Niệm Thanh

Chương 9



 

Chương 9

 

“Chuyện này đúng là lỗi của ta, ta tưởng nàng ta chỉ muốn nàng cúi đầu, không ngờ nàng ta lại ra tay với nàng."

 

"Niệm Thanh, hôn sự của chúng ta…"

 

Ta gỡ tay hắn ra:

 

"Hôn sự? Chúng ta có hôn sự gì?"

 

Hắn nhìn ta chằm chằm:

 

"Hôn sự được bệ hạ và thái hậu nương nương ân chuẩn, nàng quên rồi sao?"

 

Phía sau, ngoại tổ mẫu lên tiếng:

 

"Hôn sự ấy, ngay từ ngày ngươi ôm Tạ Văn Oanh bỏ lại Niệm Thanh mà đi, Niệm Thanh đã lập tức đến tìm ai gia hủy rồi."

 

"Tiêu tướng quân, giữa các ngươi không có hôn sự."

 

"Ngoại tôn nữ của ai gia cũng tuyệt đối không thể gả cho ngươi."

 

Tiêu Vân Hằng sững sờ tại chỗ.

 

Ta vẫn như lần đầu gặp hắn, mỉm cười nhìn hắn:

 

"Nghe thấy chưa, Tiêu Vân Hằng."

 

"Ta không gả cho ngươi."

 

Nếu năm đó cứu ngươi một lần là sai vậy bây giờ cứ để tất cả trở về như ban đầu đi.

 

Đại công t.ử Tiêu gia đắc tội trưởng công chúa, thất lễ trước ngự tiền, bị tống vào thiên lao.

 

Hắn lại trở thành kẻ bị vứt bỏ kia.

 

Rõ ràng một khắc trước, phụ thân và kế mẫu của hắn còn cung kính với hắn.

 

Ngay sau đó liền lập tức phủi sạch quan hệ chỉ sợ bị liên lụy.

 

Nói ra cũng thật nực cười.

 

Tiêu Vân Hằng chính vì hai người này mới bị đưa đến quân doanh biên quan rèn luyện, cửu t.ử nhất sinh.

 

Ngay cả chuyện mẫu thân hắn bệnh nặng qua đời, e cũng không thiếu phần liên quan đến hai người ấy.

 

Nhưng hắn vừa trở về chỉ vì vài giọt nước mắt của phụ thân, vài câu hối hận…

 

Hắn liền lập tức cảm động như thể thấu hiểu nỗi lòng nhau, bắt đầu phụ t.ử đồng tâm.

 

Có thể thấy Tiêu Vân Hằng thật sự rộng lượng.

 

Luôn thích tha thứ cho kẻ từng làm tổn thương mình.

 

Không giống ta.

 

Ta chỉ biết ghi thù.

 



 

Sau yến Trung thu ấy.

 

Vị trưởng công chúa từng gả vào Liễu gia, rời kinh đến biên quan mấy chục năm… đã trở về.

 

Ngày đầu tiên bà trở về, liền trước mặt mọi người đá ngã nhất phẩm cáo mệnh phu nhân và quận chúa, tát vị thiếu niên tướng quân tam phẩm của Tiêu gia.

 

Trong thoáng chốc, chuyện đó khiến vài lão thần nhớ lại nhiều năm trước.

 

Vị công chúa này năm đó cũng từng lôi lệ phong hành như vậy, một tay phò tá ấu đế lên ngôi.

 

Mà nay, Sóc quốc phu nhân và Minh Ninh quận chúa nhân lúc bà không có mặt mà ức h.i.ế.p nữ nhi của bà.

 

Sao có thể sống yên?

 

Có lẽ chính vì biết rõ điều đó mà mấy ngày nay, hoàng đế cữu cữu liên tục đến lấy lòng ta.

 

Hắn lại như trở về dáng vẻ lần đầu gặp ta, dịu giọng quan tâm:

 

"Niệm Thanh, những chuyện trước kia là cữu cữu có lỗi với con. Nay cữu cữu ban cho con rất nhiều thứ tốt, đều là thứ đang thịnh hành nhất trong giới quý nữ kinh thành."

 

"Tuyệt đối sẽ không để con bị người khác chê cười nữa. Không, con là ngoại tôn nữ của trẫm, tất nhiên nên được phong làm quận chúa, để xem còn ai dám khinh thường con!"

 

Hắn vung tay.

 

Ta nhìn những trâm ngọc, châu báu kia.

 

Và đạo thánh chỉ phong ta làm quận chúa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhìn nam nhân trước mắt vốn nên là cữu cữu của ta, ta tự giễu:

 

"Hóa ra cữu cữu vẫn luôn biết."

 

Biết y phục của ta bị những quý nữ khác chê cười là quê mùa.

 

Nếu không phải sau đó ngoại tổ mẫu sắm sửa cho ta, ta vẫn sẽ tiếp tục bị người khác cười nhạo.

 

Biết ta tuy là ngoại tôn nữ của hắn, nhưng đến cả danh phận quận chúa như Tạ Văn Oanh cũng không có.

 

Cho nên những người khác thấy nàng ta ức h.i.ế.p ta mới dám không kiêng nể gì mà hùa theo.

 

Hắn đều biết.

 

Nhưng trước kia hắn chưa từng nghĩ sẽ cho ta.

 

Trên mặt thiên t.ử hiện lên vài phần lúng túng.

 

Hắn thở dài:

 

"Con đừng thấy Văn Oanh trước mặt người khác ngang ngược. Thật ra con bé nhát gan nhất."

 

"Nó chỉ sợ con về rồi, trẫm sẽ không thương nó nữa, Tiêu Vân Hằng cũng không để ý đến nó nữa."

 

"Thế nên mới khóc lóc ầm ĩ đòi nhảy hồ. Trẫm không còn cách nào, đành phải trấn an nó trước."

 

"Niệm Thanh, con hiểu chuyện như vậy, nhất định có thể hiểu cho cữu cữu đúng không?"

 

Hắn nhìn ta đầy mong đợi.

 

"Tất nhiên là hiểu."

 

Hắn mừng rỡ:

 

"Vậy con đi nói với mẫu thân con một tiếng, Văn Oanh và Thư Lan…"

 

Ta không nhận những thứ kia.

 

Bao gồm cả đạo thánh chỉ ấy.

 

Ta ngẩng mắt.

 

Dưới ánh mắt như vừa thở phào nhẹ nhõm của hắn, ta mỉm cười nhạt:

 

"Dù sao thân sơ khác biệt. Niệm Thanh có thân đến mấy cũng chỉ là ngoại tôn nữ của cữu cữu, sao có thể sánh được với nhi nữ ruột?"

 

Sắc mặt thiên t.ử lập tức cứng đờ.

 

Hắn kinh ngạc:

 

"Con đều biết rồi?!"

 



 

Từ lúc ngoại tổ mẫu kể cho ta nghe chuyện cũ của mẫu thân Tạ Văn Oanh, ta đã đoán ra.

 

Dù sao một nam nhân có rộng lượng đến đâu, cũng không thể đối tốt với con của người khác đến mức ấy.

 

Huống hồ đó còn là con của kẻ đã đoạt mất nữ nhân hắn yêu.

 

Vẻ quẫn bách và xấu hổ trong tưởng tượng khi bị vạch trần cũng không xuất hiện.

 

Ngược lại, thiên t.ử càng phẫn nộ vì nỗi nhục bị trêu đùa.

 

Hắn xông vào cung điện của ngoại tổ mẫu.

 

Cãi nhau với mẫu thân và ngoại tổ mẫu.

 

"Từ nhỏ đến lớn, chuyện gì tỷ cũng đè trẫm một đầu. Mẫu hậu cũng luôn thương tỷ nhất. Nhưng tỷ đừng quên, nay trẫm đã là thiên t.ử!"

 

"Trẫm kính tỷ là hoàng tỷ của trẫm, kính tỷ có công phò tá trẫm đăng cơ. Nhưng tỷ biết rõ Văn Oanh là con của trẫm, còn muốn giam giữ nó."

 

"Hoắc Văn Nguyệt, từ đầu đến cuối, trong mắt tỷ rốt cuộc còn có thiên uy hay không?!"

 

Oán hận tích tụ nhiều năm bùng phát.

 

Dẫu rằng lòng cảm kích vì từng nhiều lần được hoàng tỷ cứu, vì được bà trải đường mà hạ giá gả xa vẫn còn.

 

Nhưng đồng thời cũng còn đó sự không cam lòng vì mọi chuyện đều bị bà đè ép một đầu.

 

Sự bất mãn vì không được người đời kính sợ đến mức nơm nớp.

 

Ngoại tổ mẫu tức đến run rẩy:

 

"Ngươi đang nói hồ đồ gì vậy! Nó là tỷ tỷ ruột của ngươi, chẳng lẽ ngươi vì một nghiệt chướng được ngươi nuông chiều hư hỏng mà trở mặt với tỷ tỷ sao?!"