Bùi Thù Yểu đã c.h.ế.t. C.h.ế.t dưới lưỡi kiếm của hắn. Phế Thái t.ử đã lôi nàng ra đỡ kiếm.
Hắn không kịp thu kiếm, một nhát xuyên tâm.
Máu nóng b.ắ.n lên mặt Tạ Trầm Uyên, nhưng hắn lại cảm thấy toàn thân lạnh toát, bàn tay cầm kiếm run rẩy không ngừng.
Phế Thái t.ử t.h.ả.m hại ngã quỵ bên tường, ngửa mặt lên trời cười dài:
"Ngươi quả nhiên để tâm đến ả!"
"Ngươi đoạt được ngai vàng thì có ích chi? ả vẫn c.h.ế.t rồi! C.h.ế.t dưới chính tay của ngươi!"
Tạ Trầm Uyên buông chuôi kiếm. Hắn đón lấy thanh kiếm mới từ tay thị vệ, điên cuồng đ.â.m vào người phế Thái t.ử.
Máu lại b.ắ.n lên mặt, lên mắt hắn. Tầm nhìn dần trở nên mịt mờ, chỉ còn lại một màu đỏ thẫm kinh hoàng.
Liễu Nghĩa hoảng hốt kêu lên:
"Bệ hạ! Bệ hạ! Nghịch tặc đã c.h.ế.t rồi!"
Tạ Trầm Uyên sực tỉnh. Nhìn đống m.á.u thịt bầy nhầy dưới đất, phế Thái t.ử đã c.h.ế.t trong đau đớn tột cùng, gương mặt biến dạng dữ tợn.
Liễu Nghĩa muốn nhắc nhở hắn, dù sao cũng là m.á.u mủ, dù sao cũng là hắn bức cung, sau này ghi vào sử sách sẽ chẳng hay ho gì.
Tạ Trầm Uyên lạnh lùng nói:
"Lôi hắn xuống, tiếp tục hành hình."
Hàng trăm người của Thái y viện tụ tập trên cung đạo.
Vũ Dương huyện chủ đã hương tiêu ngọc vẫn, t.h.i t.h.ể cũng đã lạnh từ lâu, nhưng Tân đế vẫn nhất quyết không buông tay.
Họ đã dùng đủ mọi cách để xử lý vết thương do kiếm đ.â.m, nhưng vô dụng, chỉ có thể khiến thi hài Huyện chủ trông tề chỉnh hơn một chút.
Trên n.g.ự.c nàng vương m.á.u. Trên gạch lát bên cạnh nàng cũng có m.á.u. Hai ngụm m.á.u ấy là do Tân đế thổ ra.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Liễu Nghĩa đứng bên cạnh, đồng hành cùng hắn đến tận hoàng hôn:
"Bệ hạ... chuyện này sẽ tổn hại đến thanh danh."
Đây lại là một chuyện không hay ho gì khác.
Vũ Dương huyện chủ vốn là vị hôn thê của phế Thái t.ử, hai người đã trao đổi canh thiếp, định ngày thành hôn, thiên hạ đều biết.
Tạ Trầm Uyên như bừng tỉnh khỏi mộng mị, bế ngang thân hình nàng lên:
"Phải. Sẽ tổn hại đến thanh danh của nàng."
"Nếu có kẻ nào dám rêu rao chuyện này, kết cục sẽ như phế Thái t.ử."
Tạ Trầm Uyên đã mấy đêm liền không hề chợp mắt, đôi mắt vằn tia m.á.u đỏ.
Hắn hối thúc thợ thủ công chế tạo băng quan và cơ quan mật đạo để cất giữ t.h.i t.h.ể nàng thật tốt.
Yểu Yểu nằm trong băng quan, gương mặt an tường như đang say ngủ.
Hắn từng nghe thấy cuộc đối thoại của nàng với "vị thần tiên" kia..
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng nhất định cũng là thần tiên. Nàng chắc chắn sẽ tỉnh lại một lần nữa thôi.
Nhưng nàng có hận hắn không? Hận hắn đã không kịp thu tay, hận hắn đã khiến nàng phải đau đớn đến nhường nào.
Tạ Trầm Uyên không thể nào chợp mắt yên ổn, đêm đêm đều bị mộng yểm bủa vây.
Có đôi khi hắn mơ thấy cái c.h.ế.t của nàng. Có đôi khi lại mơ thấy chuyện của năm xưa.
Nàng ngồi xổm dưới đất, gạt bàn tay đang định nhặt miếng điểm tâm của hắn ra:
"Bẩn rồi, đừng lấy nữa."
"Ta có miếng sạch đây này. Vốn định để dành cho mình ăn cơ... Mà thôi, ngày mai ta vẫn có thể làm tiếp được."
Cũng có đôi khi hắn mơ thấy gương mặt nàng. Nàng chẳng nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn hắn trân trân.
Tạ Trầm Uyên sắp phát điên rồi.
Hắn đôi lúc muốn g.i.ế.c người, muốn đồ sát tất thảy những kẻ mượn danh nghĩa của nàng để tiếp cận hắn.
Nhưng nàng chắc chắn sẽ không muốn hắn làm như vậy.
Tạ Trầm Uyên không biết bao giờ nàng mới trở lại.
Nhưng hắn biết mình không được phép làm những điều khiến nàng chán ghét.
Giữa muôn vàn khổ đau, Tạ Trầm Uyên bắt đầu gửi gắm niềm tin vào thần phật.
Hắn tụng kinh, hắn cầu phúc. Cầu cho nàng quay về.
Hoặc cầu cho nàng được vãng sanh bình an.
Cơ quan dưới lòng đất bỗng vang lên chuyển động. Có kẻ đã đột nhập vào mật đạo.
Tạ Trầm Uyên gạt phăng chồng tấu chương bên cạnh, tay lướt qua những vệt mực còn chưa kịp khô, hắn cầm lấy giá nến, vội vã tiến vào đường hầm.
Trong mật thất do chính tay hắn tu bổ có một bóng người.
Bóng dáng yểu điệu ấy, sao mà thân thuộc đến thế.
Tạ Trầm Uyên chậm rãi bước tới, ngay cả hơi thở cũng chẳng dám khẽ khàng.
Ánh nến nhích lại gần. Soi sáng tất cả. Gương mặt ấy, cùng thần thái quen thuộc kia.
"Không có ai phái ta đến cả, thật đấy."
Vẫn là thanh âm ấy. Vẫn là ngữ khí ấy.
Trái tim hắn đập liên hồi, tưởng như muốn nhảy vọt ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Đó là sự trùng phùng.
Mà cũng tựa như thuở ban đầu vừa mới gặp gỡ.
— HOÀN —