Ninh Xuyên Lúc Hoàng Hôn

Chương 9



Ta dùng mấy ngày giả vờ bị khuất phục, để Tiêu Cảnh tin rằng ta đã kiêng dè “chứng cứ phạm tội” liên quan đến phụ thân ta trong tay hắn.

 

Quả nhiên hắn buông lỏng cảnh giác hơn một chút, việc canh giữ ta cũng không còn nghiêm ngặt như trước, ít nhất ta đã có thể hoạt động trong phạm vi nhỏ của Đông cung.

 

Khoảng thời gian này, ta cũng luôn âm thầm quan sát quỹ tích sinh hoạt của Tiêu Cảnh trong Đông cung.

 

Phần lớn thời gian hắn đều ở trong phòng ta, ngay cả phần lớn công vụ cũng được chuyển tới đây xử lý.

 

Bắt ta phải ở cạnh hắn từng giờ từng phút, chỉ có một tình huống hắn sẽ đến thư phòng.

 

Đó là khi có người từ Đông cung đến báo việc.

 

Suy nghĩ kỹ lưỡng rồi so sánh với vài gian phòng trong Đông cung.

 

Ta cảm thấy thư phòng vẫn là nơi đáng nghi nhất.

 

Gần đây Tiêu Cảnh cũng ngày càng bận rộn.

 

Ta có thể cảm nhận sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi.

 

Tuy mỗi khi đối diện với ta, hắn luôn nhanh ch.óng điều chỉnh thành một nụ cười dịu dàng, nhưng ta vẫn nhìn ra được sự mệt mỏi và nóng nảy của hắn.

 

Ta đoán Dịch Mộ Xuyên ở bên ngoài cũng đã bắt đầu hành động.

 

Thời gian Tiêu Cảnh ở Đông cung ngày càng ít, mà ta cũng nhiều lần kiếm cớ đẩy những nha hoàn canh giữ mình đi.

 

Lén vào thư phòng kiểm tra, nhưng vẫn không tìm được thứ gì thực sự hữu ích.

 

Mỗi lần ta đều không dám ở lại quá lâu, vì vậy một lần chỉ có thể kiểm tra một khu vực nhỏ.

 

Cho đến khi ta đã lục soát hết cả thư phòng, không phát hiện bất kỳ mật thất hay ngăn bí mật nào.

 

Đang chuẩn bị từ bỏ để suy nghĩ sang căn phòng khác, thì bất chợt liếc thấy trên giá sách của Tiêu Cảnh.

 

Những hoa văn chạm khắc cỏ cây ở một góc độ nào đó lại rất giống đầu chim.

 

Trong nháy mắt, một tia sáng lóe lên trong đầu ta.

 

Khi tình cảm giữa ta và Tiêu Cảnh vẫn còn tốt đẹp, đã từng có một lần chúng ta cùng chèo thuyền du ngoạn.

 

Lúc đó có một con chim đậu xuống đầu thuyền, Tiêu Cảnh từng nhắc tới rằng ở Tây Nam có một thành trì nổi tiếng về thợ thủ công.

 

Những người đó cực kỳ giỏi chế tạo cơ quan, các cơ quan họ làm tinh xảo tuyệt luân.

 

Nhìn từ góc độ khác nhau sẽ hiện ra hình dạng khác nhau.

 

Ví dụ nhìn chính diện là hoa cỏ, nhưng nhìn nghiêng lại là chim bay.

 

Chim bay...

 

Ta cảm thấy tim mình đột nhiên đập loạn.

 

Sau khi xác nhận tình hình xung quanh thêm một lần nữa.

 

Ta thận trọng bước tới, làm theo cách mà Tiêu Cảnh từng kể, bắt đầu xoay chuyển phần đầu chim kia.

 

Cùng với một tiếng “cạch” rất khẽ, trước mắt ta đột nhiên mở ra một ngăn bí mật vô cùng kín đáo.

 

Bên trong chất đầy thư từ, bản đồ, tình báo và chứng từ giao dịch.

 

Ta mở từng món ra xem, mỗi một thứ, đều đủ để định tội c.h.ế.t cho Tiêu Cảnh.

 

Ta gần như không dám thở, tim đập nhanh đến mức hai tay run lên.

 

Ta đang suy nghĩ phải làm thế nào để chuyển những thứ này ra ngoài, thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng giáp binh chấn động cả không gian.

 

Có người tới!

 

12

 

Bên ngoài hoàn toàn hỗn loạn, phản ứng đầu tiên của ta chính là có người đ.á.n.h vào rồi.

 

Không hiểu vì sao, cái tên đầu tiên hiện lên trong đầu ta lại là Dịch Mộ Xuyên.

 

Mấy ngày nay ta bị nhốt trong Đông cung, không có cơ hội liên lạc với hắn, nhưng ta lại vô thức tin tưởng hắn.

 

Tin rằng hắn đã nói sẽ bảo vệ ta, thì nhất định sẽ bảo vệ ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta do dự trong chốc lát, sau đó nghiến răng một cái, nhét toàn bộ những thứ kia vào trong n.g.ự.c áo.

 

Ta cúi đầu, trà trộn vào đám người đang hoảng loạn chạy tán loạn ra ngoài.

 

Vừa rẽ qua một góc, ta liền không cẩn thận đụng phải một người.

 

Ta ngẩng đầu lên.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Phát hiện người đó lại là Tiêu Cảnh!

 

Trong nháy mắt, tim ta như nhảy lên tận cổ họng, chỉ sợ hắn phát hiện ra ta vừa làm gì.

 

Nhưng dường như Tiêu Cảnh không có ý định đi tới thư phòng.

 

Nhìn thấy ta, đôi mắt vốn âm trầm của hắn lập tức sáng lên.

 

Hắn túm lấy cổ tay ta.

 

“May quá, Ninh Ninh, nàng ở đây. Mau đi theo ta!”

 

Ta theo bản năng giằng ra.

 

Tiêu Cảnh dừng bước, cau mày nhìn ta.

 

“Hiện giờ tình thế khẩn cấp, lát nữa ta sẽ giải thích với nàng.”

 

Vẻ u ám trên mặt hắn thoáng hiện rồi biến mất.

 

“Ninh Ninh, nàng cứ yên tâm. Trận đấu này, ta thắng chắc rồi.”

 

Trong lòng ta giật thót, một cảm giác chẳng lành lập tức dâng lên.

 

Tiêu Cảnh lại nắm lấy cổ tay ta.

 

Ta mím môi, lần này không giãy giụa nữa, ngoan ngoãn đi theo hắn.

 

Hắn đưa ta lên xe ngựa.

 

Chúng ta một đường chạy thẳng ra ngoài thành.

 

Nhìn hướng đi là phía tây bắc, chính là hướng của Phiên quốc.

 

Ngồi trong xe ngựa, ta căng thẳng suốt cả quãng đường, trong lòng chỉ mong Dịch Mộ Xuyên có thể tới nhanh hơn một chút.

 

Một khi Tiêu Cảnh hội hợp được với hậu thủ của hắn, e rằng chúng ta sẽ gặp phiền phức lớn.

 

Ngựa phi nước đại, không biết đã qua bao lâu, bỗng nhiên ta nghe thấy bên ngoài xe ngựa vang lên tiếng binh khí va chạm.

 

Ngay sau đó là tiếng vó ngựa dồn dập kéo tới.

 

Cuối cùng ta cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Đợi đến khi tiếng giao chiến bên ngoài nhỏ đi.

 

Ta mới cẩn thận vén rèm xe, ló đầu ra ngoài.

 

Bên ngoài, Tiêu Cảnh và người của hắn đã bị đại quân do Dịch Mộ Xuyên dẫn tới vây kín từng lớp.

 

Dịch Mộ Xuyên nhìn thấy ta, lập tức thúc ngựa lao tới.

 

Hắn nhảy xuống ngựa, kéo mạnh ta vào lòng, đưa ta trở về bên cạnh đại quân.

 

“Nàng không sao chứ?”

 

Sắc mặt hắn rất khó coi, hắn quan sát ta từ trên xuống dưới, trong mắt tràn đầy lo lắng và tự trách.

 

Ta lắc đầu, nhẹ giọng trấn an hắn vài câu, đồng thời lặng lẽ nhét những chứng cứ mình thu thập được vào tay hắn.

 

Ta hạ thấp giọng: “Ta tìm được chứng cứ Tiêu Cảnh phản quốc rồi.”

 

Dịch Mộ Xuyên bất động thanh sắc nhận lấy.

 

Tiêu Cảnh âm u nhìn chằm chằm chúng ta, hai tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.

 

“Dịch Mộ Xuyên! Buông nàng ra!”