Tỷ tỷ thật đáng thương.
Tất cả đều là vì ta.
Ta đem chuyện ấy nói với tỷ tỷ.
Nhưng tỷ ấy vẫn cười an ủi ta.
Nói rằng mình sống rất tốt.
Sao có thể chứ?
Sống cùng giường cùng gối với một người như vậy.
Đến ta còn sợ nửa đêm hắn rút đao ra c.h.é.m tỷ ấy nữa là.
…
Không lâu sau, phụ thân và mẫu thân nói rằng đã chọn được cho ta một mối hôn sự khá phù hợp.
Đối phương là học trò của phụ thân.
Không lâu trước vừa đỗ tiến sĩ.
Gia cảnh cũng xem như sung túc.
Lớn hơn ta hai tuổi.
Nhân phẩm tốt, giữ mình trong sạch.
Chỉ vì phải thủ hiếu nên mới chậm chuyện thành thân.
Hiện giờ hắn không còn phụ mẫu.
Trong kinh đã mua một căn nhà nhỏ.
Tộc nhân đều ở quê nhà.
Ta gả qua đó cũng được thanh nhàn.
“Hắn rất lanh lợi, nhất định sẽ đối xử tốt với con.”
Phụ thân nói.
Ta suy nghĩ rất lâu mới hiểu được ý của câu nói ấy.
Phụ thân bảo hắn sẽ đối xử tốt với ta vì hắn là người thông minh.
Hắn hiểu rõ rằng dù ta chỉ là dưỡng nữ của phủ Ninh Quốc Công.
Cũng tuyệt đối không thể bạc đãi.
Ngược lại.
Mẫu thân lại kiên nhẫn giải thích cặn kẽ cho ta nghe về mối hôn sự này.
Nói đơn giản, ta xem như là hạ giá xuất giá.
Sau khi thành thân.
Cho dù chỉ nể mặt phủ Ninh Quốc Công.
Hắn cũng sẽ không cho ta sắc mặt khó coi.
Ngược lại còn sẽ yêu thương chiều chuộng ta.
Nghe như vậy, dường như còn tốt hơn cả việc tỷ tỷ gả vào Vương phủ.
Tuy đã học quy củ hơn hai năm.
Nhưng suy cho cùng ta vẫn không giống những tiểu thư khuê các lớn lên ở kinh thành.
Nếu gả vào nơi quá cao sang.
Quy củ chắc chắn cũng sẽ rất nhiều.
Vì vậy ta đồng ý.
Nhưng phụ thân và mẫu thân vẫn tạo cơ hội cho ta gặp Từ Hằng trước.
Sau khi gặp người.
Ta càng cảm thấy cuộc hôn sự này thật tốt.
Từ Hằng tuấn tú nho nhã.
Tính tình ôn hòa.
Nhìn là biết rất dễ gần.
Quan trọng nhất là hắn mang dáng vẻ của một thư sinh.
Có chút gầy yếu, nhìn thế nào cũng không giống người biết đ.á.n.h nhau.
..:
Của hồi môn do chính tay mẫu thân chuẩn bị.
Bà đưa cho ta rất nhiều ngân phiếu.
“Con khác với A Nhu.”
“Nó gả vào hoàng gia, của hồi môn không chỉ phải nhiều mà còn phải giữ thể diện.”
“Con gả thấp hơn một chút.”
“Có nhiều thứ không tiện chuẩn bị.”
“Cho nên mẫu thân đổi hết thành ngân phiếu cho con rồi.”
Ngân phiếu tốt mà.
Ta rất thích.
Huống hồ ta không giống tỷ tỷ.
Có những thứ quý giá kia, ta căn bản không biết thưởng thức.
Cũng chẳng dùng đến.
Ngược lại.
Tỷ tỷ còn thêm hồi môn cho ta.
Tặng rất nhiều đồ tốt.
Sau khi thành thân, ta cảm thấy cuộc sống rất thoải mái.
Ta và Từ Hằng sống chung vô cùng hòa hợp.
Quả nhiên gả thấp cũng có cái lợi của nó.
Không giống phụ thân và mẫu thân.
Ngay cả bữa cơm cũng khó ngồi cùng nhau.
Làm chuyện gì cũng có người dòm ngó bàn tán.
Còn hiện giờ, trong nhà chỉ có hai chủ t.ử là ta và Từ Hằng.
Đám hạ nhân cũng đều mong chúng ta sống tốt.
Mỗi lần tan làm ở nha môn trở về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Từ Hằng luôn mang cho ta chút đồ ăn.
Lúc rảnh rỗi còn dẫn ta đi du xuân ngắm cảnh.
Bảo sao phụ thân nói hắn lanh lợi.
Quả thật không hề cổ hủ.
…
Sau khi thành thân hơn một năm.
Ta có thai.
Ta vô cùng mong đợi đứa bé này.
Mẫu thân và tỷ tỷ cũng tới thăm, lại mang đến rất nhiều đồ đạc.
Biết chuyện, Từ Hằng bật cười:
“Vi phu sắp được nương t.ử nuôi rồi.”
“Chàng không thích sao?”
“Đương nhiên là thích rồi.”
Nhưng ta chợt nhớ đến những quy củ đã học.
Chính thất mang thai.
Thông thường sẽ khai diện cho nha hoàn bên cạnh để hầu hạ phu quân.
Ta không muốn.
Ta chỉ hy vọng hắn là của riêng ta.
Nhưng ta biết ý nghĩ ấy là sai.
Ngay cả lần trước khi mẫu thân tới thăm, bà cũng kín đáo nhắc nhở ta.
Ta thật sự không hiểu.
Vì sao cuộc sống của dân thường lại khác với các thế gia vọng tộc như vậy?
Lẽ nào vì người có tiền nên nuôi được nhiều thiếp thất hơn sao?
Cuối cùng ta vẫn tìm cơ hội nói ra.
Ai ngờ phản ứng của Từ Hằng còn lớn hơn cả ta.
“Ta đâu phải quỷ mê sắc.”
“Chẳng lẽ không có nữ nhân là sống không nổi sao?”
“Nhưng mọi người đều làm như vậy mà.”
Ta cũng không vui.
“Vậy thì cứ xem như ta sợ vợ đi.”
Hắn vừa cười vừa véo nhẹ má ta.
Từ Hằng là người rất thoáng.
Những lời như “sợ vợ” này cũng chẳng phải lần đầu tiên hắn nói.
Ngược lại hắn luôn khuyên ta.
Rằng làm người nên biết đủ thì vui.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Đừng để ý người khác nói gì.
Mà hắn cũng thật sự sống rất biết đủ.
Năm nay tổ mẫu mừng thọ, mọi người đều trở về.
Ngay cả Lệ Vương cũng nể mặt tới dự.
Khi ấy ta còn lo Từ Hằng sẽ không được tự nhiên.
Dù sao các vị tỷ phu khác đều quyền cao chức trọng.
Chỉ có hắn là một tiểu quan nhỏ bé.
Ai ngờ vừa quay đầu lại.
Ta đã thấy chàng đứng trước mặt Lệ Vương thao thao bất tuyệt nói không ngừng.
Không biết đang nói cái gì mà Lệ Vương vẫn mặt không cảm xúc.
Ta nhìn mà sợ muốn c.h.ế.t.
Lỡ Lệ Vương nổi giận, một cái tát cũng đủ đ.á.n.h c.h.ế.t hắn.
Với cái thân thể ấy, Lệ Vương đ.á.n.h c.h.ế.t mười người như hắn cũng chẳng khó.
Về nhà.
Ta đem chuyện này ra nói.
Ai ngờ hắn còn rất có lý lẽ.
“Cùng lắm chỉ đ.á.n.h c.h.ế.t năm người thôi.”
Đây là chuyện đáng tự hào lắm sao?
..:
Con của chúng ta là một bé trai.
Lúc sinh xong, ta thở phào nhẹ nhõm.
Ai ngờ nha hoàn hốt hoảng chạy tới báo.
Từ Hằng còn chưa kịp nhìn con trai đã ngất xỉu rồi.
Đợi hắn tỉnh lại, việc đầu tiên là nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
“Nương t.ử.”
“Sau này chúng ta không sinh nữa.”
Ta bật cười.
“Nghe như thể là chàng sinh con vậy.”
“Nhưng đau ở tim vi phu mà.”
Nghe nói lúc ngất đi, không ai kịp đỡ.
Đầu hắn còn đập mạnh xuống đất.
Ta lập tức cảm thấy người này chỉ giỏi kéo chân sau.
May mà tính cách vẫn rất tích cực.
Tiệc đầy tháng được tổ chức vô cùng náo nhiệt.
Hắn còn mời vài đồng liêu tới dự.
Tiểu t.ử nhà ta cũng rất nể mặt.
Không hề khóc lớn om sòm.