Ninh Xuyên Lúc Hoàng Hôn

Chương 4



Sắc mặt Tiêu Cảnh lập tức tối sầm.

 

Ta khẽ nhíu mày, lời của Dịch Mộ Xuyên nghe qua giống như đang mỉa mai, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa hàm ý khác.

 

Dường như hắn đang nói thân phận của Cố Cẩn Dao không hề đơn giản...

 

Ta hơi nghiêng đầu nhìn hắn.

 

Dịch Mộ Xuyên rốt cuộc biết bao nhiêu chuyện?

 

Ta còn đang suy nghĩ thì đột nhiên nghe Tiêu Cảnh cười lạnh một tiếng.

 

“Làm bộ làm tịch.”

 

Hắn lộ vẻ khinh miệt.

 

“Ngươi chẳng qua là thích Tang Dĩ Ninh mà không dám nói ra, nên mới xem cô là kẻ địch.”

 

“Cô thấy ngươi vẫn nên sớm cút về Tây Bắc đi.”

 

“Cho dù không có cô thì ngươi nghĩ Tang Dĩ Ninh sẽ thích loại người nhát gan như chuột, trước lo sau sợ như ngươi sao?”

 

Thân hình Dịch Mộ Xuyên cứng lại.

 

Ta quay đầu, bình thản hành lễ với Tiêu Cảnh.

 

“Không cần điện hạ phải bận tâm. Vốn dĩ ta đã thích hắn rồi.”

 

Dịch Mộ Xuyên đột nhiên quay phắt sang nhìn ta.

 

Thân hình Tiêu Cảnh cũng khựng lại, sắc mặt hắn lập tức trở nên đen kịt.

 

“Tang Dĩ Ninh. Hãy nói lại lần nữa xem nàng thích ai?”

 

Ta không kiêu không nịnh, lạnh nhạt nhìn hắn.

 

“Vốn dĩ ta đã thích Dịch Mộ Xuyên. Chỉ là trước đây ta cho rằng hắn không thích ta, lòng đã nguội lạnh nên mới chấp nhận thiện ý của điện hạ.”

 

“Bây giờ điện hạ đã có người trong lòng, lại còn hối hận vì muốn ta làm Thái t.ử phi. Vậy thì chúng ta đừng miễn cưỡng nữa.”

 

Ta nhìn sang Dịch Mộ Xuyên, khẽ mỉm cười.

 

“Giờ ta đã biết người trong lòng ta cũng thích ta. Ta và điện hạ từ đây mỗi người tìm một lương duyên, đường ai nấy đi. Chẳng phải rất tốt sao?”

 

Ta càng nói, ánh mắt Tiêu Cảnh càng trở nên âm trầm, hắn nhìn chằm chằm vào ta, nếu nghe kỹ sẽ phát hiện giọng nói của hắn đang hơi run rẩy.

 

“Tang Dĩ Ninh. Cô không tin nàng.”

 

Ta khẽ cười.

 

Ngay giây tiếp theo, ta kéo cổ áo Dịch Mộ Xuyên xuống, kiễng chân hôn lên môi hắn, nhẹ như lông vũ lướt qua, nhưng lại khiến dây lòng khẽ rung động.

 

Tiêu Cảnh tức giận đến mức phất tay áo bỏ đi, trước khi đi, hắn còn âm trầm nhìn ta.

 

“Tang Dĩ Ninh. Nàng chỉ có thể gả cho cô.”

 

Ta bảo hắn tiện thể mang luôn chiếc hộp kia đi.

 

Đợi Tiêu Cảnh và Cố Cẩn Dao rời khỏi.

 

Ta mới chợt nhớ ra từ nãy đến giờ Dịch Mộ Xuyên chưa hề nói một lời nào.

 

Vừa rồi đột nhiên kéo hắn phối hợp diễn kịch, hắn chắc sẽ không nổi nóng đến mức rút đao c.h.é.m ta đấy chứ...

 

Ta có chút thấp thỏm nhìn về phía hắn.

 

Kết quả lại thấy mặt hắn đỏ bừng, cả người như bị đứng máy, ngây ngốc tại chỗ.

 

Ta gọi hắn một tiếng, kết quả hắn giống như bị lửa đốt trúng, đột nhiên hú lên một tiếng.

 

Hắn bắt đầu chỉnh lại y phục một cách cực kỳ mất tự nhiên, kéo kéo áo, sửa sửa tay áo, lúng túng không biết để tay ở đâu.

 

Cuối cùng lắp bắp nói được một câu rằng mình phải đi trước, rồi lao thẳng ra khỏi phòng.

 

Ta đứng trong phòng, nhìn bóng lưng hắn chạy trối c.h.ế.t, vừa thấy khó hiểu, vừa có chút kinh ngạc mà nghiêng đầu.

 

Hình như vừa rồi ta thấy quần áo hắn có gì đó không tự nhiên.

 

Không phải chứ… chỉ hôn một cái thôi mà.

 

Hắn thuần tình đến vậy sao?

 

5

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Cuối cùng Tiêu Cảnh không mang chiếc hộp đó đi.

 

Bên trong có rất nhiều vật phẩm được ngự ban, ta cũng không dám tùy tiện vứt bỏ.

 

Không còn cách nào khác, cuối cùng ta vẫn phải mang chiếc hộp ấy về phủ.

 

Trước cổng phủ, vừa ló đầu ra khỏi xe ngựa, ta đã nhìn thấy một người đang dựa bên ngoài cửa nhà ta.

 

Tóc đuôi ngựa buộc cao, phong thái tuấn tú nổi bật.

 

Ta khẽ “Ồ” một tiếng, xuống xe rồi đi đến trước mặt hắn.

 

“Dịch Mộ Xuyên, chẳng phải ngươi nói trong quân có việc gấp sao? Sao lại ở đây?”

 

Nhớ đến bộ dạng chạy trối c.h.ế.t của hắn lúc nãy, ta nhịn cười, cố ý trêu chọc:

 

“Hay là đến tìm ta tính sổ chuyện vừa rồi?”

 

Mặt Dịch Mộ Xuyên lập tức đỏ lên với tốc độ mắt thường cũng thấy được.

 

Hắn ho nhẹ một tiếng, cố làm ra vẻ nghiêm túc:

 

“Ta đến là có chuyện chính đáng muốn nói với nàng. Sao trong đầu nàng toàn là những chuyện kiểu đó vậy?”

 

Nói xong, không cho ta cơ hội lên tiếng, hắn lập tức chuyển chủ đề.

 

“Lúc nãy ta quên nói với nàng.”

 

Thần sắc hắn trở nên cực kỳ nghiêm túc.

 

“Sau này nếu Thái t.ử đến nói với nàng chuyện gì, nàng đừng tin.”

 

Ta hơi nhíu mày, Dịch Mộ Xuyên cứ như biết trước Tiêu Cảnh sẽ đến nói gì với ta vậy.

 

Ta bất giác liên tưởng đến chuyện “tru di cửu tộc” mà Tiêu Cảnh vừa nhắc tới.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Lẽ nào… trong tay Tiêu Cảnh thật sự nắm giữ nhược điểm nào đó của phủ Thừa tướng?

 

Thấy ta không nói gì, Dịch Mộ Xuyên có chút sốt ruột.

 

“Tang Dĩ Ninh. Lần này hãy tin ta, được không?”

 

“Bất kể hắn nói gì với nàng, đừng tin, cũng đừng đồng ý điều kiện của hắn.”

 

Lời hắn nói chân thành vô cùng, trên mặt còn thấp thoáng một tia hối hận mà ta không hiểu nổi.

 

Ta ngẩn người một lát, rồi bật cười.

 

“Được. Ta tin ngươi.”

 

Ta và Dịch Mộ Xuyên từ khi quen biết đến giờ vẫn luôn không hợp nhau.

 

Lừa nhau, hố nhau là chuyện thường ngày.

 

Nhưng trong những việc nghiêm túc, ta chưa từng có lần nào không tin hắn.

 

Dường như Dịch Mộ Xuyên không ngờ ta lại đồng ý dễ dàng như vậy, môi hắn hơi hé mở, nhìn ta hồi lâu.

 

Sau đó hắn nắm tay đặt bên môi, quay mặt nhìn sang nơi khác.

 

“Ừ... ừm.”

 

Hắn hắng giọng, giọng điệu lại trở nên nghiêm túc như trước.

 

“Tiêu Cảnh rất có thể sẽ đi cầu Hoàng thượng ban hôn.”

 

“Dù sao nhà nàng cũng đã nghị thân với hoàng gia. Vì thể diện của hoàng thất, khả năng cao Hoàng thượng sẽ đồng ý.”

 

Ta gật đầu, đó cũng chính là chuyện khiến ta và phụ thân đau đầu nhất.

 

Mặc dù nghi thức đính hôn vẫn chưa hoàn tất, nhưng chuyện mà cả kinh thành đều biết, hoàng gia tuyệt đối sẽ không cho phép phía chúng ta chủ động từ hôn.

 

Trong lòng ta càng thêm phiền muộn

 

Thế nhưng Dịch Mộ Xuyên đột nhiên nhìn thẳng vào ta, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

 

“Ta có cách khiến Hoàng thượng hủy bỏ hôn ước.”

 

“Khoảng thời gian này, bảo phụ thân nàng khiêm tốn một chút, đừng đối đầu trực diện với Hoàng thượng.”

 

“Ta cam đoan. Hắn tuyệt đối sẽ không làm hại được nàng.”