Bên cạnh Thôi Thiên Trạch: Tôi đang làm gì ở đây! Tiền không phải là của tôi sao!
Thôi Thiên Trạch cuối cùng vẫn trả tiền, thanh toán cho anh trai kia mức giá cao nhất của một buổi tối.
"Cầm về đi, tuy tôi không có tiền cho anh, nhưng ngộ nhỡ bán được chút tiền thì sao! Không được nữa thì cũng có thể tặng làm quà."
Phong Ngâm lưu luyến tiễn anh trai lái thuê đi xong, biểu cảm trên mặt một giây thu lại sạch sẽ.
"Mở điện thoại lên, chuẩn bị nhận đơn."
Anh trai lái thuê nhận được chuyển khoản xong, càng thêm cảm kích nhìn Phong Ngâm.
"Tôi nên làm mà!"
Chiêu trò của Phong Ngâm là không lường trước được, nhưng phải nói là, thu mua lòng người tuyệt đối là đủ đầy.
**
Thôi Thiên Trạch mở điện thoại, chính thức bắt đầu nhận đơn.
"Đồng chí Thôi Thiên Trạch, tôi làm công tác đào tạo đơn giản cho cậu, thân là nhân viên phục vụ, nhất định phải ghi nhớ chức trách của mình, khách hàng là thượng đế."
"Phàm chuyện gì cũng hãy nhẫn nhịn nhiều chút!"
Lời dặn dò của Phong Ngâm vừa dứt, Thôi Thiên Trạch nhận được đơn đầu tiên, ngay gần nhà hàng.
Cậu ta theo chỉ dẫn chuẩn bị đi qua, nhưng trước khi đi không hiểu hỏi: "Tôi chẳng phải chỉ là lái xe thôi sao? Phải nhẫn nhịn cái gì?"
Phong Ngâm cười mà không nói, giục cậu ta đi nhanh lên.
Trẻ con đúng là đơn thuần.
Người say rượu, đại đa số ý thức là tỉnh táo, chỉ là mặt thường ngày không bộc lộ ra, luôn sẽ vô tình bị phóng đại lên.
Đêm nay, sẽ rất thú vị đây.
Xe đạp gấp không khó đi, chỉ có một công tắc và phanh, cậu ta loay hoay vài cái là hiểu, hơn nữa đi rất tốt.
"Thôi Thiên Trạch, đi thôi!"
Phong Ngâm xuống xe, nhóm bốn người đi theo.
"Xoảng" một tiếng, Thôi Thiên Trạch chưa nói hết câu, một chùm chìa khóa đã ném thẳng vào mặt cậu ta.
Người đàn ông đi ra mất kiên nhẫn ngắt lời Thôi Thiên Trạch nói: "Nói nhảm đâu lắm thế, lái xe đi!"
"Xin chào, tôi là tài xế lái thuê Thôi Thiên Trạch, đây là thẻ điện t.ử của tôi, mời —-"
Phong Ngâm lập tức đi theo, đi bên cạnh người đàn ông, giải thích nguyên nhân cô đi theo Thôi Thiên Trạch cùng lái xe thuê.
Người đàn ông căn bản không quan tâm livestream hay không livestream, càng đừng nói là livestream không lộ mặt.
"Tùy —-"
Phong Ngâm ngược lại quay đầu gọi một tiếng Thôi Thiên Trạch đang nhìn chằm chằm chùm chìa khóa, cậu ta rùng mình một cái, phản ứng lại đi theo.
Đi đến bên cạnh Phong Ngâm, Thôi Thiên Trạch nhỏ giọng mở miệng nói: "Tôi trước đây mỗi lần đều ném chìa khóa xe của mình cho người đỗ xe như thế, chưa bao giờ nghĩ họ lại có cảm giác như vậy."
"Cảm giác gì?"
"Cảm giác mình là một con rối biết làm việc, đối với người khác mà nói có cũng được không có cũng chẳng sao."
Trong xe, livestream của Phong Ngâm vẫn tiếp tục.
Giải thích xong Phong Ngâm, cầm lấy điện thoại livestream của Lý Tam Nhất, tùy tiện đặt xuống, điện thoại nằm trong túi áo rồi.
Màn hình livestream tối om, chẳng nhìn thấy gì.
"Họ đồng ý tôi cũng không cho các người xem hình ảnh, người uống nhiều luôn dễ làm một số việc ngoài dự liệu, tôi không muốn các người bạo lực mạng họ. Quan trọng hơn là tôi sợ họ kiện tôi."
"Tôi đã nói rồi, phòng livestream của tôi nhiều công an nhất mà."
Trong nháy mắt, mấy tài khoản công an hiện lên trong livestream.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phong Ngâm cười hì hì, giải thích với cư dân mạng cô sẽ giải thích chuyện livestream với người gọi lái xe thuê, nói khéo thì cô tiếp tục livestream, nhưng chỉ có tiếng, không có hình.
Năm phút trước, cư dân mạng trong livestream nhìn thấy vị Phong Ngâm này có chút giống Phong Ngâm, nhưng lại ăn mặc trang điểm cực kỳ giống người qua đường.
Phong Ngâm tùy ý trêu chọc một câu, giải thích ý định ban đầu cô thay đổi trang điểm.
"Tôi muốn đi theo Thôi Thiên Trạch, nhưng người đẹp quá, chiếm sóng lắm, đây cũng là nguyên nhân tôi ít đóng phim."
Tự luyến một hồi, Phong Ngâm quay lại chủ đề chính.
Trong ống kính, Phong Ngâm cầm một hộp trang điểm, kẻ lông mày cho mình, vẽ mặt, màu môi thay đổi, hình dáng môi dường như cũng thay đổi.
Cư dân mạng trong livestream chứng kiến một màn vô cùng thần kỳ, đại biến người sống.
【Lần đầu tiên thấy người tự vẽ mình xấu đi.】
【Không phải xấu, là cực kỳ dễ bị bỏ qua, loại trang điểm nhìn qua một lần là quên ngay.】
【Luôn biết Phong Ngâm trang điểm lợi hại hôm nay coi như được mở mang tầm mắt.】
【Đây chẳng phải là lớp trang điểm phạm tội tốt nhất sao!!!】
Dù vậy, vẫn có rất nhiều cư dân mạng ngồi canh, thậm chí đeo tai nghe, chỉ để không bỏ lỡ bất kỳ âm thanh nào.
**
Thôi Thiên Trạch nói xong tự mình cũng cười.
Chế giễu.
Chế giễu chính mình.
Chế giễu cậu ta tự xưng là hưởng thụ tự do, theo đuổi bình đẳng.
Nhưng thực tế việc cậu ta làm, chưa bao giờ là bình đẳng, luôn phân chia giai cấp rõ ràng.
Anh chàng đỗ xe ở chỗ cậu ta, cậu ta thật sự chưa từng nhìn thẳng một lần.
"Từ từ thôi, đêm dài đằng đẵng mới chỉ bắt đầu."
Phong Ngâm mở cửa xe, ngồi vào ghế sau.
Chillllllll girl !
Ghế phụ là chủ xe ngồi, Thôi Thiên Trạch nhét chiếc xe đạp gấp vào cốp sau xong, cuối cùng cũng lên xe.
Lên xe rồi, cậu ta thật sự phải nghiên cứu một lúc, mới hiểu chiếc xe này lái thế nào.
"Này, cậu rốt cuộc có biết lái xe không?"
"Biết! Tôi thật sự biết, tôi chỉ là chưa lái qua loại xe này."
"Xì! Không mua nổi thì nói không mua nổi, nói cứ như mình ghê gớm lắm."
Người đàn ông bên cạnh, vẫn luôn hạ thấp Thôi Thiên Trạch, từ giá xe của ông ta nói đến tiền lương của cậu ta, truyền thụ những kinh nghiệm nhân sinh ch.ó má không thông.
"Cậu lái xe này nhiều nhất cũng chỉ bảy tám mươi vạn, cũng coi như là xe sang cỡ nhỏ rồi."
"Cậu xem xe này của tôi, linh kiện đều là đồ tốt, cậu đ.â.m hỏng thì đền không nổi đâu."
Thôi Thiên Trạch nhẫn nhịn.
Cậu ta sống đến giờ, lần đầu tiên chạm vào cái xe dưới hai trăm vạn.
"Cậu cái đồ lái thuê quèn, có gì mà c.h.é.m gió, nhìn cậu cũng không lớn, chắc xe còn chưa mua nổi đâu nhỉ!"
"Tôi không thể lái xe của bố tôi."
"Ây da bố cậu không có xe à! Thế thì cậu chỉ là thi cái bằng lái thôi chứ gì, thế mà cũng thành lái thuê được? Cậu có được không đấy, tôi nói cho cậu biết, xe này của tôi tám chín mươi vạn đấy, đều là linh kiện tốt, cậu đ.â.m hỏng thì đền không nổi đâu."
Tám chín mươi vạn? Bảo mẫu nhà cậu ta đi chợ còn lái xe trên một triệu, là vì cái khác, chỉ vì nhà không có xe dưới một triệu.