Đêm khuya thanh vắng. Ta xách một chiếc đèn l.ồ.ng, tìm đến tận Chiếu ngục.
Chẳng một ai ngăn cản ta, chỉ có tiếng thông báo truyền đi từng tầng một.
Khi ta gặp được Tạ Trầm Uyên, hắn vừa mới rửa sạch đôi bàn tay.
Trên chiếc phi phong huyền sắc của hắn vương những vệt sẫm màu, trông như bị nước hắt vào. Có mùi tanh nồng.
Đó đều là m.á.u.
Hắn cởi bỏ phi phong. Vị thái giám bên cạnh cung kính bưng chiếc áo rời đi, chỉ còn lại hai chúng ta.
"Yểu Yểu sao lại đến chốn này?"
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Nơi này không được sạch sẽ."
Ta nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình:
"Ta đến để điều tra Ngài."
Dọc theo con đường vừa đi qua, ta đều đã thấy cả rồi.
Những kẻ bị hắn giam giữ, ai nấy đều da thịt nát bấy, m.á.u me đầm đìa.
Hắn khẽ thở dài:
"Đều là lũ tay sai của phế Thái t.ử. Có vài kẻ nàng cũng nhận ra đấy. Chúng tội đáng muôn c.h.ế.t."
Hắn dùng bàn tay hơi lạnh khẽ chạm vào gò má ta:
"Yểu Yểu, ta không để người ngăn cản nàng, bởi ta cũng muốn thành thực với nàng."
"Ta và phế Thái t.ử mang chung một dòng m.á.u, ta cũng là kẻ hiếu sát.
Nhưng ta không giống hắn. Ta có lý trí, ta sẽ không lạm sát kẻ vô tội.
Nàng chán ghét hắn, ta sẽ không bao giờ trở thành hạng người như hắn."
"Cũng từng có kẻ mượn gương mặt tương tự nàng để dụ dỗ ta, ta chẳng hề động lòng. Ta g.i.ế.c kẻ sai khiến ả, rồi để ả rời đi."
Chuyện này ta có biết. Kể từ đó, không còn ai dám nảy sinh tâm tư ấy nữa.
Kẻ bị hủy hoại không phải là quân cờ được dày công nuôi dưỡng, mà chính là bản thân kẻ cầm cờ.
Hắn khẽ nói: "Ta sẽ làm một người tốt, Yểu Yểu."
Hắc hóa hay đọa lạc vốn dĩ rất dễ dàng. Quyền bính trong tay hắn, hắn nắm quyền sinh sát trong lòng bàn tay.
Thế nhưng hắn đã không làm vậy. Quyền lực của Tạ Trầm Uyên là dùng m.á.u mà đoạt lấy.
Hắn đã chịu đựng bao nhiêu năm tủi nhục, mãi đến năm mười sáu tuổi được phong Vương, ra biên cương rèn luyện, dùng chiến công hiển hách mà lấn át vị Thái t.ử năm xưa.
Chặng đường này đầy rẫy gian truân, nhưng hắn không biến mình thành bạo chúa.
Ta khẽ thở dài: "Ta tin Ngài."
Tạ Trầm Uyên ôm c.h.ặ.t lấy ta. Một giọt lệ rơi xuống hõm cổ ta, nóng hổi.
Ta và Tạ Trầm Uyên đã thành thân. Vì đại hỷ này, hắn hạ lệnh đại xá thiên hạ.
Hắn thường xuyên để ta cùng hắn xử lý chính vụ.
Hắn quả thực là một vị hoàng đế khoan dung mà không mất đi uy nghiêm, thưởng phạt phân minh, tuyệt đối không làm những chuyện hoang đường.
Hắn nay đã qua tuổi nhược quán (20 tuổi), nhưng dưới gối vẫn chưa có mụn con nào.
"Hoàng đế không vội nhưng thái giám đã cuống cuồng."
Ta cũng có nghe loáng thoáng về chuyện này.
Hệ thống đang ngồi xổm bên bờ hồ Thái Dịch, bẻ một cành liễu, vẩy bùn tung tóe rồi hỏi ta:
"Cô với Tạ Trầm Uyên muốn mấy đứa nhỏ? Để ta nặn ra cho cô."
Cằm ta suýt nữa thì rơi xuống đất:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không thể dùng cách nặn t.ử tế sao?"
Hệ thống đáp:
"Nặn không nổi, lâu rồi không nặn trẻ con, ta quên mất tỉ lệ rồi."
Ta dứt khoát: "Nặn ra như thế thì ta một đứa cũng không cần."
Hệ thống thở dài: "Phiền phức."
Nó hì hục nhào nặn hồi lâu, cuối cùng cũng nặn ra một đứa trẻ tinh xảo, vừa chào đời đã mang như thể được trang điểm sẵn.
"Thế nào? Một nửa giống cô, một nửa giống Tạ Trầm Uyên."
Ta: "Hừm, chẳng ra sao cả." Thật là quá sức kinh dị.
Hệ thống lại thở dài:
"Thật khó chiều. Thế còn giới tính? Có cần ta vê thêm một cái 'vòi' không?"
Thật là quá mức kỳ quặc rồi! Ta chịu không nổi nữa:
"Muốn nghịch bùn thì cứ nói thẳng đi."
Hệ thống nghiêm mặt:
"Nghịch bùn không vui bằng cái này. Đợi ta tô chút màu lên đã, rồi cô bế đi dọa Tạ Trầm Uyên một phen."
Ta: "..."
Khi ta bế một cái bọc tã bước vào điện, Tạ Trầm Uyên lập tức đứng bật dậy:
"Đây là..."
Ta mỉm cười dịu dàng, đưa bọc tã tới trước mặt hắn:
"Con của chúng ta."
Tạ Trầm Uyên: "..."
Hắn suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Ta vội ngồi lên người hắn, ra sức bấm nhân trung:
"Tỉnh lại đi, vừa rồi chỉ là ảo giác thôi."
Hệ thống cũng nhanh tay mang "kiệt tác bùn đất" của nó biến mất tăm.
Tạ Trầm Uyên nắm lấy cổ tay ta, ánh mắt thâm tình như có vòng xoáy:
"Yểu Yểu rất thích trẻ con sao?"
"Không thích." Ta đáp.
Đối với ta, điều này giống như một loại hiệu ứng "thung lũng kỳ lạ" đầy ám ảnh.
Hắn kéo ta vào lòng, hôn nhẹ lên tóc ta:
"Không thích thì thôi vậy."
Hắn bế thốc ta lên, tiến về phía giường tầng. Ta choàng tay qua cổ hắn, hoảng hốt khua chân giữa không trung:
"Ngài định làm gì?"
Tạ Trầm Uyên trả lời không liên quan đến câu hỏi:
"Ta đã uống t.h.u.ố.c rồi."
"Thuốc tránh t.h.a.i ."
Ta: "..."
Cái loại phối phương gì vậy chứ? Từng người một, sao ai cũng làm ta đứng hình thế này?