Đừng nói với ta rằng đọc sách phải thanh cao.
Phải trung quân ái quốc.
Ta đơn giản chỉ vì lợi ích của bản thân mà thôi.
Cho nên dùng hôn sự để mưu tính tương lai.
Ta hoàn toàn chấp nhận được.
Bởi vậy lần đầu tiên Ninh Quốc Công nhắc tới chuyện này.
Tuy ngoài miệng ta nói phải hỏi ý phụ mẫu.
Nhưng trong lời nói đã sớm bộc lộ ý muốn đồng ý.
Chuyện kết thân diễn ra rất thuận lợi.
Chỉ là ta không ngờ mình còn có cơ hội gặp vị Tứ tiểu thư này một lần.
Ta vốn tưởng sẽ là mù cưới câm gả cơ.
Dù chỉ gặp mặt một lần.
Cũng chẳng nói được mấy câu.
Nhưng ta phải thừa nhận.
Vị Tứ tiểu thư này thật sự rất xinh đẹp.
Dáng người nhỏ nhắn, tinh tế.
Ban đầu ta còn nghĩ.
Một cô nương ở độ tuổi này lại hạ giá xuất giá.
Chắc hẳn có vấn đề gì đó.
Nhưng sau lần gặp ấy.
Ta hiểu rồi.
Đây đơn thuần là chiếc bánh từ trên trời rơi trúng đầu ta.
…
Sau khi thành thân.
Ta phát hiện A Hòa thật sự rất hợp ý mình.
Nàng không hề giống những tiểu thư khuê các mà ta từng tưởng tượng.
Không phải kiểu được nuông chiều từ nhỏ.
Mười ngón tay không dính nước xuân.
Ngược lại.
Nàng có thể ngồi trò chuyện với ta về những chuyện đời thường nơi phố phường.
Có lần lúc tán gẫu.
Ta nói:
“Ta cứ tưởng các cô nương nhà quyền quý mở miệng ra là cầm kỳ thi họa chứ?”
A Hòa cười.
“Nhưng ta chỉ là dưỡng nữ thôi.”
“Phụ thân ta là một tú tài.”
“Mẫu thân chỉ là một phụ nhân bình thường.”
“Họ mất từ rất sớm.”
“Ngay cả chữ nghĩa ta cũng là về sau mới từ từ học.”
Nghe vậy tim ta khẽ thắt lại.
Cảm thấy mình nói sai rồi.
Bình thường thấy nàng và nhạc phụ nhạc mẫu tình cảm vô cùng tốt.
Chẳng khác gì người một nhà.
Ta còn tưởng nàng từ nhỏ đã lớn lên trong phủ Ninh Quốc Công.
Nói thật.
Trước khi thành thân.
Nhạc phụ nhiều lần gọi riêng ta dặn dò phải đối xử tốt với A Hòa.
Khi ấy ta còn nảy sinh một suy nghĩ khá âm u.
Rằng…đây thật sự là dưỡng nữ sao?
Hay là con riêng?
Nhưng sau khi gặp nhạc mẫu, ta cảm thấy chắc không phải.
Bởi vì nhạc mẫu và A Hòa thật sự có vài phần giống nhau.
Các vị thiếu gia tiểu thư trong phủ đối với nàng cũng vô cùng thân thiết.
Đều mang dáng vẻ huynh trưởng, tỷ tỷ tốt.
Ta không nhịn được hỏi:
“Chẳng phải người ta nói nàng từ nhỏ được nuôi trong chùa để cầu phúc sao?”
A Hòa bật cười.
“Đó là lời dùng để lừa những người ngoài như chàng thôi.”
“Thật ra lúc ấy ta đang trên đường tới chùa cầu phúc thì gặp phu nhân.”
“Trùng hợp hơn nữa là sau khi cầu phúc xong.”
“Ta đi dạo một mình, vừa hay gặp phu nhân ngất xỉu.”
“Ta liền gọi người tới cứu, xem như có chút ân cứu mạng, lại thêm phu nhân nói chúng ta có duyên cho nên nhận ta làm dưỡng nữ.”
“Chỉ là thương ta một thân nữ nhi phải tự mưu sinh từ khi còn nhỏ nên mới đổi sang cách nói khác mà thôi.”
Nghe xong ta càng thương nàng hơn.
Dù sinh ra trong gia đình giàu có nhưng ta không phải không biết cuộc sống của người dân nghèo khổ đến mức nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khoảng cách giàu nghèo ở thời đại này còn lớn hơn thời hiện đại.
Chưa kể những chuyện bóc lột được xem là đương nhiên.
Bảo sao trên người nàng luôn có thêm vài phần khí chất dân dã.
Rõ ràng mang theo một khoản hồi môn lớn.
Trong tay ta cũng không thiếu bạc.
Thế mà có lúc nàng vẫn tính toán từng đồng.
Dáng vẻ ấy thật giống hệt ta hồi còn chưa xuyên không.
Lúc săn khuyến mãi, gom ưu đãi từng chút một.
Bảo sao ta cứ thấy quen mắt.
Rõ ràng chủ đề là do ta khơi ra.
Nhưng người kể chuyện lại là nàng.
Ta không dám hỏi sâu thêm, sợ nàng buồn.
Thế nhưng nàng lại tự mình kể tiếp.
Từ những năm tháng thơ ấu hạnh phúc, cơm no áo ấm.
Đến lúc còn trẻ gặp thiên tai nhân họa.
Phụ mẫu lần lượt qua đời.
Một mình chật vật mưu sinh.
Rồi cuối cùng vận mệnh xoay chuyển gặp được quý nhân.
Nghe xong ta không nhịn được mà nói:
“A Hòa, nàng thật sự rất giỏi.”
Một cô nương nhỏ bé có thể đi tới ngày hôm nay.
Thật sự quá giỏi.
Nếu đổi lại là ta, có lẽ đã c.h.ế.t từ lâu rồi.
Càng không thể có được cơ duyên như nàng.
A Hòa nhìn ta đầy ngưỡng mộ.
“Phu quân mới là người lợi hại.”
“Thiên hạ có biết bao nhiêu sĩ t.ử, phu quân có thể thi đỗ tiến sĩ.”
“Lợi hại biết bao.”
Thật ra ta cũng thấy mình khá giỏi.
Nhưng đem so với A Hòa, hình như cũng chỉ bình thường thôi.
Dù sao ta cũng nhiều hơn người khác hai mươi năm ký ức.
Tự chủ hơn một chút là chuyện đương nhiên.
Cho dù không cố gắng.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Gia đình cũng đủ sức nuôi ta cả đời.
Chỉ là ta cảm thấy mình cũng nên cố gắng đôi chút để báo đáp phụ mẫu.
Cho nên mới không trở thành một con cá mặn nằm yên chờ c.h.ế.t mà thôi.
…
Kể từ sau hôm đó.
Định nghĩa của ta về A Hòa đã thay đổi.
Từ một cô nương nhỏ bé yếu đuối trở thành một cô nương nhỏ bé nhưng kiên cường.
Trong lòng càng thêm thương tiếc nàng.
Chỉ mong nàng có thể sống thật tốt.
Cho nên ta phải đối xử với nàng tốt hơn gấp bội.
Dù nhạc phụ nhạc mẫu có thương nàng đến đâu cũng khó mà sánh được với phụ mẫu ruột thịt.
Mà ta là phu quân của nàng, đương nhiên phải trở thành chỗ dựa của nàng.
Có lẽ vì hạn chế của thời đại.
Ta phát hiện mình chỉ làm những việc thuộc bổn phận.
Thế mà trong mắt người khác.
Lại thành kẻ tiểu nhân vì quyền thế mà nịnh bợ thê t.ử.
Để gián tiếp lấy lòng nhạc phụ.
Ra ngoài mua chút đồ ăn cho A Hòa.
Thỉnh thoảng nổi hứng bảo nha hoàn, bà t.ử làm vài món ngon.
Ngay cả lúc A Hòa mang thai.
Ta từ chối nạp thiếp cũng bị người ta xem là ưu điểm hiếm có.
Nhưng chẳng phải…đó vốn là trách nhiệm của một người nam nhân sao?
Dù thời đại đã khác.
Ta cũng là người từng sống hơn hai mươi năm dưới lá cờ đỏ.
Đâu thể quên sạch mọi thứ được.
Huống hồ ta luôn nhớ rất rõ.
Mình chỉ là một nhân vật nhỏ bé chứ không phải Long Ngạo Thiên gì cả.
Nam nhân mà.
Ít nhiều đều có chút chí tiến thủ.
Cho nên sống lâu ngày, trong lòng ta cũng bắt đầu thấy không cam tâm.
A Hòa thường nói ta ăn bám.
Ta cũng không để bụng.