnh trẻ tuổi của mẫu thân vậy.
Mỗi lần nhìn thấy tỷ ấy.
Ta đều nhớ tới những tháng ngày hạnh phúc khi gia đình ba người chúng ta còn ở bên nhau.
Cho nên ta rất thích gần gũi tỷ ấy.
Phụ thân và mẫu thân nhìn thấy cảnh đó cũng rất vui.
Ta biết.
Một người là nữ nhi ruột thịt.
Một người là nữ nhi họ nuôi dưỡng suốt mười sáu năm.
Họ không muốn giữa chúng ta có bất kỳ hiềm khích nào.
Chỉ là…ta cảm thấy Dĩ Nhu tỷ tỷ luôn rất cẩn thận với ta.
Dường như tỷ ấy luôn nghĩ rằng mình có lỗi vì đã chiếm mất cuộc sống đáng lẽ thuộc về ta.
Vì vậy ta chủ động kể cho tỷ ấy nghe chuyện hồi nhỏ của mình.
Nói với tỷ ấy rằng ta cũng rất hạnh phúc.
Ta đã nhận được toàn bộ tình yêu thương mà phụ mẫu của tỷ ấy dành cho ta.
Cho nên tỷ ấy không cần phải áy náy.
Ngược lại.
Người nên cảm thấy có lỗi là ta.
Nếu năm đó phụ thân không luôn bảo vệ ta.
Có lẽ người c.h.ế.t cũng là ta rồi.
Nếu không có ta, biết đâu phụ thân sẽ không phải c.h.ế.t.
…
Dĩ Nhu tỷ tỷ rất thông minh.
Tỷ ấy dạy ta rất nhiều thứ.
Ta thật lòng khâm phục tỷ ấy.
Tỷ ấy giỏi đến mức khiến người ta ngưỡng mộ.
Không giống ta, ngoài việc hồi nhỏ được học vài chữ thì chỉ biết giặt quần áo và làm việc nặng.
Dù ta học rất chăm chỉ, nhưng so với Dĩ Nhu tỷ tỷ thì vẫn kém rất xa.
Mẫu thân nói.
Bà muốn để chúng ta trở về đúng vị trí vốn thuộc về mình.
Ta liền hỏi:
“Vậy Dĩ Nhu tỷ tỷ có buồn không ạ?”
Mẫu thân cười nói:
“A Nhu là một cô nương thông minh.”
“Con cứ yên tâm.”
…
Nhưng lần này, mọi chuyện vẫn không giống như những gì chúng ta dự tính.
Hoàng đế đột nhiên ban hôn.
Cả nhà lập tức rối tung lên.
Khi phụ thân và mẫu thân đang vì chuyện hôn sự mà phiền não.
Dĩ Nhu tỷ tỷ lại chủ động nói rằng tỷ ấy sẽ gả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tỷ ấy còn đưa ra rất nhiều lý do.
Ta nghe xong cũng thấy có lý.
Hơn nữa, được Hoàng đế ban hôn gả cho Vương gia.
Chẳng phải là chuyện tốt sao?
Vì sao ai nấy đều không vui?
Mãi đến khi ta hỏi nha hoàn được phân tới hầu hạ mình.
Ta mới biết vị Vương gia đó là người như thế nào.
Lúc ấy ta mới hiểu.
Vì sao phụ thân và mẫu thân lại cãi nhau.
Bởi vì…có thể sẽ c.h.ế.t người.
Vốn dĩ đây phải là hôn sự của ta.
Sao có thể để Dĩ Nhu tỷ tỷ thay ta gả đi được?
Như vậy quá bất công với tỷ ấy.
Nhưng Dĩ Nhu tỷ tỷ lại nói.
Quy củ của ta chưa tốt.
Nếu lỡ chọc giận Vương gia, có khi còn liên lụy cả nhà gặp họa.
Chuyện của hồi môn.
Mẫu thân đã sớm bàn bạc với ta.
Bà nói sẽ chuẩn bị cho Dĩ Nhu tỷ tỷ nhiều hơn một chút.
Đến khi ta xuất giá có lẽ sẽ không được nhiều như vậy.
Ta tỏ ý đồng ý.
Dù sao Dĩ Nhu tỷ tỷ cũng là vì ta nên mới gả qua đó.
Ta nên biết đủ mới phải.
Nghe vậy mẫu thân mới thở phào nhẹ nhõm.
“Con nghĩ như vậy thì mẫu thân yên tâm rồi.”
Còn chuyện gia phả.
Phụ thân và mẫu thân cũng từ từ giải thích rõ với ta.
Không phải họ không muốn nhận ta.
Mà là hiện giờ đã không còn thích hợp nữa.
Đối với ta.
Chỉ cần được sống cùng họ đã là điều rất tốt rồi.
Là dưỡng nữ hay con ruột, ta cũng không để tâm.
Bởi vì chỉ cần họ biết ta là nữ nhi ruột của họ.
Như vậy là đủ.
Có bỏ ra mới có nhận lại.
Ta không thể chẳng làm gì mà vẫn muốn có được danh phận tốt đẹp.
Cho nên, cho Dĩ Nhu tỷ tỷ nhiều hơn bao nhiêu.
Ta đều có thể hiểu được.
…
Ngày Dĩ Nhu tỷ tỷ về nhà thăm thân.
Ta không gặp được Vương gia.
Chỉ nghe mẫu thân hết lần này đến lần khác hỏi tỷ ấy về cuộc sống ở Vương phủ.
Bà sợ tỷ ấy sống không tốt.
Nhưng nghe tỷ ấy kể, dường như mọi chuyện cũng không tệ.
Chỉ là sau khi tỷ ấy rời đi.
Mẫu thân lại thở dài.
“A Nhu từ nhỏ đã chỉ báo tin vui, không báo tin buồn.”
May mà trong Vương phủ.
Tỷ tỷ là người nắm quyền quản gia.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta và mẫu thân cũng thường xuyên có thể đến thăm.
Nghe nói Vương gia bình thường không thích ở trong phủ.
Ta vẫn luôn nghĩ phu thê phải giống như phụ thân và mẫu thân.
Ngày nào cũng quấn quýt bên nhau.
Không ngờ lại có kiểu như tỷ tỷ và Vương gia.
Tương kính như tân đến mức ấy.
Không thấy khó chịu sao?
Cho đến một ngày ta đến gặp tỷ tỷ.
Không khéo lại gặp phải Vương gia.
Chỉ nhìn một cái.
Ta lập tức hiểu vì sao tỷ tỷ lại cảm thấy tương kính như tân cũng rất tốt.
Bởi vì vị Vương gia này tuy không phải bộ dạng ba đầu sáu tay như lời đồn.
Nhưng sát khí trên người quá nặng.
Không…
Phải nói là uy nghiêm.
Uy nghiêm đến mức khiến ta cảm thấy khó thở.