"Có lý.... cho nên chúng ta đi làm ca đêm thôi."
"Cái gì?"
"Ca đêm."
"Đến rồi!"
**
Ca đêm!!!
Mắt trái Thôi Thiên Trạch viết chữ Ca, mắt phải viết chữ Đêm.
Hai chữ tách ra thì biết, ghép lại với nhau là có ý gì?
"Ca —- đêm?"
Phong Ngâm bình tĩnh ừ một tiếng, xoay người, cười tàng đao nói: "Cậu không phải tưởng buổi tối chỉ có đi bar, uống rượu các loại hình giải trí đấy chứ?"
Thôi Thiên Trạch theo bản năng muốn gật đầu, dựa vào ý chí mạnh mẽ khống chế cái đầu mình, cười khổ, lắc đầu.
"Tôi thì không nghĩ thế, nhưng nhưng nhưng —- nhưng tôi mới làm ca ngày mà, làm thêm ca đêm sẽ c.h.ế.t người đấy."
"Thật sự sẽ c.h.ế.t người đấy!"
Thôi Thiên Trạch chỉ thiếu nước ôm đùi thôi, muốn ôm lại không dám ôm, bị đá một cái cũng đau lắm.
"Thế à? Lý Tam Nhất, cậu có đột t.ử không?"
"Ông chủ bảo tôi nói với cậu, lò mổ cũng có ca đêm."
"Vèo" một cái, Thôi Thiên Trạch đuổi kịp trước khi cửa xe đóng lại, nhảy lên xe!
Phong Ngâm hài lòng nhìn sang Trương Ba và Lâm Ngọc, hai người lập tức dùng hành động biểu thị họ không mệt, không những không mệt, còn muốn vận động tiêu cơm.
"Điện thoại đưa tôi."
"Điện thoại của ai?"
"Của cậu —- thôi bỏ đi, vẫn là đừng đưa cho tôi, tôi lại nhìn thấy tin nhắn gì không nên nhìn, làm hỏng mắt tôi, cậu tự tải một cái app lái xe thuê về, vào đó đăng ký làm tài xế lái thuê."
"Cậu chắc là có bằng lái chứ?"
Một tiếng "có" khiến Thôi Thiên Trạch từ trạng thái x.á.c c.h.ế.t vùng dậy thành trạng thái hồi sinh, loại đầy m.á.u sống lại ấy.
"Có!"
"Ông chủ, mời."
Một người lái xe, một người mở cửa xe.
Phong Ngâm đầu cũng không ngoảnh lên xe, Lý Tam Nhất cũng theo lên ghế phụ, Lâm Ngọc đợi cũng chẳng đợi Thôi Thiên Trạch, thậm chí ấn nút đóng cửa.
Chỉ tiếc, trong xe không ai để ý đến Thôi Thiên Trạch.
Cậu ta khóc không ra nước mắt, ngồi phịch xuống ghế, hai mắt vô thần, nhìn chằm chằm trần xe hồi tưởng, tại sao cậu ta lại thành fan của Phong Ngâm!
Bố ruột tổng giám đốc tiếp tục xem livestream, xe đã chạy về hướng nội thành rồi.
Bố ruột tổng giám đốc tìm người phụ trách Dương quản lý nghệ sĩ đến, hỏi thăm tin tức về Phong Ngâm.
Chillllllll girl !
Kết quả, còn chưa đầy hai mươi ngày nữa, hợp đồng của Phong Ngâm sắp hết hạn.
Đỏ hay không đỏ, hai loại đãi ngộ, thấy nhiều không trách.
Về cách xử lý của người phụ trách Dương, ông là một tổng giám đốc giải trí vẫn hiểu được vài phần.
Thái t.ử gia Thôi Thiên Trạch đều đến phòng livestream của Phong Ngâm rồi, bất kể Phong Ngâm sau này thế nào, khoảnh khắc này cô chính là tồn tại mà bà ta không chọc vào nổi.
Người phụ trách Dương ngược lại không trốn tránh trách nhiệm, bà ta đâu có ngốc.
"Ông nói đúng, Phong Ngâm quả thực không phải người thường, được rồi, ông đi làm việc đi."
Tất cả đợi khi Phong Ngâm đến bàn hợp đồng rồi nói sau.
Bố của Thôi Thiên Trạch không đưa ra bất kỳ chỉ thị nào, nếu người ta dựa vào thả rông mà đến được bước này, thì đừng can thiệp quá nhiều.
Phong Ngâm thật tốt!
Ai bảo cái thằng ranh con kia, trước mặt ông lúc nào cũng ra vẻ ông đây mới là bố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy nhiên, nhìn bộ dạng bị hành hạ đến sống không còn gì luyến tiếc của Thôi Thiên Trạch, đáng đời!
Quá đáng giá!
Nên tăng đãi ngộ cho Phong Ngâm.
Phải biết rằng, ông một người đã có tuổi, vì để học được cách chụp màn hình (screenshot) đã phải học bao lâu!
Bố ruột tổng giám đốc, "tách tách" chụp lại biểu cảm lúc này của Thôi Thiên Trạch, chuẩn bị về tìm cái album đóng khung lại, đặt ở vị trí bắt mắt nhất trong nhà.
Gần đây Phong Ngâm là thả rông!
"Thôi Thiên Trạch —-"
"Bẩm chủ t.ử, nô tài không biết, chủ t.ử nói gì lão nô làm cái đó, đây là bổn phận của lão nô."
Chắp tay hành lễ, một tràng lời nói đ.â.m thẳng vào ống phổi Thôi Thiên Trạch, hô hấp cũng bắt đầu khó khăn.
"Thôi tổng, Phong Ngâm —- tôi thật sự không kiểm soát được."
**
Bằng lái Thôi Thiên Trạch chắc chắn là có.
Phong Ngâm thì liên hệ với bên app lái xe thuê, Thôi Thiên Trạch không uống rượu, kiểm tra sức khỏe đạt chuẩn, bằng lái đạt chuẩn, thủ tục nhanh hơn một chút.
"Tôi làm hôm nay, e là không kịp —-"
"Yên tâm, tôi liên hệ cho cậu rồi, bọn họ trước đó từng liên hệ tôi, muốn tôi làm livestream lái xe thuê, yên tâm, chỉ cần thủ tục đầy đủ, tối nay là có thể bắt đầu sự nghiệp lái xe thuê của cậu."
Đường lui bị Phong Ngâm chặn đứng.
Thôi Thiên Trạch có vài phần cam chịu số phận trở thành một thành viên trong số đông đảo tài xế lái thuê.
Xe thương vụ chạy từ thị trấn về, mất gần ba tiếng đồng hồ.
Đến nội thành đã gần chín giờ tối, đúng lúc công việc lái xe thuê bắt đầu.
Trương Ba thuần thục lái xe đến bên ngoài một nhà hàng, Thôi Thiên Trạch bị Phong Ngâm đuổi xuống xe, đứng trong màn đêm, run lẩy bẩy.
Không phải sợ, là hơi lạnh.
Đêm tháng chín, gió mát hiu hiu, gió thu se lạnh.
Một người mặc áo vest lái xe thuê, đẩy xe đạp gấp từ sau lưng Thôi Thiên Trạch đi ra, dọa Thôi Thiên Trạch giật mình.
"Xin chào —- Phong Ngâm —- trông cũng không xấu thế nhỉ?"
"Tôi xấu? Tôi làm sao có thể xấu?"
"Xin chào, ăn no chưa đi dạo, đang phát cáu đấy, anh đừng để ý."
Thôi Thiên Trạch chớp chớp mắt.
Đạo lý hình như là đạo lý này, nhưng cứ cảm thấy chỗ nào không đúng nhỉ?
"Anh anh anh —- được, tôi vui quá, thật đấy, đều —- cô ký tên cho tôi cái, được không?"
"Chỉ ký tên sao được, chúng ta nhất định phải chụp ảnh chung! Cô mà không đồng ý, tôi sẽ giận đấy!"
Rất hiển nhiên, anh trai lái thuê này quen thuộc bài của Phong Ngâm, hai người chỉ chụp ảnh chung đã chụp năm tấm, chữ ký càng ký mười tấm.
Anh trai lái thuê là fan cứng livestream của Phong Ngâm, từ lần đầu tiên cô livestream đã hoạt động tích cực, lần này được Phong Ngâm liên hệ, anh ta kích động đến mức tối qua không ngủ được.
"Cảm ơn anh, Phong Ngâm, cô đúng là người tốt!"
Anh trai lái thuê cởi áo vest lái xe của mình đưa cho Phong Ngâm, vẻ mặt cảm động nói: "Cầm lấy! Cái xe này cũng cầm lấy!"
"Cảm ơn anh, người anh em, tôi không thể dùng không đồ của anh!" Phong Ngâm nắm tay anh trai lái thuê, quay đầu lại.
"Thôi Thiên Trạch, đưa tiền."
"!??"
Thôi Thiên Trạch một ngón tay chỉ vào mình, cậu cậu cậu cậu nửa ngày, không nói ra lời!
Sao lại đến lượt cậu ta đưa tiền rồi!
"Sao lại không thể là cậu đưa tiền, áo vest cho cậu dùng, xe nhỏ cho cậu dùng, tôi dùng quan hệ của tôi mượn đồ cho cậu, cậu còn bắt tôi bỏ tiền?"