Khi Dịch Mộ Xuyên hộ tống phụ thân ta thoát ra ngoài, hắn bị c.h.é.m trọng thương, suýt nữa mất mạng.
Sau khi trở về, phụ thân ta vừa mắng vừa càu nhàu.
Nói rằng Dịch Hạc Đàn trấn thủ biên giới nhiều năm như vậy mà vẫn không học nổi tiếng ngoại bang.
Đúng là tay chân phát triển nhưng đầu óc đơn giản.
Ta không hiểu sao lại nghĩ tới Dịch Mộ Xuyên.
Có lẽ vì sinh ra trong gia đình võ tướng nên từ nhỏ hắn cũng không thích đọc sách.
Ngoài binh pháp ra, những lúc khác bắt hắn ngồi trước bàn học thứ gì đó chẳng khác nào lấy mạng hắn.
Ta nhớ tới lần hắn trở về, còn khoe với ta vết sẹo dữ tợn trên lưng.
Mặc dù hắn nói đó là huân chương, nhưng ta lại cảm thấy nó giống bia mộ của hắn hơn.
Ma xui quỷ khiến thế nào, sau khi trở về, ta bắt đầu chủ động học tiếng ngoại bang.
Dù cũng chẳng biết học xong thì có ích gì, nhưng không ngờ ta lại khá có thiên phú.
Thế là cứ kiên trì học tiếp, sau này còn học được rất nhiều ngôn ngữ của các nước khác.
Không ngờ sở thích mà ta từng nghĩ cả đời cũng chẳng dùng tới, lại có ngày phát huy tác dụng ở đây.
Sau khi giải thích đơn giản với Dịch Mộ Xuyên, ta liền hỏi hắn có thể cho ta xem những bức thư kia không.
Kết quả mãi vẫn không nghe thấy hắn lên tiếng.
Ta khó hiểu nhìn sang, liền thấy hắn đang nhìn ta chăm chú bằng vẻ mặt vô cùng cảm động.
“Thì ra nàng học tiếng ngoại bang là vì ta.”
Mặt ta nóng lên, quay đầu đi, theo thói quen liền chọc lại hắn:
“Là để cười nhạo ngươi ngốc nên mới học.”
Lần này hắn lại khác thường, không hề cãi lại, ngược lại còn gật đầu đầy thỏa mãn.
“Quả nhiên là vì ta.”
Ta: ...
“Vì ngươi, vì ngươi.”
Ta qua loa phụ họa, rồi hỏi hắn thêm lần nữa:
“Ta có thể xem những bức thư này không?”
Dịch Mộ Xuyên thu lại vẻ mặt, ánh mắt rơi xuống những lá thư, dường như hắn rất do dự.
“Nếu không tiện cho ta xem thì thôi vậy.”
Ta cũng cảm thấy mình hơi đường đột nên vội vàng chữa cháy một câu.
“Không phải.”
Dường như cuối cùng hắn cũng đã hạ quyết tâm, khẽ thở dài một tiếng, hắn chủ động đưa những bức thư cho ta.
Ta cẩn thận đọc từng lá một, đọc xong, kinh ngạc trợn to hai mắt:
“Đây là… thư từ thông đồng với địch, phản quốc?!”
8
Sau khi rời khỏi phủ Tướng quân, ta vẫn còn chìm trong sự chấn động cực lớn.
Dịch Mộ Xuyên nói với ta rằng những bức thư ấy là thư mà bọn họ chặn được khi Cố Cẩn Dao bí mật truyền ra ngoài.
Cố Cẩn Dao lại là mật thám do địch quốc phái tới!
Tuy hắn không nói quá rõ ràng, nhưng ta đoán có lẽ là vì kiếp trước hắn đã biết thân phận của Cố Cẩn Dao, nên đời này mới có thể hành động trước.
Dịch Mộ Xuyên nói với ta, hiện tại người biết chuyện này không nhiều.
Sở dĩ hắn nói cho ta biết là vì hắn nghi ngờ Tiêu Cảnh cũng có liên quan đến chuyện này, chỉ là vẫn chưa tìm được chứng cứ mang tính quyết định.
Hiện giờ Tiêu Cảnh cực kỳ cố chấp với ta, quyết tâm muốn Hoàng thượng ban hôn cho chúng ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn hy vọng ta sớm đề phòng, đừng để bị Tiêu Cảnh lợi dụng, nên mới nói cho ta biết sự thật.
Dịch Mộ Xuyên nhờ ta dịch nội dung trong những bức thư đó.
Trước khi ta rời đi, hắn nói sẽ sắp xếp người bảo vệ ta, bảo ta trong khoảng thời gian này cố gắng đừng ra ngoài.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta nghiêm túc đồng ý.
Sau khi trở về, ta liền chui vào thư phòng, lại lấy những quyển sách liên quan đến tiếng ngoại bang ra nghiên cứu.
Ta ở trong nhà suốt nhiều ngày.
Tiêu Cảnh từng đến tìm ta mấy lần, nhưng đều bị phụ thân ta từ chối ngoài cửa.
Sau đó hắn yên phận một thời gian, nhưng ta luôn có một dự cảm ngày càng chẳng lành.
Vài ngày sau nữa, Hoàng hậu đột nhiên truyền ta nhập cung.
Theo bản năng, ta cảm thấy có điều mờ ám.
Trước khi ra khỏi cửa, ta bảo Tiểu Xuân lén đi từ cửa sau đến phủ Tướng quân tìm Dịch Mộ Xuyên.
Ta ngồi xe ngựa vào cung, giữa đường lại gặp phải tập kích, bị người ta đ.á.n.h ngất.
Khi tỉnh lại lần nữa, trước mắt ta là một cung điện xa lạ.
Tiêu Cảnh ngồi ở một bên, trong tay cầm một quyển sách, nhàn nhã lật từng trang.
Tay chân ta bị dây thừng gai thô ráp trói c.h.ặ.t, ta thử giãy giụa một chút, rất nhanh đã xác định, với sức lực của mình hoàn toàn không thể thoát ra.
Tiêu Cảnh phát hiện động tĩnh của ta, ngẩng đầu nhìn sang.
“Nàng tỉnh rồi.”
Giọng hắn ôn hòa nhẹ nhàng, ung dung đặt quyển sách úp xuống bàn rồi đứng dậy đi về phía ta.
“Muốn tránh tai mắt của người do Dịch Mộ Xuyên bố trí quả thật không dễ. Để nàng chịu thiệt rồi.”
Ta nhìn thân ảnh ngược sáng của Tiêu Cảnh, tim đập càng lúc càng nhanh.
“Điện hạ có ý gì?”
Ta khẽ động đôi tay đang bị trói.
Sắc mặt Tiêu Cảnh dịu dàng, khóe môi còn thấp thoáng ý cười, vẫn là dáng vẻ ôn nhuận như ngọc khi ở bên ngoài.
“Nàng yên tâm. Mẫu hậu không hề triệu nàng. Là cô muốn gặp nàng nên mới gọi nàng tới.”
Trong lòng ta giật thót, quả nhiên cảm giác bất thường lúc đó không sai, may mà ta đã bảo Tiểu Xuân đi báo tin trước...
Chỉ mong nàng ấy có thể thuận lợi gặp được Dịch Mộ Xuyên.
Ta còn đang suy nghĩ.
Tiêu Cảnh lại chậm rãi nói: “Ninh Ninh. Khoảng thời gian này, cô đã cầu xin phụ hoàng rất nhiều lần, nhưng người vẫn không chịu ban hôn cho chúng ta.”
“Nàng nói xem, phải làm sao đây? Cô thậm chí còn nghe nói Dịch Mộ Xuyên cũng đang cầu Hoàng thượng ban hôn cho hai người.”
“Như vậy thì không được.”
Hắn cúi người xuống, bàn tay lạnh lẽo vuốt ve gương mặt ta.
“Ninh Ninh. Nàng là Thái t.ử phi của ta. Sao có thể gả cho người khác được?”
Đến cả cách xưng hô hắn cũng không dùng nữa.
Nụ cười trên mặt đã biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại sự cố chấp và âm u tràn ngập trong mắt.
Ta lùi về phía sau một chút, nhưng dường như động tác ấy đã kích thích hắn.
Hắn đột nhiên dùng sức, siết c.h.ặ.t cằm ta.
“Ninh Ninh. Đừng nghĩ đến chuyện rời xa ta.”
Ta không dám cử động lung tung, theo bản năng, ta cảm thấy trạng thái hiện tại của Tiêu Cảnh vô cùng bất thường.
Ta nuốt khan một cái rồi cẩn thận lựa lời:
“Thánh ý của bệ hạ, thần nữ không dám bàn luận.”