Dù sao đó chỉ là lời đùa giữa phu thê.
Giống như đôi lúc ta cũng trêu nàng.
Rằng nàng gặp vận may mới lấy được ta.
Nếu không, một cô nhi không cha không mẹ như nàng làm sao gả được cho một tiến sĩ như ta.
Muốn xuất đầu lộ diện, biện pháp thực ra chỉ có vài loại.
Con đường võ tướng.
Với thân thể này của ta là không thể.
Con đường quan văn thì sao?
Ngoài gia thế và tài năng còn phải biết chịu đựng chờ thời.
Mà rất tiếc, ta không có gia thế.
Tài năng cũng chẳng xuất chúng.
Có lẽ chờ đến c.h.ế.t cũng không làm nên trò trống gì.
Nhưng chẳng phải ta đang gặp đúng thời cơ sao?
Hoàng đế đã lớn tuổi.
Biết đâu ngày nào đó sẽ cưỡi hạc về trời.
Nếu ta biết nhìn người, lập được công lao phò tá tân quân.
Vậy thì tiền đồ sẽ sáng lạn vô cùng.
Càng nghĩ ta càng thấy kế hoạch này tuyệt vời.
Nhưng rất nhanh ta phát hiện một vấn đề chí mạng.
Ta chỉ có thể đặt cược vào Lệ Vương.
Bởi vì chúng ta xem như là anh em đồng hao.
Với mối quan hệ ấy.
Các vị Vương gia khác chắc chẳng thèm để ý tới ta.
Dù sao ta cũng chỉ là một tiểu quan vô danh.
Nhưng Lệ Vương thì khác.
Hung danh vang xa.
Chỉ cần nhắc đến tên thôi đã đủ làm trẻ con ba tuổi nín khóc.
Nếu ta đột nhiên chạy tới trước mặt hắn.
Nói rằng mình muốn ủng hộ hắn tranh đoạt ngôi vị.
Có khi hắn sẽ nghĩ ta bị điên rồi tiện tay c.h.é.m luôn cũng nên.
Vì vậy ta bắt đầu âm thầm dò hỏi A Hòa về Lệ Vương.
Mỗi lần nhắc tới người này, A Hòa đều mang vẻ mặt vô cùng lo lắng cho Lệ Vương phi.
Nàng nói Lệ Vương nhìn hung thần ác sát như vậy, mà tỷ tỷ nàng lại mềm yếu.
Lỡ một ngày nào đó Lệ Vương nổi giận.
Có khi tỷ tỷ nàng ngay cả toàn thây cũng chẳng giữ được.
Nhưng theo ta thấy Lệ Vương đối với Vương phi vẫn khá tốt.
Ít nhất mỗi lần phủ Ninh Quốc Công có gia yến hay hoạt động tập thể.
Chỉ cần Lệ Vương đang ở kinh thành.
Hắn đều sẽ cùng Vương phi tham dự.
Có lẽ đây chính là cơ hội.
Vì thế ở buổi gia yến tiếp theo, ta cố ý tiến tới trước mặt Lệ Vương bắt chuyện gượng gạo.
Ít nhất cũng phải khiến hắn nhớ trên đời còn có một người tên Từ Hằng.
Không biết có phải nể mặt Vương phi hay không.
Dù Lệ Vương chẳng mấy hứng thú để ý tới ta nhưng vẫn phối hợp đáp lại vài tiếng:
“Ừ.”
Như vậy chẳng phải rất dễ gần sao?
Ít nhất cũng khác xa với Lệ Vương trong lời đồn.
Thế nhưng sau khi về nhà, A Hòa lập tức nghiêm khắc cảnh cáo ta.
Không được tiếp tục tới gần Lệ Vương nữa.
Kẻo đến lúc c.h.ế.t thế nào cũng không biết.
Ta tức giận phản bác:
“Lệ Vương có lợi hại đến đâu, cùng lắm cũng chỉ một quyền đ.á.n.h c.h.ế.t năm người như ta thôi.”
Thân thể ta tuy gầy yếu thật.
Nhưng cũng là người từng vượt qua khoa cử.
Làm sao có thể một quyền đ.á.n.h c.h.ế.t mười người được.
Nói quá rồi đấy!
…
Phải cảm tạ công nghệ hiện đại phát triển.
Khi còn ở thời hiện đại lướt mạng.
Ta thường xuyên nhìn thấy những thứ bản thân không muốn tìm hiểu nhưng lại cực kỳ hữu dụng.
Ta chọn lọc ra vài thứ mà thời đại này chưa có.
Vừa hữu ích lại dễ chế tạo.
Dù không nhớ rõ chi tiết, nhưng chỉ cần đưa cho đám thợ thủ công một phương hướng đại khái, bọn họ tự nhiên sẽ nghiên cứu ra thứ ta muốn.
Nói cho cùng.
Khoảng cách giữa hai thời đại đôi khi chỉ là một ý tưởng.
Còn về khả năng thực hành.
Thợ thủ công thời này hoàn toàn không thua người hiện đại.
Huống hồ.
Khi đã ký khế ước bán thân, ta cũng chẳng lo họ phản bội mình.
Sau vài lần “giao lưu” với Lệ Vương.
Ta cảm thấy có thể từ từ dẫn dắt câu chuyện vào trọng tâm rồi.
Chỉ là vẫn thiếu một cơ hội thật sự thích hợp.
Nhưng khi nghe tin Lệ Vương sắp xuất chinh lần nữa.
Ta lập tức đổi ý.
Vẫn nên đ.á.n.h thẳng vào vấn đề thì hơn.
Ai biết lần này hắn đi bao giờ mới trở về?
Biết đâu lúc đó hắn đã quên mất ta là ai.
Chi bằng tranh thủ lúc này.
Thế nhưng Lệ Vương lại chủ động tìm tới ta trước.
Ban đầu ta còn tưởng hắn phát hiện ra tài năng của mình.
Ai ngờ việc đầu tiên hắn nói là:
Trong thời gian hắn xuất chinh, ta phải thành thật một chút, đừng làm A Hòa tức giận.
Khoảnh khắc ấy ta thực sự nghi ngờ thế giới này có gì đó không đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hoặc tai mình có vấn đề.
Có lẽ nhìn ra vẻ mặt ngơ ngác của ta.
Lệ Vương lại nói: “Vương phi nhà ta dường như rất thích người muội muội này.”
“Rảnh rỗi thì để nàng thường xuyên tới bầu bạn với Vương phi.”
“Hiểu chưa?”
Ta lập tức gật đầu lia lịa.
Hiểu.
Quá hiểu.
Chuyện này dễ.
Bởi vốn dĩ ta cũng định làm như vậy.
Nhân cơ hội ấy ta lấy ra phương t.h.u.ố.c đã chuẩn bị sẵn đưa cho Lệ Vương.
Rồi cẩn thận giải thích công dụng và lợi ích.
Lệ Vương gật đầu.
“Nếu thật sự hữu dụng, bản vương sẽ không bạc đãi ngươi.”
…
Đi theo đúng chủ t.ử là cảm giác thế nào?
Là khi ta còn nghĩ chuyện đoạt đích là một quá trình phức tạp và lâu dài.
Thì vị chủ t.ử của ta đã tự mình leo lên ngôi rồi.
Thật nhàn.
Sau khi Lệ Vương đăng cơ.
Ta cũng thuận tiện nhảy lên thêm hai cấp.
Tốt thật.
Khác gì nằm yên cũng thắng đâu.
Ngay lúc ta tưởng từ đây mọi chuyện sẽ thuận buồm xuôi gió.
Dựa lưng cây lớn mà hóng mát.
Thì lại xảy ra chuyện.
Nói đơn giản là có dưa để hóng.
Các đại thần liên tiếp dâng tấu xin tuyển tú.
Nhưng Hoàng đế không đồng ý.
Khi ấy ta còn đang cảm thán.
Quả nhiên Hoàng đế và Hoàng hậu là chân ái.
Ai ngờ chẳng bao lâu sau lại nghe được một tin động trời.
Hoàng hậu không phải nữ nhi của phủ Ninh Quốc Công mà A Hòa mới phải.
Thật sự không biết nên diễn tả cảm xúc lúc ấy thế nào.
Ta nhìn vị Ngự sử đang nói năng như thể mắt thấy tai nghe.
Lại nhìn nhạc phụ đại nhân đứng bên cạnh.
Cũng mang vẻ mặt kinh ngạc giống hệt ta.
Rồi nhìn sang Hoàng đế.
Trên mặt hắn viết rõ một câu:
“Ngươi có phải đầu óc có bệnh không?”
Ta thật sự không hiểu.
Tại sao lại có người tin vào chuyện vô lý như vậy.
Đây chẳng phải motip thiên kim thật giả điển hình sao?
Các kiểu kết cục của loại truyện này.
Ta có thể kể không dưới mười phiên bản.
Nhưng A Hòa và Hoàng hậu giống nhau chỗ nào?
Bình thường mỗi lần nhắc tới Hoàng hậu.
A Hòa đều là:
“Tỷ tỷ thật tốt.”
“Tỷ tỷ giỏi nhất.”
Còn Hoàng hậu thì sao?
Nhìn số đồ vật Vương phủ năm nào cũng gửi tới.
Rõ ràng tình cảm tỷ muội rất tốt mà.
Chẳng lẽ vì ta là trai thẳng, không nhìn ra những khúc mắc bên trong?
Nhưng cũng không hợp lý.
Nhìn dáng vẻ A Hòa tưởng nhớ phụ mẫu đã mất.
Cũng chẳng giống người không phải con ruột.
Huống hồ cho dù lời Ngự sử nói là thật.
Thì người phủ Ninh Quốc Công bị điên sao?
Bỏ nữ nhi ruột gả cho ta – một kẻ bình thường chẳng có gì nổi bật.
Lại đem dưỡng nữ gả cho Vương gia.
Bọn họ không có đầu óc à?
Không sợ dưỡng nữ sau này không cùng một lòng với họ sao?
Khi ta đem chuyện này ra làm đề tài trà dư t.ửu hậu kể cho A Hòa nghe.
Phản ứng của nàng cũng giống hệt suy nghĩ của ta.
Ta đã nói rồi mà.
Không thể nào.
Chỉ là khi lời đồn càng lúc càng lan rộng.
A Hòa vẫn vào cung một chuyến.
Dù sao ba người nói thành hổ.
Tuy chúng ta đều biết là giả, nhưng luôn có vài kẻ ngu tin là thật.
May mà Hoàng đế ra mặt.
Xử lý một đám người liên quan.
Kịp thời dập tắt mọi chuyện.
…
Có lẽ vì thái độ của Hoàng đế quá rõ ràng.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Lại xuống tay quá mạnh.
Cho nên từ đó về sau.
Ngay cả chuyện tuyển tú cũng chẳng còn ai dám nhắc tới.
Thái t.ử tuy nghịch ngợm một chút nhưng thông minh xuất chúng.
Ai rảnh đến mức đi đắc tội với Hoàng đế hiện tại và cả vị Hoàng đế tương lai chứ?
Nghĩ lại, kỹ thuật ôm đùi của ta quả thật thuộc hàng thượng phẩm
Không hổ danh là ta.
Hết.