Dao Dao cau mày suy nghĩ rồi nói:
“Đệ đệ… xấu.”
“Đệ đệ lớn lên sẽ đẹp thôi.”
“Không.”
“Đệ đệ xấu.”
Dao Dao trả lời cực kỳ dứt khoát.
Ta bật cười trêu con bé:
“Vậy sao con biết muội muội không xấu?”
Dao Dao lập tức đáp:
“Dao Dao đẹp.”
“Muội muội đẹp.”
Đợi t.h.a.i được ba tháng, đã ổn định hơn.
Ta viết một phong gia thư gửi cho Vương gia.
Không biết hắn có nhận được không.
Bao lâu mới nhận được, và liệu có hồi âm hay không.
…
Đến khi nhận được thư hồi âm đã là hai tháng sau.
Trong thư vẫn là phong cách quen thuộc của hắn.
Chỉ đơn giản viết một câu:
“Đã biết. Hãy chăm sóc t.h.a.i kỳ cho tốt.”
Ngược lại, khi nhắc đến Dao Dao thì nhiều hơn hẳn.
Một bức thư dài một trang.
Hơn nửa trang đều nói về Dao Dao.
Cuối thư còn thuận miệng nhắc đến Ngô thị và Vương thị.
Bảo đưa hai người họ đến chùa cầu phúc.
Tuy không biết hắn nghĩ gì.
Nhưng với ta mà nói, đây đúng là một biện pháp hay.
Bây giờ trong bụng còn mang theo một đứa.
Nhiều lúc ta cũng không thể quản hết mọi chuyện.
Hai nữ nhân kia nhìn thì yên tĩnh.
Nhưng ai biết được sau lưng có gây chuyện hay không.
Đưa họ ra ngoài một thời gian cũng là lựa chọn không tệ.
Dù sao…đâu phải do ta đề xuất.
Lẽ nào bọn họ dám không nghe lời Vương gia?
Ngay hôm sau ta đã cho người đưa hai người họ rời phủ.
Dĩ nhiên họ không cam tâm.
Nhưng không cam tâm thì làm được gì?
Đi cùng họ còn có vài ma ma do chính ta tuyển chọn.
Ra tay quyết đoán.
Ít nói làm nhiều.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
…
Đứa bé đúng như mong đợi của mọi người.
Là con trai.
Ta cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nói dễ nghe thì là cuối cùng cũng đủ một chữ “hảo”. (con gái là 女, con trai là 子, hai từ ghép lại thành 好 ‘Hảo’ có nghĩa là tốt đẹp.)
Nhưng nói thực tế hơn…
Những gia đình như chúng ta cần có một nam hài.
Nếu tính đến trường hợp xấu nhất.
Vương gia không thể trở về.
Vậy thì với đứa con trai này, cuộc sống của ta và Dao Dao sau này sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Sau nhiều năm nữa.
Đứa trẻ này sẽ trở thành chỗ dựa của chúng ta.
Nghe thì có vẻ quá thực dụng, nhưng đó là sự thật.
Nghe nói Dao Dao chỉ nhìn đệ đệ một cái rồi không thèm nhìn nữa.
Miệng luôn lẩm bẩm:
“Xấu quá.”
Được rồi.
Một tiểu nha đầu gần ba tuổi mà đã có gu thẩm mỹ riêng rồi.
May mà nuôi thêm một thời gian.
Cuối cùng Dao Dao cũng chịu thừa nhận đệ đệ rất đẹp.
Dù đứa bé còn nhỏ.
Suốt ngày chỉ biết ngủ.
Con bé vẫn thích ngồi bên cạnh trông chừng.
“Đệ đệ đẹp.”
Đến ngày đầy tháng.
Chúng ta nhận được thư của Vương gia.
Hắn đã đặt tên cho đứa bé.
Một chữ: “玦” — Quyết.
Ban đầu ta định gọi con là A Quyết.
Nhưng Dao Dao cứ nhất quyết gọi đệ đệ là Sửu Sửu.
Lâu dần…ngay cả ta cũng bị con bé làm cho quen miệng theo.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cuối cùng Vương gia cũng trở về.
Một chuyến đi kéo dài ba năm.
Dao Dao đã lớn, Sửu Sửu cũng biết nói rồi.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Nhanh đến mức ta đã quen với cuộc sống không có hắn bên cạnh.
Ngày đại quân khải hoàn vào thành, ta dẫn hai đứa nhỏ ra xem.
Dao Dao chỉ vào Vương gia giữa đoàn người rồi hỏi:
“Đó là phụ vương sao?”
Thấy ta gật đầu, mắt con bé lập tức sáng rực lên.
“Phụ vương đẹp quá!”
Quả thật Vương gia không hề xấu.
Hoàng thất làm gì có người xấu xí.
Chỉ là sát khí trên người quá nặng.
May mà những năm gần đây danh tiếng của hắn đã khá hơn nhiều.
Những lời đồn khắc thê năm xưa cũng chẳng còn ai nhắc tới nữa.
Xem xong đoàn quân, Dao Dao liên tục giục ta trở về phủ.
Con bé muốn gặp phụ vương.
Năm đó khi Vương gia rời đi, Dao Dao còn quá nhỏ.
Có lẽ chẳng nhớ được gì.
Nhưng lớn hơn một chút rồi, con bé vẫn cực kỳ hứng thú với phụ thân mình.
Người ta thường nói tiểu biệt thắng tân hôn.
Nhưng chuyện ấy hiển nhiên không đúng với ta và Vương gia.
Ít nhất người đầu tiên hắn nhìn thấy là Dao Dao.
Giống hệt như trước đây.
Vừa gặp đã bế con bé lên.
Người thứ hai hắn nhìn là Sửu Sửu.
Sửu Sửu chưa từng gặp phụ thân nên có chút sợ người lạ.
Đến lượt ta…
Chỉ còn lại vài câu khách sáo.
…
Sự trở về của hắn đối với ta dường như chẳng khác lúc hắn không ở nhà là bao.
Có lẽ trên đời này không có nhiều cặp phu thê sống như chúng ta.
Nhưng nghĩ lại, hắn đã trở về rồi.
Vậy Ngô thị và Vương thị đi cầu phúc cũng nên được đón về thôi.
Ta nhân lúc rảnh rỗi nhắc với hắn.
Hắn lại mang vẻ mặt ngơ ngác.
Rõ ràng là đã quên mất chuyện này.
“Tùy nàng.”
Hắn lại ném quyền quyết định cho ta.
Thật ra như vậy cũng tốt.
Ít nhất tránh được chuyện thê thiếp tranh đấu.
Đừng nói hoàng gia.
Ngay cả những gia tộc thế gia quyền quý, chuyện hậu viện cũng luôn là một mớ hồ đồ khó phân rõ.
Các chính thất đa phần chỉ mong nắm được quyền quản gia.
Đích t.ử có tiền đồ.
Còn những chuyện khác thì mặc kệ.
Đến chỗ ta.
Mọi chuyện lại đơn giản hơn hẳn.
Người đàn ông này dường như căn bản chẳng để phụ nữ vào mắt.
Nếu ta không phải chính thê được cưới hỏi đàng hoàng.
Nếu không cần người nối dõi.
Có lẽ hắn cũng lười nhìn ta thêm một cái.
Cuộc sống như vậy với ta là thanh tĩnh.
Nhưng với người khác chưa chắc đã là chuyện tốt.
Ví dụ như Mộ Hòa.
Phu quân của nàng quả nhiên không hổ là người do phụ thân đích thân chọn lựa.
Mấy năm nay càng ngày càng tốt.
Cuộc sống phu thê ngọt ngào hạnh phúc.
Mỗi lần trò chuyện.
Nhắc đến phu quân mình.
Trong ánh mắt và khóe môi nàng đều vô thức mang theo ý cười.
Nếu năm đó người gả vào Vương phủ là nàng.
Có lẽ nàng đã sớm chán ghét cuộc sống vô vị như của ta.
Còn ta…có lẽ cũng sẽ không thể giống nàng.
Toàn tâm toàn ý đặt một người trong lòng.
May mà hiện giờ chúng ta đều hài lòng với cuộc sống của chính mình.
Như vậy là đủ rồi.
…
Ta nghĩ Dao Dao cũng không còn là trẻ con nữa.
Những thứ nên học cũng cần bắt đầu sắp xếp dần.
Lễ nghi và học vấn đều phải thấm dần từ nhỏ.
Không thể một sớm một chiều mà thành.