Ninh Xuyên Lúc Hoàng Hôn

Chương 11



Tiêu Cảnh nhìn ta, ánh mắt dịu dàng.

 

“Ninh Ninh, ta đã nói rồi. Ta thật sự chưa từng muốn làm hại nàng.”

 

Vừa nói, hắn vừa lấy hỏa chiết t.ử ra, châm lửa đốt toàn bộ những “chứng cứ phạm tội” kia.

 

Tro tàn theo gió bay tán loạn, đen như mực, mang theo tất cả những điều tốt đẹp và xấu xa cùng trôi về nơi xa.

 

Cuối cùng, Tiêu Cảnh nhìn ta bằng ánh mắt dịu dàng quyến luyến.

 

“Nếu có kiếp sau...”

 

Hắn dừng lại, rồi bỗng nhiên bật cười nhẹ nhõm.

 

“Nếu có kiếp sau, nàng cũng đừng gặp lại ta nữa.”

 

“Ninh Ninh, mong nàng cả đời này được hạnh phúc, bình an.”

 

Nói xong, thừa lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, hắn rút trường kiếm bên hông, tự vẫn trên lưng ngựa.

 

14

 

Dịch Mộ Xuyên trước tiên chia quân thành hai đội, đồng thời đến Bắc Phong Cốc và Thanh Nhai Quan truy bắt Cố Cẩn Dao.

 

Sau đó lại phái người thông báo cho phụ thân hắn, dẫn đại quân bao vây tiêu diệt lực lượng ở Tây Sơn.

 

Tình thế cấp bách, hắn trực tiếp để ta cưỡi chung một ngựa với mình.

 

Tại cửa ải Thanh Nhai Quan, chúng ta đã đuổi kịp Cố Cẩn Dao.

 

Chỉ còn thiếu một chút nữa là nàng ta có thể tiến vào núi, mà vượt qua ngọn núi đó chính là lãnh thổ của Phiên quốc.

 

Cố Cẩn Dao nhìn thì dịu dàng yếu đuối, nhưng khi bị khuyên hàng lại quyết không khuất phục.

 

Nàng mặc võ phục, mái tóc buộc cao thành đuôi ngựa, thân hình mảnh mai ấy dường như chứa đựng sức mạnh vô tận, đối mặt với hàng ngàn quân địch, nàng vẫn đứng thẳng lưng, cất tiếng cười lớn ba lần.

 

“Bại dưới tay người khác, ta nhận thua.”

 

“Nhưng ngay cả Thái t.ử của Tiêu quốc các ngươi còn bán nước cầu vinh, còn ta tuyệt đối sẽ không phản bội nữ hoàng của mình!”

 

Trong thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, đôi mắt nàng vẫn sáng ngời, giọng nói vẫn vang dội đầy khí phách.

 

“Nữ hoàng của ta nhất định sẽ hoàn thành tâm nguyện bao đời, thống nhất thiên hạ!”

 

“Hôm nay có thể c.h.ế.t vì đại nghiệp của người, là vinh hạnh của Cố Cẩn Dao!”

 

Nói xong, nàng ta ngã xuống đất, độc phát mà c.h.ế.t.

 

Bên cạnh t.h.i t.h.ể nàng có rất nhiều người, nhưng không một ai lên tiếng.

 

Cho đến tận phút cuối cùng, nàng ta vẫn c.h.ế.t đầy khí tiết.

 

Sau khi trở về kinh thành, chúng ta đem toàn bộ sự việc bẩm báo lên trên.

 

Tiêu Cảnh bị phế truất.

 

Hoàng đế hạ chỉ không cho hắn được an táng trong hoàng lăng.

 

Mà lúc trở về, ta mới biết.

 

Ngay từ khi vừa hồi kinh, Dịch Mộ Xuyên đã bẩm báo với Hoàng đế chuyện phụ thân ta và nữ đế nước láng giềng.

 

Phụ thân ta quả thực từng có một đoạn tình duyên ngắn ngủi với nữ đế, nhưng đó là do bị người khác bày mưu hãm hại.

 

Dịch Mộ Xuyên đã tìm được một đại phu, người đó từng đỡ đẻ cho nữ đế hai lần.

 

Một lần t.h.a.i c.h.ế.t… một lần sinh thành công.

 

Đứa trẻ được sinh ra chính là Thái nữ hiện tại của Phiên quốc.

 

Mà tính theo thời gian, cả hai đứa trẻ đều không thể là con của phụ thân ta.

 

Những bức thư kia là do Cố Cẩn Dao mang tới, mục đích nàng ta tiếp cận Tiêu Cảnh vốn là để trà trộn vào hoàng thất Tiêu quốc.

 

Mà những bức thư ấy cũng là một phần trong kế hoạch của họ.

 

Chính nàng ta cố ý đưa chúng cho Tiêu Cảnh.

 

Muốn bắt chước nét chữ của phụ thân ta vốn không phải chuyện khó.

 

Dịch Mộ Xuyên đã tìm được tên thư sinh từng giả mạo nét chữ của phụ thân ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Người đó vốn là người Tiêu quốc.

 

Sau này chạy sang Phiên quốc, nhờ tài bắt chước chữ viết cực kỳ giống thật nên được nữ đế Phiên quốc trọng dụng.

 

Bà ta sai hắn làm giả những bức thư này.

 

Một mặt có thể từ bên trong phá vỡ kết cấu quyền lực của triều đình Tiêu quốc.

 

Mặt khác, Thái t.ử đang cần thế lực trợ giúp.

 

Đối với hắn, đây là một con bài uy h.i.ế.p cực kỳ hữu dụng, đồng thời cũng là một điều kiện hợp tác rất có giá trị.

 

Cố Cẩn Dao vì thế tiếp cận Tiêu Cảnh, nảy sinh tình cảm với hắn, ở lại bên cạnh hắn.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Sau đó đợi đến khi tình cảnh của hắn trở nên khó khăn, mới lấy những bức thư ấy ra, rất thuận lợi đạt được thỏa thuận hợp tác với hắn.

 

Sau khi thư sinh hoàn thành nhiệm vụ, nữ đế muốn g.i.ế.c người diệt khẩu.

 

Trên đường bỏ trốn, hắn được Dịch Mộ Xuyên cứu.

 

Sau khi trở về, hắn đã khai báo toàn bộ sự thật, cho nên cho dù Tiêu Cảnh có mang những bức thư đó trình lên Hoàng đế cũng vô ích.

 

Dịch Mộ Xuyên bảo ta không cần lo lắng, là bởi vì hắn đã sớm sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, âm thầm nhẫn nhịn không phát tác, chỉ để tìm đủ chứng cứ rồi một lần đ.á.n.h gục Tiêu Cảnh.

 

Mọi chuyện cuối cùng cũng đã kết thúc.

 

Sau khi rời khỏi hoàng cung, ta chỉ cảm thấy trời cao khí trong, mọi thứ đều dễ chịu đến lạ.

 

Dịch Mộ Xuyên vẫn luôn đi bên cạnh ta.

 

Ta quay đầu nhìn hắn.

 

Vị thiếu niên tướng quân có đường nét khuôn mặt cương nghị, nghiêng mặt nhìn vô cùng anh tuấn và phóng khoáng.

 

Có lẽ nhận ra ánh mắt của ta, hắn hơi quay đầu, khó hiểu nhìn lại.

 

Ta cười tít mắt với hắn.

 

“Dịch Mộ Xuyên, có phải ngươi đã sớm biết những chuyện này sẽ xảy ra rồi không?”

 

Khoảng thời gian vừa qua quá hỗn loạn.

 

Ta vẫn chưa hỏi hắn chuyện trọng sinh, nhưng vừa rồi nghe những sự chuẩn bị từ trước của Dịch Mộ Xuyên.

 

Ta càng chắc chắn rằng hắn nhất định đã trọng sinh, không nhịn được lại thử dò hỏi.

 

Vốn dĩ ta nghĩ Dịch Mộ Xuyên sẽ lại tìm cách lảng tránh như trước, nhưng lần này hắn lại gật đầu.

 

Hắn do dự một chút, dường như muốn nắm lấy tay ta, nhưng cuối cùng vẫn không đủ can đảm bước thêm một bước ấy.

 

Hắn chỉ nói: “Ta đưa nàng tới một nơi.”

 

Ta nghiêng đầu, chủ động khoác lấy cánh tay hắn.

 

Hô hấp của Dịch Mộ Xuyên chợt nghẹn lại, mặt lại đỏ bừng.

 

Nhìn bộ dạng ấy của hắ, ta chỉ thấy sao hắn lại đáng yêu đến vậy, không nhịn được cong khóe mắt, tâm trạng vô cùng vui vẻ mà nói:

 

“Được thôi, Mộ Xuyên ca ca.”

 

Bước chân Dịch Mộ Xuyên loạng choạng, suýt nữa ngã từ trên bậc thang xuống.

 

15

 

Hắn đưa ta đến chùa gặp một vị đại sư.

 

Đại sư nhìn thấy chúng ta cũng không hề kinh ngạc, chỉ nhìn về phía Dịch Mộ Xuyên, vẻ mặt đầy vui mừng:

 

“Xem ra thí chủ đã được như ý nguyện, cứu được người trong lòng của mình rồi.”

 

Đại sư không nói nhiều, chỉ bảo ta ở lại chùa một đêm.

 

Đêm ấy, ta nằm mơ.

 

Trong mơ, ta gả cho Tiêu Cảnh.

 

Hắn dùng chuyện của phụ thân ta để uy h.i.ế.p ta, cưới ta làm thê, biến phủ Thừa tướng thành trợ lực cho mình.

 

Ta chịu đủ mọi tủi nhục trong Đông Cung.

 

Về sau, ta phát hiện thân phận mật thám của Cố Cẩn Dao.