Ta lặng lẽ nhìn hắn.
Ánh mắt hắn sâu thẳm khó dò, nhưng cũng kiên định và chấp nhất đến lạ.
Một lúc lâu sau, ta gật đầu, cũng rất nghiêm túc đáp:
“Được.”
Dịch Mộ Xuyên là người dời mắt đi trước, hắn chuẩn bị rời khỏi.
Ta hơi ngẩng đầu lên, nhìn vành tai đã đỏ bừng của hắn rồi bất ngờ khẽ nói:
“Dịch Mộ Xuyên. Ngươi biết chuyện gì đó, đúng không?”
Dịch Mộ Xuyên im lặng, một lúc sau, hắn cất giọng khàn khàn:
“Xin lỗi.”
Nói xong, hắn vội vã rời đi.
Nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng ta xác định được hai chuyện.
Thứ nhất, Dịch Mộ Xuyên chắc chắn đã sống lại.
Thứ hai… hình như hắn thích ta thật rồi.
6
Sau khi trở về nhà, ta truyền đạt lại những lời của Dịch Mộ Xuyên cho phụ thân.
Ta cũng kể cho ông nghe chuyện mình vô tình nghe được Tiêu Cảnh nói.
Phụ thân ta nhíu mày, dường như cũng không hiểu rõ.
“Phụ thân biết rồi, chuyện này phụ thân sẽ cho người điều tra, con không cần lo lắng.”
Ta gật đầu.
Nếu liên quan đến triều đình, phụ thân ta điều tra sẽ thuận tiện hơn ta, cũng có nhiều kinh nghiệm ứng phó hơn.
Sau khi trở về phòng, ta tiện tay ném đống đồ Tiêu Cảnh tặng sang một bên.
Tiêu Cảnh đã quyết tâm muốn tiếp tục hôn ước giữa chúng ta đến cùng, mà Cố Cẩn Dao, hắn cũng muốn giữ lại bên cạnh.
Hắn có chỗ dựa nên không hề sợ hãi, trong tay nhất định đang nắm giữ thứ gì đó cực kỳ bất lợi cho ta.
Còn Dịch Mộ Xuyên… nhìn thái độ của hắn, dường như ở kiếp trước ta đã bị Tiêu Cảnh hại rất t.h.ả.m.
Nhưng hắn nhất quyết không chịu thừa nhận, cũng không nói cho ta biết thêm điều gì.
Hoặc là hắn cảm thấy chuyện sống lại quá mức hoang đường, sợ ta không tin rồi càng thêm đề phòng hắn.
Hoặc là hắn có lý do nào đó không thể nói với ta.
Nhưng bất kể là nguyên nhân nào, chỉ sợ ta muốn moi lời từ miệng hắn cũng chẳng dễ dàng.
Suy đi tính lại mấy ngày, ta chỉ cảm thấy mình quá bị động, lại chẳng biết có thể làm gì.
Trong lòng phiền muộn, ta dứt khoát ra ngoài giải khuây.
Ở đầu ngõ phía Đông, ta nhìn thấy một bóng người rất giống Cố Cẩn Dao vội vã lướt qua.
Bước chân ta khựng lại, chỉ do dự trong chớp mắt, ta liền nhanh ch.óng đi theo.
Nơi Cố Cẩn Dao đến là khu dân nghèo nổi tiếng trong kinh thành.
Nơi đó đủ loại người tụ tập, vô cùng hỗn loạn.
Thật sự không giống nơi mà một người như Cố Cẩn Dao sẽ xuất hiện.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta nhẹ bước chân, âm thầm theo phía xa.
Nàng ta đi ngang qua một tiểu khất cái.
Sau khi nàng ta đi được một đoạn, tiểu khất cái ấy lặng lẽ đứng dậy rồi đi theo phía sau.
Ta nhìn bọn họ rẽ qua một góc đường, tiến lại gần hơn một chút, nhưng không dám áp sát quá mức, chỉ loáng thoáng nghe thấy tiếng họ trò chuyện.
Thứ ngôn ngữ họ dùng dường như là… tiếng ngoại bang!
Trong lòng ta chấn động, theo bản năng, ta đưa tay bịt miệng, nín thở.
Cố Cẩn Dao sao lại biết tiếng ngoại bang?
Lại còn qua lại với người nước ngoài?
Không đúng, tất cả những chuyện này đều toát ra mùi âm mưu vô cùng mãnh liệt.
Ta không dám ở lại lâu, vội vàng quay đầu rời đi, tim đập thình thịch, hơi thở dồn dập và hỗn loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đến khi hoàn hồn lại, ta đã đứng trước cổng phủ Đại tướng quân từ lúc nào không hay.
Dịch Hạc Đàn đang từ trong phủ bước ra.
Ông nhìn thấy ta thì nhướng mày.
Ta vẫn chưa hoàn toàn lấy lại tinh thần, chỉ ngẩn người nhìn ông.
Hai người im lặng nhìn nhau khoảng mười nhịp thở.
Sau đó ta nghe ông quay đầu nói với gia nhân trước cổng phủ:
“Đi báo cho tiểu t.ử Dịch Mộ Xuyên kia biết. Người trong lòng nó đến đưa bánh cho nó rồi.”
Ta: ...
Trong tay ta quả thật đang xách một hộp bánh hạnh nhân mới mua, nhưng còn chưa kịp giải thích, Dịch Hạc Đàn đã vội vã rời đi.
Ta được người dẫn vào phủ Tướng quân, đưa tới thư phòng của Dịch Mộ Xuyên.
Vừa bước vào, ta đã thấy hắn ngồi ngay ngắn trước bàn.
Trên tay còn làm bộ làm tịch cầm một quyển sách bị cầm ngược, hắn thậm chí không ngẩng đầu lên, giọng điệu bình tĩnh nói:
“Sao tự nhiên lại mang đồ ăn tới cho ta? Đừng bảo là hạ độc đấy nhé?”
Ta: ...
Ta không biểu cảm bước tới.
Đặt hộp bánh hạnh nhân lên bàn hắn, tiện tay rút luôn quyển sách trong tay hắn, lật lại cho đúng chiều rồi đặt trở lại vào tay hắn.
Mặt Dịch Mộ Xuyên lập tức đỏ bừng lên với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
Bị hắn làm cho như vậy, ta chẳng còn nổi giận nổi nữa.
Ngay cả cảm giác căng thẳng vừa rồi cũng tiêu tan đi không ít.
Dịch Mộ Xuyên đặt sách xuống, lấy tay che mặt.
Ta buồn cười nhìn hắn, vừa định kể cho hắn nghe chuyện mình gặp lúc nãy.
Đột nhiên liếc thấy trên bàn hắn có mấy phong thư đang mở sẵn.
Ta kinh ngạc buột miệng:
“Sao chỗ ngươi cũng có thư viết bằng tiếng ngoại bang vậy?”
7
Dịch Mộ Xuyên khựng lại một chút rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.
Hắn nhíu mày: “Nàng biết tiếng ngoại bang sao?”
Ta gật đầu: “Biết. Nghe và viết đều không thành vấn đề.”
Ta kể cho Dịch Mộ Xuyên nghe chuyện vừa gặp Cố Cẩn Dao.
Một khi dính dáng đến người ngoại bang, chuyện này lập tức trở nên phức tạp hơn rất nhiều.
Ta thấy hắn cau mày thật c.h.ặ.t, rất lâu không nói gì.
Trong lòng ta cũng bất giác căng thẳng theo.
Một lúc lâu sau, hắn bỗng lẩm bẩm bằng giọng điệu kỳ quái:
“Nàng học tiếng ngoại bang từ khi nào vậy?”
“Ta còn không biết, vậy mà nàng lại giấu ta...”
Trái tim đang treo lơ lửng của ta lập tức rơi bịch xuống đất.
Sao không rơi thẳng vào đầu Dịch Mộ Xuyên cho rồi.
Ta trợn trắng mắt, bực bội nói:
“Ngay từ năm đầu tiên ngươi ra chiến trường ta đã học rồi.”
Năm đầu tiên Dịch Mộ Xuyên theo phụ thân ra chiến trường.
Vì có người tư lợi riêng nên quân lương bị chậm trễ.
Mấy vạn quân sĩ cùng bị vây khốn trong thành.
Phụ thân ta ở kinh thành chạy đôn chạy đáo rất lâu mới gom đủ quân lương rồi đích thân vận chuyển tới.
Kết quả lại vì không biết tiếng ngoại bang mà bị người ta tính kế.