Niệm Thanh

Chương 10



 

Chương 10

 

"Đừng quên, tỷ tỷ ngươi vì ngươi đã chịu bao nhiêu khổ, cửu t.ử nhất sinh, còn gả xa đến biên quan nhiều năm!"

 

"Trẫm đã muốn hỏi từ lâu rồi!"

 

Thiên t.ử khàn giọng gào lên:

 

"Những năm qua, mỗi lần trẫm cố gắng, mỗi lần trẫm tiến bộ, thứ trẫm nghe được luôn là các người cảm thán, nếu tỷ ấy là nam nhi thì tốt biết bao!"

 

"Nhưng trẫm rốt cuộc kém tỷ ấy ở điểm nào?!"

 

"Tỷ ấy có ân với trẫm, trẫm khi nào chẳng hết sức kính trọng? Nhưng còn tỷ ấy thì sao? Năm đó lén giấu trẫm chuyện Thư Lan phải gả đi, bây giờ lại ỷ vào Liễu gia nắm trọng binh, ngay cả trẫm cũng không để vào mắt!"

 

Hắn chỉ vào mẫu thân:

 

"Hoắc Văn Nguyệt, hôm nay nếu tỷ còn không giao Thư Lan và Văn Oanh ra, đừng trách trẫm trở mặt vô tình!"

 

Mẫu thân lặng lẽ nhìn hắn.

 

Cuối cùng chỉ nói một câu:

 

"Hóa ra… trong mắt ngươi, ta là người như vậy."

 

Thiên t.ử im bặt.

 

Hắn quay mặt đi, dừng lại hai giây.

 

Cuối cùng phất tay áo rời đi.

 



 

Không phải hắn không muốn cưỡng ép đưa người đi.

 

Nhưng ngoài Tiêu Vân Hằng bị giam trong thiên lao thì Tạ Văn Oanh và Lương Thư Lan đều bị ngoại tổ mẫu giam giữ.

 

Hắn không thả được.

 

Vì thế, hắn chuẩn bị xé rách mặt mũi.

 

Cũng chỉ có thể đưa Tiêu Vân Hằng ra trước.

 

Ngày hôm đó, văn võ bá quan đều nhìn thấy sắc mặt âm trầm của thiên t.ử.

 

Thái hậu và trưởng công chúa giam người không thả.

 

Nhất quyết ép hắn đưa ra lựa chọn.

 

Đây là nguyên lời của mẫu thân:

 

"Những năm qua, vì Lương Thư Lan và Tạ Văn Oanh, ngươi ban cho họ vinh sủng vô thượng."

 

"Dù họ đ.á.n.h c.h.ế.t tá điền trong điền trang, g.i.ế.c dân chúng chắn đường họ, ngươi cũng che chở."

 

"Vàng bạc châu báu trong quốc khố, mồ hôi nước mắt của dân chúng, ngươi cứ như nước chảy mà đưa vào tay họ."

 

“Khi họ chê không vừa mắt thì ném vỡ hoặc cảm thấy không thích rồi đem tặng người khác ngươi cũng chẳng để tâm."

 

"Văn Diệp, hai người này theo tội đáng bị xử trí."

 

"Nếu ngươi nhất định muốn che chở, vậy thì cứ bước qua người hoàng tỷ này trước đi."

 

Thiên t.ử cười lạnh:

 

"Các người dựa vào đâu mà uy h.i.ế.p trẫm?"

 

Chuyện nhà hoàng gia đã sắp biến thành quốc sự.

 

Tất cả…

 

Đều như bão tố sắp đến.

 



 

Người Tiêu Vân Hằng tìm đến đầu tiên lại là ta.

 

Không phải để hỏi tình hình của Tạ Văn Oanh.

 

Hắn được thiên t.ử thả ra khỏi thiên lao, còn được trọng dụng.

 

Cũng coi như một phen lên voi xuống ch.ó, rồi lại đắc ý phong quang.

 

Nhưng nhìn hắn lại không hề vui vẻ.

 

Ngược lại còn thêm vài phần tang thương.

 

"Niệm Thanh."

 

Hắn chặn đường ta, cất tiếng:

 

"Mấy ngày trong thiên lao, ta đã suy nghĩ rất nhiều."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đến lúc này mới hiểu, những việc ta từng làm… thật quá đáng."

 

"Tạ Văn Oanh dù có ngang ngược, dù có đòi tự vẫn, thì có liên quan gì đến ta? Với thân phận của nàng ta, sớm muộn cũng sẽ có người cứu."

 

"Ngược lại nàng, lần đầu đến kinh thành, cô độc một mình… rõ ràng ta nên đứng về phía nàng, để người khác không dám ức h.i.ế.p nàng. Nhưng ta lại…"

 

Hắn vừa tê dại vừa hối hận:

 

"Ta hối hận rồi."

 

"Niệm Thanh… ta thật sự hối hận."

 

"Ra khỏi thiên lao, ta không còn tin lời phụ thân ta nữa. Ta đã dâng tấu cáo trạng ông ta, phụ thân ta cùng kế mẫu và đám con riêng… hôm qua đã bị lưu đày ra ngoài ngàn dặm, ta…"

 

Ta nghe đến phát chán, liền ngắt lời:

 

"Không biết Tiêu tướng quân nói với ta những điều này… là có ý gì?"

 

Hắn lập tức ngẩng đầu nhìn ta:

 

"Ta muốn thành thân với nàng. Niệm Thanh, chúng ta vốn nên là phu thê."

 

Niên thiếu quen biết, thanh mai trúc mã.

 

Nếu không có những chuyện này có lẽ chúng ta thật sự nên là phu thê.

 

"Nhưng Tiêu Vân Hằng."

 

Ta bình tĩnh nói:

 

"Từ khoảnh khắc ngươi bỏ lại ta, mặc ta bị người khác cười nhạo, còn bản thân lại dẫn theo nữ nhân khác rời đi… giữa chúng ta đã không còn cái gọi là vốn nên nữa rồi."

 

"Ngươi rõ ràng có tình với Tạ Văn Oanh, lại không buông được quá khứ với ta."

 

"Ngươi giấu ta sự tồn tại của nàng ta, lại mặc cho nàng ta tùy ý phóng túng với ngươi."

 

"Tiêu Vân Hằng, ngươi dựa vào gì mà cho rằng, cuộc đời dài dằng dặc của ta… phải gả cho một người như ngươi làm phu quân?"

 

Mỗi câu ta nói ra sắc mặt Tiêu Vân Hằng lại xám đi một phần.

 

Cuối cùng hắn cười khổ:

 

"Rốt cuộc… là ta có mắt không tròng."

 

"Nhưng Niệm Thanh, túi hương còn có thể vá lại, vì sao chúng ta không thể quay lại như xưa?"

 

"Để ta nhìn nàng gả cho người khác… ta không làm được."

 

Câu cuối cùng nói ra ánh mắt hắn trở nên u ám.

 

Nếu không nhắc đến túi hương thì thôi.

 

Vừa nhắc đến ta đã bật cười châm chọc, chỉ vào vật vá víu trên eo hắn:

 

"Thứ rách nát này… Liễu Niệm Thanh ta không cần."

 

Nếu là trước kia, ai dám bất kính với di vật của mẫu thân hắn như vậy hắn đã sớm trở mặt.

 

Nhưng lúc này sắc mặt hắn chỉ trầm xuống một chút.

 

Đến khi ta lướt qua hắn, hắn vẫn mở miệng:

 

"Bệ hạ từ lâu đã kiêng kỵ Liễu gia. Nay trưởng công chúa lại công khai đối đầu, còn giấu Sóc quốc phu nhân và quận chúa."

 

"Theo mức độ thiên t.ử yêu thích Sóc quốc phu nhân… chẳng mấy ngày nữa, ngài sẽ không nhịn được mà dùng cứng."

 

Hắn nhắm mắt:

 

"Nghĩa mẫu hiện không muốn gặp ta, ta chỉ có thể nói với nàng… đừng tự chuốc họa vào thân."

 

"Kẻo… tự thiêu mình trong lửa."

 

Ta không dừng bước:

 

"Việc của mẫu thân ta, không cần ngươi chỉ trỏ."

 

Nói như thể mẫu thân ta cúi đầu nhún nhường thì thiên t.ử sẽ nguôi ngoai vậy.

 

Huống chi trưởng công chúa cả đời công chính nghiêm minh.

 

Mà bên cạnh thiên t.ử xuất hiện gian thần thì đương nhiên phải…

 

Thanh quân trắc.

 



 

Lần nữa gặp lại Tạ Văn Oanh thì nàng ta và Lương Thư Lan đã bị ngoại tổ mẫu dùng thủ đoạn xử lý hậu cung mà hầu hạ qua một lượt.

 

Ban đầu, bọn họ còn gào thét:

 

"Các ngươi dám sao! Bệ hạ sẽ không tha cho các ngươi! Ta muốn gặp bệ hạ! Ta muốn gặp bệ hạ!"