Vốn dĩ ta đã nghi ngờ tính chân thật của những bức thư kia.
Sau khi phát hiện thân phận của Cố Cẩn Dao, ta bắt đầu tìm kiếm chứng cứ Tiêu Cảnh cấu kết với Phiên quốc, phản quốc, đồng thời vu oan cho phụ thân ta.
Đáng tiếc, kiếp trước ta thế đơn lực bạc.
Khi ta thu thập được chứng cứ, biên cảnh đã đại loạn.
Tiêu Cảnh nhân cơ hội lập quân công, đoạt được một phần binh quyền, đại cục gần như đã định.
Ta muốn truyền những tin tức đó ra ngoài nhưng vô cùng khó khăn.
Cuối cùng vẫn bị Tiêu Cảnh phát hiện.
Ta liều mạng chạy trốn.
Lúc cùng đường mạt lộ, người duy nhất ta có thể tin tưởng, có thể dựa vào, lại chính là Dịch Mộ Xuyên.
Khi ấy Dịch Mộ Xuyên đang ở kinh thành.
Ta khó khăn lắm mới tìm được hắn, đem tất cả những gì mình phát hiện kể cho hắn nghe.
Nhưng lúc đó ta đã trúng kịch độc, không còn sống được bao lâu.
Những ngày cuối cùng của cuộc đời, Dịch Mộ Xuyên giấu ta trong hậu viện của hắn, giúp ta tránh khỏi sự truy bắt của Tiêu Cảnh.
Hắn cũng chưa từng từ bỏ, luôn tìm đủ mọi cách để cứu ta, nhưng ta vẫn cứ từng ngày một mất đi sinh mệnh trước mặt hắn.
Đến giây phút cuối cùng, Dịch Mộ Xuyên quỳ bên giường ta, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, khóc đến nỗi không thành tiếng.
Hắn nói hắn vẫn luôn thích ta.
Chỉ vì ta thích Thái t.ử, lại trở thành Thái t.ử phi, nên hắn mới đè nén tất cả trong lòng.
Hắn nói nếu biết trước sẽ thành như vậy, cho dù bị ta hận cả đời, hắn cũng sẽ không để ta gả cho Thái t.ử.
Hắn lại nói bản thân vô dụng, không phát hiện sớm âm mưu của Thái t.ử, không thể bảo vệ ta, khiến ta phải tự mình chịu đựng nhiều tủi nhục và đau khổ đến vậy.
Hắn khóc rất thương tâm.
Rõ ràng chúng ta vẫn luôn không hợp nhau, ta nào biết hắn lại có thể đau lòng vì ta đến thế.
Ta dùng chút sức lực cuối cùng, nâng tay lên, chạm vào mặt hắn.
Ta cong môi cười, nói với hắn hai câu cuối cùng của kiếp trước:
“Dịch Mộ Xuyên, cuối cùng là ngươi ở bên cạnh ta, thật tốt. Nếu có kiếp sau, ngươi hãy đến tìm ta sớm một chút nhé.”
Thế là Dịch Mộ Xuyên thật sự có được kiếp sau.
Hắn trọng sinh vào thời điểm trước khi ta gặp Thái t.ử, nhưng đại sư lại nói với hắn, không được làm loạn nhân quả.
Nếu muốn cứu ta, hắn chỉ có thể thuận theo mọi chuyện, tìm ra sơ hở trong đó, rồi thuận theo tự nhiên mà thay đổi kết cục.
Nếu hắn trực tiếp nói hết mọi chuyện cho ta biết, cưỡng ép thay đổi nhân quả, chỉ sẽ gây ra hỗn loạn lớn hơn.
Ta và hắn đều sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Vì vậy, Dịch Mộ Xuyên nhẫn nhịn tất cả.
Dựa theo những gì ta kể cho hắn ở kiếp trước, hắn đi tìm nhân chứng từ sớm, bố trí mọi thứ trước.
Hắn không nói cho ta biết trước, cũng không ngăn cản ta quen biết Thái t.ử.
Tất cả đều vì nguyên nhân ấy.
Cho đến khi Tiêu Cảnh đưa Cố Cẩn Dao trở về.
Theo quỹ đạo của kiếp trước, mọi âm mưu từ đó bắt đầu.
Dịch Mộ Xuyên cuối cùng cũng phi ngựa ngày đêm quay về kinh thành, từng bước vạch trần những sơ hở trong các âm mưu ấy.
Rốt cuộc, hắn đã thành công.
Hắn thật sự cứu được ta.
Sau khi tỉnh dậy, Dịch Mộ Xuyên đang ngồi bên giường lặng lẽ nhìn ta.
Hắn giống như một chú ch.ó lớn trung thành, tận tâm tận lực bảo vệ chủ nhân của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hốc mắt ta cay xè.
Kiếp này Tiêu Cảnh đã c.h.ế.t, mọi ân oán đều tan biến.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Người còn lại trước mắt chỉ có hắn.
Vì ta mà nhẫn nhịn.
Vì ta mà trả giá tất cả.
Từ đầu đến cuối, chưa từng thay lòng.
Trong lòng ta xúc động, còn có một tia rung động nhè nhẹ như gợn sóng lan ra.
Ta nhào vào lòng hắn ôm c.h.ặ.t lấy hắn, nước mắt tuôn rơi, ta nghẹn ngào nói:
“Dịch Mộ Xuyên, cảm ơn ngươi.”
“Cảm ơn ngươi đã đến cứu ta.”
Dịch Mộ Xuyên nâng tay lên, nhẹ nhàng vỗ lưng ta, giọng hắn khàn khàn, nhưng dịu dàng đến lạ.
“Là chính nàng đã cứu lấy mình.”
“Là nàng vẫn thu thập được những chứng cứ đó giữa khó khăn và đau khổ.”
“Là nàng mang theo trọng thương tìm đến ta, ta mới biết được mọi chuyện.”
“Dĩ Ninh, là chính nàng đã cứu lấy bản thân mình.”
Hắn ôm lấy ta, hơi cúi đầu, vùi mặt vào cổ ta.
“Còn nữa, người nên cảm ơn là ta. Cảm ơn nàng đã tin tưởng ta. Cảm ơn nàng đã lựa chọn ta.”
Ta ngẩng đầu lên, đẩy hắn ra một chút, trong mắt vẫn còn ánh nước mơ hồ, hưng ta rất vui vẻ nhìn hắn cười:
“Dịch Mộ Xuyên, tuy ta vẫn chưa biết tình cảm của mình dành cho ngươi là yêu hay là cảm kích, nhưng—”
“Ngươi có nguyện ý cưới ta không?”
Dịch Mộ Xuyên ngẩn người, lần này hắn không hề do dự mà gật đầu.
“Ta nguyện ý.”
Một năm sau, ta và Dịch Mộ Xuyên chính thức thành thân.
Một năm này, chúng ta gạt bỏ thành kiến, một lần nữa tìm hiểu đối phương.
Sớm tối bên nhau, nước chảy đá mòn, tình yêu cuối cùng cũng nảy nở rồi sinh sôi mãnh liệt, không còn nửa phần d.a.o động.
Sau khi thành thân, phụ thân ta và phụ thân hắn đồng thời từ quan.
Hai người đấu đá cả đời, đến lúc cáo lão hồi hương cũng chẳng chịu yên.
Hôm nay phụ thân ta chê phụ thân hắn cho gà ăn quá thô lỗ.
Ngày mai phụ thân hắn lại chê dáng vẻ phụ thân ta làm ruộng giống một con thỏ yếu ớt.
Tóm lại hai người cãi cọ ầm ĩ, nhưng cũng rất náo nhiệt.
Ta cùng Dịch Mộ Xuyên đến Tây Bắc.
Vì ta nghiên cứu khá sâu về ngôn ngữ các nước ngoại bang, chẳng biết từ lúc nào đã trở thành người phụ trách ngoại giao của hắn.
Trường hà dưới ánh tà dương.
Muôn vạn tia ráng đỏ trải khắp chân trời.
Đột nhiên ta nhớ ra, hình như có một câu ta vẫn chưa từng nói với Dịch Mộ Xuyên.
Thế là ta quay đầu lại nhìn hắn, khẽ cong mắt cười, vui vẻ nói với hắn:
“Dịch Mộ Xuyên, ta yêu chàng.”
Bóng lưng hắn ngược dưới ánh chiều tà, dáng người như chim hồng kinh thế, đứng giữa ráng đỏ đầy trời, nụ cười trên mặt hắn càng thêm sâu đậm, dịu dàng mà thâm tình.
“Ta cũng yêu nàng.”
- Hoàn văn -