Chương 8
Mẫu thân ta.
Trưởng công chúa đương triều…
Một thân trang phục gọn gàng, phong trần mỏi mệt.
Bà từng là kim chi ngọc diệp được nuông chiều.
Nay lại bị gió sương biên quan mài ra thêm vài phần tang thương.
Bà gấp rút trở về là để sớm gặp nữ nhi.
Cũng là vì lòng nhớ nhà tha thiết.
Muốn gặp lại người thân mấy chục năm chưa gặp.
Nhưng thứ bà nhìn thấy khi chạy đến lại là người đệ đệ do chính tay bà nâng đỡ năm xưa, vì nữ nhân khác, vì nữ nhi của người khác, mặc cho ngoại tôn nữ ruột của mình bị người ta tát giữa chốn đông người.
Nhi t.ử của cố nhân mà bà từng một lòng thiện niệm che chở lại trở thành nhân chứng chỉ ra tội trạng của nữ nhi bà.
Choang.
Lương Thư Lan lập tức ngừng khóc.
Thiên t.ử hoảng hốt đứng bật dậy.
Chén rượu rơi xuống đất.
Giọng run rẩy:
"Trưởng tỷ…"
Bà từng bước đi lên trước.
Trên người còn dính bụi đường, ánh mắt lạnh đến thấu xương.
Bà vừa vội vàng cùng phu quân xử lý xong loạn sự biên quan.
Ven giày vẫn còn vệt m.á.u đã khô.
"Ngươi chính là cái gì mà trưởng công chúa đó?"
Chỉ có Tạ Văn Oanh không biết sợ, nói với mẫu thân ta:
"Ngươi đến đúng lúc lắm. Nữ nhi ngươi dám đ.á.n.h ta, bây giờ ta cũng phải đ.á.n.h trả ngay trước mặt ngươi…"
"Văn Oanh, đừng nói nữa!"
Tiêu Vân Hằng vừa hoàn hồn đã vội lên tiếng.
Đáng tiếc, muộn rồi.
Tạ Văn Oanh đã bị đá ngã xuống đất.
Đau đến cuộn người, kêu lên:
"Cữu cữu, Văn Oanh đau quá! Nữ nhân này dám đ.á.n.h Văn Oanh!"
Trước kia mỗi lần nàng ta gọi như vậy, hoàng đế cữu cữu của nàng ta đều sẽ ra mặt cho nàng ta, xử trí cả ta cũng không ngoại lệ.
Nhưng lần này, mặc cho nàng ta gọi thế nào hoàng đế cữu cữu của nàng ta vẫn đứng sững tại chỗ.
Không nói một lời.
Mẫu thân ôm ta bảo vệ trong lòng, nhìn về phía thiên t.ử đang ngồi trên cao, nói:
"Văn Diệp, đây chính là lời ngươi từng hứa trong thư với hoàng tỷ, rằng sẽ thay hoàng tỷ chăm sóc nữ nhi cho tốt?"
Văn Diệp, là tên của thiên t.ử.
Bọn họ cùng một mẫu thân sinh ra, cả hai vốn là chí thân.
Từ nhỏ hắn đã kính sợ hoàng tỷ.
Huống chi khi cuộc tranh đoạt ngôi vị gay gắt nhất, hoàng tỷ này không biết đã bao lần liều mạng cứu hắn.
Khí thế của hắn lập tức giảm đi hơn nửa, vội biện giải với vị trưởng tỷ nhiều năm chưa gặp:
"Hoàng tỷ, không phải như tỷ nghĩ đâu, là Niệm Thanh nàng…"
Hắn còn chưa nói xong, ta đã đỏ mắt dựa vào vai mẫu thân:
"Mẫu thân, người gạt con. Cữu cữu sớm đã có ngoại tôn nữ khác rồi, đâu còn thương Niệm Thanh nữa…"
Nói xong, nước mắt rơi xuống.
Thiên t.ử: "…"
Khóc thôi mà, ai chẳng biết?
Vừa rồi đều là các ngươi khóc.
Bây giờ cũng nên đổi sang ta rồi.
Mẫu thân vốn đã áy náy vì ta vừa sinh ra đã phải sống giữa cảnh gió mưa biên quan.
Nay thấy ta bị chà đạp như vậy, sao có thể không giận?
Ấy vậy mà Lương Thư Lan vẫn muốn dùng lại trò cũ, nhào đến bên chân mẫu thân ta, khóc như hoa lê đẫm mưa:
"Công chúa bớt giận, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của thần phụ. Công chúa tuyệt đối đừng giận bệ hạ, muốn đ.á.n.h muốn phạt thì cứ trút lên thần phụ, Oanh Nhi vô tội!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Được thôi."
Mẫu thân ta không hề do dự.
Chỉ nghe nàng ta hét t.h.ả.m một tiếng, đã bị đá văng đến cùng chỗ với nữ nhi mình.
Nàng ta bị mẫu thân giẫm dưới chân.
Nhìn thấy bạch nguyệt quang trong lòng như vậy, đế vương động dung:
"Trưởng tỷ…"
Nhưng lời đó chỉ càng đổ thêm dầu vào lửa.
"Ngươi câm miệng!"
"Nữ nhi ta vất vả sinh ra, ngoại tôn nữ ruột của ngươi, ngươi không thương thì thôi, lại còn cùng người ngoài ức h.i.ế.p nó."
"Hoắc Văn Diệp, ngươi thử che chở tiện phụ này thêm một câu xem!"
Hoàng đế: "…"
Uy nghiêm của hoàng tỷ thuở thiếu thời vẫn còn đó.
Lại thêm áy náy nhiều năm.
Khiến thiên t.ử cũng câm lặng.
Mẫu thân dùng mũi giày nâng cằm Lương Thư Lan lên, lạnh giọng:
"Nghe nói ngươi mượn danh khuê mật của bản cung, được Văn Diệp nhận làm nghĩa muội, còn để hai người các ngươi một người được phong nhất phẩm cáo mệnh, một người được phong quận chúa."
"Nay lại còn ức h.i.ế.p đến đầu nữ nhi của bản cung."
"Lương Thư Lan, có phải bản cung đã cho ngươi mặt mũi nhiều quá rồi không?"
"Công chúa…"
Lương Thư Lan sợ đến không dám nói.
Rốt cuộc đây vẫn là yến hội hoàng gia.
Dù muốn xử lý người, cũng không tiện làm quá mức giữa chốn đông người.
Cuối cùng, ngoại tổ mẫu lên tiếng:
"Trước tiên áp giải người xuống."
Lương Thư Lan bị ma ma trong cung thái hậu đưa đi.
Cả Tạ Văn Oanh cũng vậy.
Lúc bị kéo đi, nàng ta vẫn còn la hét:
"Các ngươi làm gì vậy?! Ta là quận chúa do bệ hạ đích thân sắc phong, mẫu thân ta là nhất phẩm cáo mệnh phu nhân! Buông ta ra!"
"Hoàng đế cữu cữu, Tiêu Vân Hằng, Vân Hằng ca ca, cứu ta với!"
Xa cách lâu ngày gặp lại, ai cũng có rất nhiều điều muốn nói.
Nhưng mẫu thân dường như chẳng muốn nghe ai nói gì.
Bà bảo vệ ta, định rời đi.
Tiêu Vân Hằng lại mềm lòng.
Hắn kéo vạt áo ta, nói với mẫu thân ta, cũng là nói với ta:
"Nghĩa mẫu, Niệm Thanh, Văn Oanh nàng…"
Hắn bị tát mạnh một cái.
Nửa bên mặt lập tức đỏ lên.
Mẫu thân ta đầy thất vọng:
"Tiêu Vân Hằng, bản cung sao lại mù mắt đến mức muốn gả nữ nhi của bản cung cho ngươi?"
Lời vừa ra, ý định cầu tình cho Tạ Văn Oanh của hắn lập tức tan biến.
Tiêu Vân Hằng có dự cảm chẳng lành, kéo ta không muốn buông:
"Niệm Thanh, lời này là có ý gì?!"
Còn có thể là ý gì nữa.
Đương nhiên là ý trên mặt chữ.
Mẫu thân ta cười khẩy:
"Đến giờ ngươi còn cầu tình cho nàng ta, thật tưởng mình là thứ tốt lành gì sao?"
"Liên hợp với người ngoài bôi nhọ nữ nhi của bản cung? Người đâu! Cũng áp giải hắn xuống cho bản cung!"
Nhưng Tiêu Vân Hằng như không nghe thấy.
Hắn cố chấp nhìn ta:
"Niệm Thanh, câu vừa rồi là có ý gì?"
"Chúng ta sẽ thành thân mà. Nghĩa mẫu và nàng chỉ đang giận ta thôi đúng không?”