Nhà ta là hộ thương gia, ta là thứ nữ, di nương qua đời năm ta tám tuổi, bên ngoài nói là bệnh mất, nhưng ta biết, khi di nương ra đi đang mang thân hoài lục giáp, đại phu nói tám chín phần mười là một nam thai.
Khi đó phụ thân còn yêu thương kính trọng di nương, tự nhiên cũng thương yêu ta, đặt ta ở trong lòng.
Đích mẫu bề ngoài ôn hậu, chỉ nói để di nương hảo sinh dưỡng thai, khai chi tán diệp cho phụ thân, nhưng sau lưng lại sai người bỏ thu-ốc vào đồ ăn thức uống của di nương, bụng của di nương to lên như một quả cầu, cuối cùng sống sờ sờ bị nứt bụng mà ch-ết, một xác hai mạng.
Di nương trước lúc lâm chung dặn ta không được báo thù, hãy quên hết thảy mọi thứ đi, thậm chí quên cả bà, dặn ta phàm là chuyện gì cũng đừng bộc lộ tài năng hay tranh giành giành giật, phải học cách nhẫn nhịn, tự mưu tính cho bản thân, càng không được nhẹ dạ tin tưởng bất kỳ ai, trên đời này ngoại trừ chính mình, ai cũng có khả năng hại ta.
Càng phải học cho thông cho tinh những gì bà đã dạy, tính toán sổ sách, vẽ tranh, luyện chữ không được thiếu thứ nào.