Nhà ta là hộ thương gia, ta là thứ nữ, di nương qua đời năm ta tám tuổi, bên ngoài nói là bệnh mất, nhưng ta biết, khi di nương ra đi đang mang thân hoài lục giáp, đại phu nói tám chín phần mười là một nam thai.
Khi đó phụ thân còn yêu thương kính trọng di nương, tự nhiên cũng thương yêu ta, đặt ta ở trong lòng.
Đích mẫu bề ngoài ôn hậu, chỉ nói để di nương hảo sinh dưỡng thai, khai chi tán diệp cho phụ thân, nhưng sau lưng lại sai người bỏ thu-ốc vào đồ ăn thức uống của di nương, bụng của di nương to lên như một quả cầu, cuối cùng sống sờ sờ bị nứt bụng mà ch-ết, một xác hai mạng.
Di nương trước lúc lâm chung dặn ta không được báo thù, hãy quên hết thảy mọi thứ đi, thậm chí quên cả bà, dặn ta phàm là chuyện gì cũng đừng bộc lộ tài năng hay tranh giành giành giật, phải học cách nhẫn nhịn, tự mưu tính cho bản thân, càng không được nhẹ dạ tin tưởng bất kỳ ai, trên đời này ngoại trừ chính mình, ai cũng có khả năng hại ta.
Càng phải học cho thông cho tinh những gì bà đã dạy, tính toán sổ sách, vẽ tranh, luyện chữ không được thiếu thứ nào.
Sau khi di nương ch-ết, phụ thân cũng thay đổi.
Khi ta bị đích tỷ, các huynh trưởng bắt nạt, ông lạnh mắt đứng nhìn, không còn chống lưng, chủ trì công đạo cho ta nữa.
Ta bị đẩy xuống ao sen, khi được cứu lên ông chỉ nói một câu:
“Chưa ch-ết là được."
Lúc nhỏ ta không hiểu lời di nương, sau này lớn lên một chút mới hiểu vì sao phụ thân lại m-áu lạnh vô tình như vậy, đích mẫu vì sao lại dám làm càn làm bậy như thế.
Bởi vì phụ thân là xuất thân thương tịch, đích mẫu dù cho là thứ xuất, thì đó cũng là thư hương môn đệ ở kinh thành, bà gả cho phụ thân là gả thấp, phụ thân cưới bà là trèo cao.
Lại từ lời khoe khoang của đích tỷ mới biết được tiểu di của tỷ ấy đã tiến cung bầu bạn bên giá, rất được thánh sủng, còn đang mang long thai.
Từng việc từng việc, chắp vá ghép nhặt, ta cũng đã tìm ra được chân tướng.
Ta đã đủ cẩn thận từng li từng tí, khúm núm phục tùng, giấu tài không lộ diện, vậy mà đích tỷ vẫn ngoài sáng trong tối bắt nạt ta, thường xuyên cầm b-út quẹt bậy lên mặt ta.
Có đôi khi ta không kìm được mà nghĩ, có phải rạch nát khuôn mặt quá mức xuất chúng này đi, là ta có thể có được cuộc sống yên ổn, thoát khỏi biển khổ này hay không.
Rất hiển nhiên, đích mẫu không hề có ý định buông tha cho ta.
Ta mười sáu tuổi làm người ta phải khen ngợi là dung mạo như hoa, có nhà cậy bà mối đến dạm hỏi, hỏi cưới làm chính thất nương t.ử, đích mẫu đều khéo léo từ chối.
Trương bà bà làm việc quét dọn dặn ta phải cẩn thận hành sự, phải sớm làm dự tính.
Đặc biệt là lần này đích mẫu dẫn ta đi tham gia yến tiệc, ăn mặc trang điểm cho ta lộng lẫy xa hoa, ta lại càng suốt chặng đường căng thẳng, lo lắng hãi hùng.
Khi nha hoàn cố ý hất nước trà lên người ta, ta liền biết được, bọn họ chuẩn bị ra tay với ta rồi.
“Tạ cô nương, xin mời đi theo nô tỳ bên này."
Ta nhìn ngã rẽ phía trước.
Vận mệnh đã định sẵn lẽ nào thực sự không thể thay đổi?
Ta thực sự phải bị xem như một món đồ vật để đem tặng cho người khác sao.
Làm đá lót đường cho Tạ gia sao?
Ta không nguyện ý!
Vậy ta còn có lựa chọn nào khác không?
Trong đầu chỉ có một âm thanh duy nhất.
Chạy trốn.
Tạ Di, chạy trốn đi.
Nếu như không trốn, kiếp này ngươi coi như xong rồi.
Trốn, thành công, từ đây tự do.
Nếu như thất bại, vậy thì một dải lụa treo lên xà nhà, kết thúc quãng đời còn lại, hóa thành một nắm đất vàng, ít nhất ch-ết cũng được sạch sẽ.
Ta giả vờ đau bụng, bảo nha hoàn đỡ ta đến bên giả sơn ngồi một lát, thừa dịp nàng ta không chú ý, dùng chiếc khăn tay đã chuẩn bị sẵn, thấm đẫm thu-ốc mê bịt c.h.ặ.t hơi thở của nàng ta, nàng ta liền ngất lịm đi.
Ta tốn rất nhiều sức lực mới kéo được nàng ta vào trong giả sơn.
Vội vàng cởi bỏ xiêm y lộng lẫy bên ngoài, lộ ra bộ y phục cũ kỹ của nha hoàn trong phủ mặc bên trong, giật bỏ trang sức trên tóc, nhanh ch.óng tết một b.í.m tóc đuôi tôm đơn giản.
Bước ra khỏi giả sơn, lấm la lấm lét như tên trộm nhìn đông ngó tây đi về phía cửa sau.
Bà lão trông coi cửa phòng nhìn thấy là người lạ.
“Ngươi là ai?
Ngươi làm cái gì đó?"
Ta lập tức tiến lên bắt chuyện làm quen với bà ta, một lần nữa dùng khăn tay bịt ngất bà ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mở cửa bước ra, trở tay khép hờ cửa phòng, nhanh ch.óng chạy như bay.
Đến đường lớn chặn một chiếc xe ngựa lại:
“Ra khỏi thành."
“Cô nương ra khỏi thành muốn đi đâu?"
“Chùa Kính Sơn."
Ta hoàn toàn không biết, sở tác sở vi của ta đã có người nhìn thấy trong mắt, và đi theo suốt dọc đường.
02
Ta từng nghĩ sau khi có được tự do ta sẽ thế nào?
Nhưng khi thực sự đứng trước cửa chùa Kính Sơn, ta lại hoang mang lo sợ, thậm chí không có bất kỳ nơi nào để đi.
Một khuôn mặt như thế này, trong tay lại có chút tiền mọn, nếu không cẩn thận, liền sẽ trở thành miếng mồi ngon cho bầy sói vây công.
Đợi phu xe kia vừa đi, ta lập tức trốn vào trong góc, tự làm cho mình trở nên nhem nhuốc lộn xộn, đi về phía hướng khác.
Chưa từng chịu qua khổ cực, mới đi được một đoạn đường, chân đã mài rách da, nổi mụn m-áu.
Ta ngồi trong lùm cỏ cười giễu cợt.
Cười bản thân nghĩ mọi chuyện quá đơn giản, cười bản thân vô dụng.
Nhưng đường là tự mình chọn, trên chân có nhiều mụn m-áu hơn nữa cũng phải tiếp tục tiến về phía trước.
Chỉ là khi cả người ngã nhào xuống mương nước thối, trèo mấy lần đều không thể trèo lên được, ta thực sự không kìm được mà khóc nấc lên.
“Phốc."
Khi tiếng cười truyền đến, cả người ta đều cảm thấy không ổn chút nào.
Hận không thể tự chôn mình luôn trong mương nước thối này.
“Cô nương, có cần tại hạ kéo cô nương một tay chăng?"
Ta xua xua tay, bảo hắn mau rời đi.
“Quả thực không c.ầ.n s.ao?"
“..."
Ta kỳ thực cũng là một người cố chấp.
Tốn bao nhiêu sức chín trâu hai hổ, ta mới từ mương nước thối trèo lên được, sờ vào túi áo phát hiện túi tiền đã mất, ta không chút do dự nhảy xuống tìm.
“Ai..."
Giọng nam t.ử có chút kinh ngạc.
Ta mặc kệ hắn kinh ngạc, chấn động thế nào, trong túi tiền là toàn bộ gia sản của ta, cuộc sống an thân lập mệnh về sau đều trông cậy vào nó cả.
Mò mẫm trong bùn lầy hôi thối một hồi lâu, mới tìm được túi tiền của ta.
Cầm lấy nó vừa khóc vừa cười.
“Cô nương, nhà cô nương ở nơi nào?
Tại hạ tiễn cô nương quay về?"
Quay về?
Rồi sau đó luân lạc thành vật đồ chơi của đám con em thế gia sao?
“Đa tạ công t.ử hảo ý, ta... không thể quay về được nữa."
Trước khi chạy trốn, ta có lẽ còn có một cái tên.
Nhưng sau khi trải qua một phen chạy trốn này, cho dù có quay về, Tạ gia cũng sẽ tuyên bố ta đã t.ử vong, tái mật mưu đem ta tặng cho người khác, đến lúc đó ngay cả cái tên cũng chẳng còn.
Đều là đường ch-ết, ta muốn ch-ết được sạch sẽ một chút.
Cũng có tôn nghiêm một chút.
Tạ ơn vị công t.ử y phục hoa lệ, tuấn dật như tiên kia, ta không có mục đích gì mà bước tiếp về phía trước.
2.