“Ngài cho rằng ta sẽ tin sao?”
Tiêu Cảnh ngẩng đầu lên, dường như hắn đã sớm biết ta sẽ không tin, nên không hề tỏ ra bất ngờ.
Hắn đứng dậy rời đi, một lát sau lại mang về một xấp giấy, hắn đưa cho ta.
“Thư từ qua lại giữa phụ thân nàng và nữ đế Phiên quốc. Nàng hẳn nhận ra nét chữ của phụ thân mình.”
Dự cảm bất an trong lòng ta càng lúc càng nặng nề.
Ta nhận lấy chồng giấy từ tay Tiêu Cảnh, càng đọc, sắc mặt càng trở nên u ám, đúng là nét chữ của phụ thân ta.
Nhưng… sao có thể chứ...
Tiêu Cảnh đứng bên cạnh, ánh mắt không chớp lấy một lần, chăm chú nhìn ta, hắn chậm rãi nói từng chữ:
“Nữ đế Phiên quốc từ lâu đã cải cách triều đình Phiên quốc.”
“Con của bà ta, bất kể xuất thân thế nào, đều là người kế vị danh chính ngôn thuận.”
“Mà phụ thân nàng… lại chính là sinh phụ của vị hoàng đế tương lai đó.”
Hắn cúi người xuống, nhìn ngang tầm mắt với ta.
“Nàng có biết mối quan hệ này đại diện cho điều gì không? Nó đại diện cho việc nếu phụ thân nàng phản bội chúng ta, đầu quân sang Phiên quốc.”
“Thì địa vị và vinh hoa phú quý ông ta nhận được sẽ gấp hàng trăm, hàng nghìn lần hiện tại. Còn những bức thư này cho thấy giữa phụ thân nàng và nữ đế Phiên quốc vẫn còn tình cũ chưa dứt.”
“Ông ta cũng đã sớm nhận lại đứa con gái ruột của mình. Thế nhưng ông ta vẫn luôn ở lại đây. Thậm chí còn ngồi lên vị trí Thừa tướng. Nàng nghĩ là vì sao?”
Hắn nhẹ nhàng rút xấp thư từ trong tay ta.
“Là để lấy tin tình báo từ nội bộ nước chúng ta rồi truyền cho Phiên quốc. Để Phiên quốc có thể một lưới bắt gọn tất cả chúng ta.”
Hắn dịu dàng vuốt ve gương mặt ta.
“Ninh Ninh. Đừng sợ. Chỉ cần nàng ngoan ngoãn gả cho ta. Ta sẽ không đem những chuyện này nói với phụ hoàng, nhưng nếu nàng nhất quyết vứt bỏ ta...”
Ánh mắt hắn dần trở nên âm trầm.
“Vậy ta chỉ có thể giao những bức thư này cho phụ hoàng. Những bức thư này không có cách nào xác minh thật giả. Nếu phụ hoàng nhìn thấy chúng, ngươi đoán xem sẽ xảy ra chuyện gì?”
Giọng hắn vô cùng dịu dàng, nhưng ta chỉ cảm thấy như đang bị một con rắn độc quấn lấy, khắp nơi đều lạnh lẽo, mà lại không thể thoát ra.
“Ta hiểu người. Người là một vị hoàng đế tốt. Nhưng cũng mang căn bệnh chung của các vị hoàng đế từ xưa đến nay. Đó là đa nghi.”
Ta không kìm được mà run lên, không cần Tiêu Cảnh phải nói thêm, ta đã hiểu rồi.
Chúng ta không có cách nào chứng minh những bức thư này là giả, bởi vì đó thật sự là nét chữ của phụ thân ta.
Nếu những chuyện này bị Hoàng thượng biết được, người thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót, tuyệt đối sẽ không tha cho cả nhà ta.
Ta tin phụ thân mình không làm những chuyện đó, nhưng… ta không có chứng cứ.
Thì ra là vậy… thì ra là như vậy.
Đột nhiên ta bừng tỉnh, hóa ra đây chính là nguyên nhân khiến ở kiếp trước ta gả cho Tiêu Cảnh.
Ta vốn dĩ… không hề có sự lựa chọn nào cả.
11
Sau ngày hôm đó, Tiêu Cảnh nhốt ta trong Đông cung, không cho gặp bất kỳ ai.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hắn nói ta chỉ cần ngoan ngoãn chờ hắn cưới là được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta không tiếp tục chống đối hắn nữa.
Mấy ngày này, ta nghe lời đến lạ thường.
Hắn bảo ta ở đâu thì ta ở đó, bảo trói thì ta để hắn trói, muốn đút ta ăn cơm thì ta để hắn đút, muốn ta cùng hắn đọc sách, đ.á.n.h cờ thì ta cũng ngoan ngoãn ngồi cùng, nhưng hắn lại lộ ra vẻ mặt đau khổ.
“Ninh Ninh, như vậy không tốt sao?”
Ta nhìn hắn, bật cười.
“Thuận theo ngài cũng không được, chống lại ngài cũng không được. Rốt cuộc Thái t.ử điện hạ muốn ta thế nào đây?”
Mặt hắn trắng bệch không còn chút huyết sắc, giọng nói khẽ run:
“Ta muốn nàng trở lại như trước. Ta muốn nàng thật lòng yêu ta!”
Mỗi lần hắn nói đến đây, ta đều im lặng.
Tiêu Cảnh luôn lộ ra vẻ mặt đau khổ, nhưng rất nhanh hắn lại tự an ủi chính mình.
“Không sao. Chúng ta còn rất nhiều thời gian. Nhất định nàng sẽ tha thứ cho ta, rồi lại yêu ta một lần nữa.”
Lại qua thêm vài ngày, trong một bữa cơm, ta bình thản nhắc tới:
“Cổ tay ta hình như đã bị mài rách rồi. Có thể xin điện hạ ban cho chút t.h.u.ố.c trị thương không?”
Tiêu Cảnh khựng lại, hắn vội vàng đặt đũa xuống, tới xem tay ta.
Cổ tay ta bị dây thừng thô ráp cọ xát suốt nhiều ngày, da thịt đã rách toạc, thậm chí có thể nhìn thấy m.á.u thịt bên trong.
Đương nhiên, trong đó cũng có vài phần là do ta cố ý làm nặng thêm.
Tiêu Cảnh nhìn thấy liền nhíu mày, giọng điệu đầy đau lòng:
“Sau này ta sẽ cởi trói cho nàng. Lát nữa ta sẽ gọi Vương thái y tới khám kỹ hơn.”
Vừa nói, hắn vừa lấy từ trong n.g.ự.c ra một con d.a.o găm, cắt đứt dây trói trên tay ta.
“Ninh Ninh, mấy ngày nay nàng đã chịu khổ rồi.”
Hắn lại bày ra vẻ dịu dàng quen thuộc, nhưng hiện giờ trong mắt ta, chỉ thấy giả dối.
Ta để mặc hắn nắm tay mình, không nhịn được mà châm chọc:
“Hiện tại Thái t.ử điện hạ đang nắm trong tay tính mạng của cả gia tộc ta. Đương nhiên sẽ không sợ ta bỏ trốn nữa rồi.”
Tiêu Cảnh khựng lại, hắn nhìn ta đầy tủi thân.
“Ta chưa từng nghĩ sẽ thật sự làm hại nàng. Ta chỉ không muốn nàng rời xa ta thôi.”
Ta không bình luận gì, nhưng mục đích của ta cuối cùng cũng đã đạt được.
Lần trước khi bàn bạc với Dịch Mộ Xuyên, hắn từng nhắc rằng Tiêu Cảnh rất có thể đã cấu kết với Phiên quốc, chỉ là hắn vẫn chưa tìm được chứng cứ.
Lần này bị Tiêu Cảnh bắt về địa bàn của hắn rồi dùng chuyện của phụ thân ta uy h.i.ế.p.
Ta lập tức nghĩ tới việc đó, thay vì ngồi yên chờ c.h.ế.t, chi bằng nhân cơ hội này tìm cho ra chứng cứ hắn cấu kết với Phiên quốc.
Nếu Tiêu Cảnh thật sự tham gia vào việc bán nước.
Vậy nơi có khả năng cất giữ chứng cứ nhất chính là Đông cung, hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của hắn, lại còn là nơi dễ bị bỏ qua nhất ngay dưới mí mắt mọi người.