Tính tình con bé vốn đã hoang dã.
Vương gia trở về lại càng nuông chiều hơn.
Nhiều lúc ta thậm chí chẳng tìm thấy con đâu.
Hỏi ra mới biết lại bị Vương gia dẫn đi chơi.
Đau đầu thật sự.
Hai cha con có quan hệ tốt là chuyện đáng mừng.
Nhưng tốt đến mức này thì hơi quá rồi.
Chẳng bao lâu sau, cả kinh thành đều biết Vương gia cực kỳ sủng ái Dao Dao.
Ngay cả Sửu Sửu là con trai cũng không bằng.
Có lẽ vì Sửu Sửu còn quá nhỏ.
Vương gia không thích trẻ con quá nhỏ.
Ta nghi ngờ không phải hắn không thích.
Mà là sợ bản thân không biết nặng nhẹ làm tổn thương bọn trẻ.
Giống như lúc Dao Dao còn bé.
Ngay cả chạm vào hắn cũng không dám.
Vì thế mỗi ngày ta đều dạy Sửu Sửu học theo tỷ tỷ nó, bám lấy phụ vương.
Con trai mà.
Phải rèn luyện từ nhỏ.
Tốt nhất là để Vương gia giữ Dao Dao ở trong phủ.
Con gái không thể ngày nào cũng chạy nhảy điên cuồng như thế được.
Kết quả thì hay rồi.
Vương gia chẳng những không thấy phiền mà còn mỗi tay ôm một đứa rồi mang đi mất.
Ta chỉ đành tìm dịp nghiêm túc bàn với hắn chuyện dạy dỗ con cái.
Ai ngờ hắn chỉ nói:
“Con gái của bản vương đương nhiên là tốt nhất.”
“Dao Dao đương nhiên rất tốt, nhưng quy củ vẫn phải học. Nếu lớn rồi mới học sẽ càng vất vả hơn.”
“Vậy thì không học.”
“Nó không học thì sau này phải làm sao?”
Người đời vốn luôn khắt khe với nữ t.ử.
Ta đương nhiên mong Dao Dao sống tốt.
Nhưng chúng ta không thể ở bên con cả đời.
Vẫn phải dạy con cách thích nghi với quy củ thế gian.
“Con gái của bản vương, ai dám nói không tốt?”
Đầu ta lại bắt đầu đau.
Không chỉ đau đầu.
Ta còn cảm thấy với một phụ thân như vậy, có lẽ ta nên lo lắng xem sau này Dao Dao có gả đi được hay không.
Xem ra ta phải làm một người mẹ nghiêm khắc rồi.
Nếu không cả nhà này sẽ chẳng còn chút quy củ nào nữa.
…
Không biết từ khi nào.
Thời gian Vương gia đến quân doanh cũng ít hơn trước.
Hoàng đế tuổi ngày càng cao.
Lòng nghi kỵ cũng ngày một nặng.
Thái t.ử bị phế từ mấy năm trước.
Đến tận đêm giao thừa năm ngoái, Hoàng đế còn hết lời khen ngợi.
Ai cũng tưởng tình hình đã chuyển biến tốt.
Không ngờ chưa hết tháng Giêng lại bị hạ chỉ giam lỏng.
Chỉ có thể nói, chuyện của hoàng gia quá phức tạp.
Phụ t.ử chẳng còn giống phụ t.ử.
Quân thần cũng chẳng còn giống quân thần.
May mà những năm qua Vương gia ở ngoài biên quan tránh được không ít sóng gió.
Những chuyện ấy, có chuyện là nghe từ mẫu thân, có chuyện là nghe Mộ Hòa kể.
Vương gia chưa từng nói với ta những việc như vậy.
Ta vốn nghĩ trong phủ vẫn bình yên.
Không ngờ cuối cùng vẫn xảy ra chuyện.
Ngô thị lại lén truyền tin ra ngoài phủ.
Tuy nàng ta không tiếp xúc được chuyện cơ mật.
Nhưng xét cho cùng vẫn là mật thám.
Đến khi ta biết chuyện, Vương gia đã cho người thẩm vấn xong rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngô thị cứng miệng vô cùng.
Một chữ cũng không khai.
Ta còn tưởng chuyện đến nước này chắc sẽ dùng hình.
Ai ngờ Vương gia trực tiếp hạ lệnh g.i.ế.c c.h.ế.t.
“Như vậy không ổn lắm đâu?”
“Dù sao nàng ấy cũng là người được Hoàng thượng ban xuống.”
“Xuất thân tuy không quá cao quý, nhưng vẫn là cô nương nhà quan.”
“Đánh c.h.ế.t như vậy truyền ra ngoài sẽ thành chuyện gì chứ?”
Vương gia ngay cả nhìn ta cũng không nhìn.
Chỉ lạnh lùng nói:
“Lòng dạ đàn bà.”
Không chỉ vậy.
Hắn còn bắt toàn bộ người trong phủ đến xem hành hình.
Ta không chịu nổi cảnh ấy liền quay về phòng trước.
Bích Liên đi xem xong trở về kể rằng: khung cảnh lúc đó vô cùng thê t.h.ả.m.
Vương thị trực tiếp ngất xỉu tại chỗ.
Tin tức này bị phong tỏa rất nhanh.
Chỉ vài ngày sau, bên ngoài đều được thông báo rằng Ngô thị bệnh c.h.ế.t.
Cho dù cái c.h.ế.t ấy đầy nghi hoặc, người nhà nàng ta cũng không dám đến gây chuyện.
Huống hồ chỉ cần nghĩ kỹ một chút cũng biết đây không thể là bệnh c.h.ế.t bình thường.
Đột nhiên ta nhớ tới chuyện trước khi mình gả vào Vương phủ.
Người Vương phi thứ hai của Vương gia.
Đêm tân hôn đã đột ngột qua đời.
Vậy chân tướng năm đó rốt cuộc là gì?
Liệu có phải giống như Ngô thị hôm nay, bị đ.á.n.h c.h.ế.t ngay khi còn sống hay không?
…
Không lâu sau, Vương thị chủ động xin ra ngoài cầu phúc.
Ta cũng không muốn làm khó nàng ta.
Chỉ là chuyện này dù sao cũng phải báo với Vương gia.
Kết quả lại bị chặn ngay ở chỗ hắn.
“Trong phủ có hai thị thiếp, một người bệnh c.h.ế.t, một người đi cầu phúc. Vương phi đúng là rộng lượng thật đấy.”
Hắn lạnh nhạt nói.
Xem ra chuyện này không thành rồi.
Thái độ của hắn đối với ta từ trước đến nay vẫn vậy.
Ta cũng chẳng thấy tổn thương gì.
Dù sao…
Không phải ai cũng thích hợp làm phu quân.
Nhưng chỉ cần hắn là một người phụ thân tốt là đủ.
Ít nhất Dao Dao và Sửu Sửu có thể lớn lên giống như những đứa trẻ bình thường khác.
…
Dao Dao bảy tuổi rồi.
Chỉ cần không nói chuyện, không nghịch ngợm, ngoan ngoãn ngồi một chỗ thì đúng là một tiểu cô nương xinh đẹp đoan trang.
Nhưng hễ động đậy là chẳng khác nào một con thỏ điên.
Dao Dao lớn thành thế này, công lao của Vương gia không nhỏ chút nào.
Hắn thật sự rất cưng chiều con bé.
Ít nhất ta chưa từng thấy ai nuông chiều con cái đến mức ấy.
Hồi nhỏ ta cũng được yêu thương lắm.
Nhưng phụ thân chưa từng vác ta lên vai rồi dẫn đi chơi khắp nơi.
Thế nhưng trẻ con lớn lên thì luôn có những điều khiến người lớn phải lo lắng.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ví dụ như lần này.
Hoàng đế gọi Dao Dao vào cung.
Nói là vào chơi.
Nhưng vừa nghe phải ở lại nửa tháng, lòng ta đã bất an.
Đặc biệt là mẫu phi của Vương gia mất từ lâu.
Trong cung cũng chẳng có người thân quen.
Lỡ xảy ra chuyện gì thì biết làm sao?
Ta lo đến mức đứng ngồi không yên.
Kết quả hai cha con kia vẫn ngày ngày thong dong đi dạo.
Ngược lại, Sửu Sửu tuy nhỏ hơn Dao Dao vài tuổi nhưng vừa cầm nổi b.út đã bị Vương gia mời tiên sinh về dạy dỗ.
Hiện giờ tuy chưa thể xuất khẩu thành thơ, nhưng so với đám trẻ cùng tuổi thì đã rất thông minh.