Niệm Niệm Bất Trụ

Chương 3



Ta tiến lại gần đài cao. Bất ngờ vướng phải những sợi tơ trong suốt.

 Một đầu sợi tơ treo những chiếc chuông nhỏ, ta vừa cử động, tiếng chuông đã vang lên liên hồi.

Bên cạnh lại có một cánh cửa ngầm mở ra. Có người cầm giá nến, băng qua đường hầm tối tăm dài thẳm, tiến đến đứng sau lưng ta. 

Ta cúi đầu, qua dư quang, ta nhìn thấy vạt áo màu huyền sắc thêu rồng bằng chỉ vàng.

Là Tạ Trầm Uyên. Hắn đứng sau lưng ta, giọng nói trầm đục, lạnh lẽo thấu xương:

 "Lại là kẻ nào phái ngươi tới?"

Sợi tơ bị kéo căng, siết c.h.ặ.t lấy cổ tay ta, khiến ta hoàn toàn không thể cử động. 

Chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn thong dong bước vòng ra trước mặt mình. 

Ánh nến soi rõ đồng t.ử của hắn, và soi rõ cả gương mặt ta đang phản chiếu trong đôi mắt ấy.

Hắn nhất thời sững sờ. Trong vài giây ngắn ngủi để bảo toàn mạng sống này, ta điên cuồng giải thích:

 "Không có ai phái ta đến cả, thật đấy."

Kẻ phái ta đến là hệ thống, vốn chẳng phải nhân loại. Về khoản thành thật này, ta tự thấy mình không hề nói dối. 

Hắn không nói lời nào, cứ thế đăm đăm nhìn ta.

Bầu không khí trong mật đạo vừa quỷ dị vừa mang chút mập mờ khó tả. 

Tạ Trầm Uyên không hề nổi trận lôi đình như ta tưởng, trái lại còn có những cử chỉ khiến người ta phải rùng mình sở hãi.

Ta bắt đầu lầm bầm lẩm bẩm, đem hết những lời giải thích vụn vặt nhất ra nói:

 "Ta thực sự là vô ý lạc bước vào đây thôi. Ta vốn là người rất thành thật, ngay cả việc quét tước phật đường cũng là kẻ siêng năng sạch sẽ nhất, Ngài cứ đi hỏi mọi người thì sẽ rõ ngay."

Cứ nói bừa đi vậy. Nếu không ổn thì cùng lắm là "chơi lại từ đầu".

Tạ Trầm Uyên vẫn im lặng như tờ. Chẳng lẽ hắn biến thành kẻ câm rồi sao? 

Hắn cúi đầu, dùng ngọn lửa trên giá nến đốt đứt những sợi tơ trong suốt kia. Tơ đứt, ta cuối cùng cũng thoát khỏi sự trói buộc.

Hắn dùng đầu ngón tay khẽ vân vê cổ tay ta, nơi vừa bị sợi tơ siết thành những lằn đỏ. 

Cảm giác tê dại truyền đến khiến ta nổi hết cả da gà. 

Hắn thật không bình thường chút nào. Hắn chắc chắn có vấn đề!

Toàn thân ta cứng đờ, chậm chạp ngước mắt nhìn hắn.

 Hắn khẽ nói: "Ừm, ta tin ngươi."

 "Hiện tại, ngươi tên gọi là gì?"

Cảnh tượng này thực sự vô cùng gượng gạo. Bên cạnh là "ta" của tiền kiếp đang nằm đó, nơi đây là "ta" của hiện tại đang đứng run rẩy.

 Trước mắt lại là vị Tân đế — kẻ đã một kiếm tiễn ta đi, lại còn băm vằn vị hôn phu cũ của ta như băm thịt làm nhân bánh.

Dẫu biết rằng vị hôn phu cũ kia nhận lấy quả báo là đáng đời, nhưng cứ nghĩ đến cảnh m.á.u chảy thành sông ngày ấy, ta vẫn không khỏi kinh sợ hắn, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.

Hắn một tay nâng giá nến, rũ mắt, mượn chút ánh sáng le lói đó mà chăm chú quan sát ta. 

Ngọn lửa bị hơi thở của hắn quấy nhiễu, khẽ đung đưa lay lắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 Hắn vô cùng kiên nhẫn, chờ đợi câu trả lời của ta.

Ta chạm phải ánh mắt hắn, có chút khó khăn mà thốt ra cái tên:

 "Lâm Tùy Tiện."

 Ta lại vội vàng bổ sung thêm một câu:

 "Nghĩa nữ của Lại bộ Thượng thư, nhập cung để cầu phúc."

Tạ Trầm Uyên khẽ bật cười một tiếng: "Một cái tên thật đặc biệt."

Xem bộ dạng này, chắc hẳn hắn đã sớm quên bẵng cái tên "Lâm Thư Yểu" mà chính hắn từng ép phải đổi rồi. 

Lòng ta bỗng thấy phiền muộn lạ thường.

 Rõ ràng lúc trước ta có một cái tên rất hay cơ mà.

Thấy vẻ mặt ta như vậy, hắn thu lại nụ cười, trầm mặc hồi lâu rồi nói: 

"Để ta đưa ngươi quay về."

Lối lên là một mật đạo khác. Tạ Trầm Uyên dẫn đầu bước đi phía trước. 

Hắn gác giá nến lên vách tường, tiến tới giá sách cổ lấy ra một chiếc đèn l.ồ.ng gió rồi châm lửa.

Ta không dám lại gần hắn, chỉ dám bước những bước nhỏ, dè dặt đi theo sau lưng. 

Hắn cố ý chờ ta, bước chân cũng chậm lại rất nhiều.

Đi ròng rã suốt một nén hương vẫn chưa ra khỏi mật đạo tối tăm này. Ta bỗng nhớ về chuyện của rất lâu về trước.

Năm ấy, phế Thái t.ử biết chuyện ta lén lút mang đồ cho Tạ Trầm Uyên, hắn nổi trận lôi đình, tống cả ta và hắn vào một tòa cung điện phế bỏ. 

Đêm đó mây đen che lấp ánh trăng, cung điện tối đen như mực, không một chút ánh sáng. 

Tạ Trầm Uyên khi đó mới chỉ là một đứa trẻ tám tuổi.

Ta đành gọi hệ thống ra, bảo nó phát chút ánh sáng. 

Theo lý mà nói, chỉ có mình ta mới có thể nhìn thấy hệ thống mà thôi..

Trong bóng tối mịt mù của quá khứ và sự thực quỷ dị của hiện tại, mối liên kết giữa Thù Yểu và Tạ Trầm Uyên dần hiện rõ qua những tầng lớp ký ức.

 Sự "vô tri" của Thù Yểu đối lập hoàn toàn với tâm tư thâm trầm, điên cuồng của vị Tân đế.

Vì lẽ đó, năm ấy ta đã nắm lấy tay hắn, dẫn hắn cùng đi.

 Đoạn đường tuy không dài nhưng có chút quanh co.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 Hắn đi bên cạnh ta, vì nhìn không rõ nên suýt nữa bị bậc cửa làm cho vấp ngã. Thế là ta lại nhỏ giọng nhắc nhở hắn nhấc chân.

Ta từng nói: "Ngươi có thể tin ta."

Thế nhưng vào ngày cung biến ấy, ta vẫn đứng ở phía đối lập với hắn...

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hắn rốt cuộc tại sao lại giữ gìn t.h.i t.h.ể của ta?

 Nếu hắn chán ghét ta, đáng lý phải xử lý sạch sẽ; còn nếu không ghét ta, cũng nên để ta được hạ huyệt an táng mới phải chứ.