Ta còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì đã ra khỏi mật đạo.
Ma ma ở Phật đường đang cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng, đôn đáo khắp nơi tìm ta.
Vừa thấy ta lững thững đi sau lưng Tạ Trầm Uyên, bà ta lập tức quỳ sụp xuống, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Tạ Trầm Uyên phất tay áo cho phép bà ta đứng dậy.
Hắn nói: "Ta chưa từng làm khó họ."
Ta có chút không tin. Bởi lẽ trông ai nấy đều run sợ hắn như gặp cọp.Băng qua Phật đường, hắn dẫn ta tiến về phía trước.
Trên cung đạo, đám thái giám và cung nữ đồng loạt lùi sang hai bên, không một ai dám ngước mắt nhìn thẳng thiên nhan.
"Giờ ta đã là Hoàng đế, tất nhiên phải lập uy."
"Có kẻ dám công nhiên phạm vào húy kỵ của ta, tất nhiên phải xử lý để g.i.ế.c gà dọa khỉ."
Hắn nói lời đầy ẩn ý: "Ta sẽ không giống như phế Thái t.ử, lạm sát kẻ vô tội."
Ồ, hóa ra hắn đang nhắc đến vị tiểu thư bị trục xuất khỏi cung lúc trước.
Hắn dường như đang cố giải thích rằng mình không phải kẻ ác.
Chúng ta dừng lại trước một cung điện. Trên tấm biển đỏ thắm khắc ba chữ vàng ròng:
"Bồng Lai Điện".
Hắn vốn dĩ luôn giữ bộ mặt lạnh lùng, chẳng mấy khi cười, nhưng lúc này khóe môi lại khẽ nhếch lên, mang theo một chút dịu dàng.
Có điều vì nụ cười ấy quá gượng gạo, trông lại giống như đang khóc.
"Sau này, nàng ở lại đây có được không?"
"Nếu không thích, có thể đổi chỗ khác."
Ta gật đầu: "Được thôi."
Ta vốn là kẻ ở đâu cũng thấy ổn. Vả lại, chẳng phải tên ta là Tùy Tiện đó sao?
Tạ Trầm Uyên khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Tốt."
"Ta còn chút công vụ cần xử lý, muộn một chút sẽ quay lại."
Lúc này ta mới phát hiện, trên mu bàn tay trắng trẻo của hắn vương chút vết mực.
Hóa ra là đang phê duyệt tấu chương dở dang đã vội chạy đến đây sao?
Tạ Trầm Uyên hạ lệnh đưa các quý nữ cầu phúc ra khỏi cung, mỗi người đều được ban thưởng hậu hĩnh.
Hắn còn ban cho ta một đạo thánh chỉ, cho phép ta tự do đổi tên.
Có thể đổi lại là Lâm Thư Yểu, thậm chí có thể gọi là Tạ Trầm Uyên, tuyệt đối không cần kiêng dè bất cứ điều gì.
Ta định đổi thành tên cha hắn luôn cho rồi... Thôi, đùa thôi, ta vẫn lấy tên là Lâm Thư Yểu.
"Yểu" là cái tên mà hệ thống đã đặt cho ta.
Năm ấy khi ta mới ba tuổi, lang thang giữa cõi vô định, nó hỏi ta có muốn đi cùng nó không.
Ta không người dạy bảo, nói năng bập bẹ: "Muốn." Thế là nó đặt tên cho ta là "Yểu".
Hai chữ họ tên phía trước chỉ là trang trí, "Yểu" mới là bản thể của ta.
Mặc dù không hiểu tại sao tính tình Tạ Trầm Uyên lại thay đổi đột ngột như vậy, nhưng công cuộc công lược xem như đã có chút tiến triển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta bắt đầu thực hiện bước tiếp theo. Bất kể là công lược ai, ta cũng chỉ biết áp dụng đúng một công thức cũ.
Hồi tưởng lại xem trước đây đã làm thế nào:
Bước thứ nhất: Làm quen.
Bước thứ hai: Làm bánh điểm tâm.
Bước thứ ba: Hắn ăn hay không thì tùy, không ăn ta mang cho Tạ Trầm Uyên ăn.
Bước thứ tư: Trực tiếp mang cho Tạ Trầm Uyên ăn.
Bồng Lai Điện cũng có trù phòng nhỏ. Ta bắt đầu nhào bột, nặn bánh, lên lò. Ta nướng được mười chiếc bánh Quế Hoa Tô.
Nếm thử một chút, mình ta đã chén hết ba cái. Còn lại bảy cái. Số lẻ nghe không hay cho lắm.
Ăn thêm một cái nữa rồi mới gói ghém mang đi tặng Tạ Trầm Uyên vậy.
Lúc hoàng hôn. Ta xách hộp thức ăn đựng hai chiếc bánh Quế Hoa Tô đi tìm Tạ Trầm Uyên.
Đường xá trong cung ta đã đi qua vô số lần, sớm đã thuộc nằm lòng.
Tạ Trầm Uyên đang giáo huấn thuộc hạ. Ngoài điện, một đám người đang quỳ rạp.
Vị công công canh cửa bảo ta có thể trực tiếp vào trong. Ta liền bước vào.
Mưu sĩ bên cạnh Tạ Trầm Uyên đang bẩm báo công việc, thấy ta vào liền im bặt.
Ta nghĩ bụng mình cũng phải hiểu chút lễ nghĩa, hay là quỳ một cái cho phải phép.
Nhưng đầu gối còn chưa chạm đất, Tạ Trầm Uyên đã từ trên cao chạy xuống, đưa đôi bàn tay lớn ra nâng ta dậy.
"Không cần quỳ."
Được thôi. Ta liền đứng thẳng lưng như tượng. Đang tập quân sự đấy à? Thú vị thật. Ánh mắt vị mưu sĩ kia chấn động dữ dội.
"Bệ hạ, vị này là..."
Tạ Trầm Uyên lại tự tay kéo một chiếc ghế có đệm mềm tới, ấn ta ngồi xuống.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Hắn nhận lấy hộp thức ăn từ tay ta, quay trở lại long tọa. Hộp vừa mở ra, bên trong là hai chiếc bánh Quế Hoa Tô.
Tạ Trầm Uyên nếm một miếng, đôi mắt bỗng chốc đỏ hoe.
Nhìn điệu bộ ấy, đến đứa trẻ nhà hàng xóm chắc cũng phải thèm đến phát khóc.
Ta vô cùng mãn nguyện với phản ứng này của hắn. Quả nhiên ta chính là "Trù thần" tái thế mà.
Vị mưu sĩ đứng bên cạnh cuống quýt đến mức muốn nhảy dựng lên:
"Bệ hạ! Còn chưa có người thử độc!"
Hắn thong thả buông một câu cảm thán:
"Nếu có ăn đến c.h.ế.t, cũng coi như Trẫm gặp vận rủi."
"Thời vận không thông, mệnh tận thì đành chịu vậy."
Hắn phất tay: "Ngươi có thể lui xuống trước, chuyện này cứ theo lời ngươi nói mà làm đi."
Mưu sĩ: "..."
Trước khi lui ra, hắn ta còn nhìn ta một cái đầy sâu sắc.