Trời vừa vào thu, nhưng hơi nóng cuối hạ vẫn còn quẩn quanh khắp Thẩm thành. Sau cơn mưa kéo dài suốt đêm, sáng hôm sau không khí trở nên ẩm lạnh và mát mẻ hơn đôi chút.
Hướng Noãn thức dậy từ sớm. Cô mở hé cửa sổ, để làn gió mang theo hơi nước lùa vào phòng. Không khí sau mưa sạch sẽ và dễ chịu vô cùng, làm cả người cô cũng tỉnh táo hơn hẳn.
Sau khi rửa mặt xong xuôi, Hướng Noãn xuống lầu ăn sáng.
Trong phòng ăn, Cận Triều Văn đã ngồi đó từ lâu. Thấy cô xuống, ông mỉm cười ôn hòa:
“Noãn Noãn dậy rồi à?”
“Chú Cận.”
Cô ngoan ngoãn chào một tiếng.
Cận Triều Văn định đứng dậy lấy bữa sáng cho cô, nhưng Hướng Noãn lập tức lắc đầu:
“Để con tự lấy là được rồi ạ.”
Nói xong, cô nhanh chân đi vào bếp.
Lúc cô bưng chén cháo nóng quay lại bàn ăn, Cận Triều Văn đã lột sẵn một quả trứng gà đặt vào đĩa nhỏ trước chỗ ngồi của cô.
Hướng Noãn khẽ khựng lại.
Hướng Lâm ngồi đối diện cười nói:
“Chú Cận của con bóc cho con đấy.”
Hướng Noãn cúi mắt, nhẹ giọng:
“Con cảm ơn chú ạ.”
Cận Triều Văn biết cô vẫn chưa quen sống chung, cũng hiểu tính tình cô hướng nội nên không cố gắng thân thiết quá mức. Ông chỉ cười hiền rồi đứng dậy:
“Anh lên phòng làm việc tìm ít tài liệu. Hai mẹ con nói chuyện đi.”
Đợi ông rời khỏi, Hướng Lâm mới hỏi:
“Noãn Noãn, Quốc Khánh này mẹ với chú Cận định dẫn con và Ngôn Châu đi chơi vài ngày. Con có muốn đi đâu không?”
Hướng Noãn hơi ngẩn người, sau đó lắc đầu.
“Không biết ạ.”
“Không sao.” Hướng Lâm cười: “Còn cả tháng nữa mà, con cứ từ từ nghĩ.”
“Vâng.”
“Gần đây học bù thế nào rồi?” Hướng Lâm lại hỏi tiếp: “Bạn học giảng bài cho con có ổn không?”
Đầu ngón tay Hướng Noãn vô thức siết nhẹ chiếc thìa.
Chỉ cần nhắc đến người kia thôi, trái tim cô đã bắt đầu mất kiểm soát.
Cô nhớ tới câu Khâu Chanh từng nói.
Không phải ai học giỏi cũng biết dạy người khác, nhưng Thu Trình là ngoại lệ.
Mà với cô, Lạc Hạ cũng vậy.
Cậu giảng bài rất dễ hiểu.
Kiên nhẫn.
Nhẹ nhàng.
Lại còn luôn tinh tế đến mức khiến người khác chẳng thể đề phòng mà rung động.
Hướng Noãn cúi đầu ăn một ngụm cháo nhỏ, nhỏ giọng đáp:
“Rất tốt ạ.”
Hướng Lâm như thở phào nhẹ nhõm.
“Thế là tốt rồi.” Bà dịu giọng: “Nhưng học hành cũng không cần quá nóng vội đâu. Thành tích không thể cải thiện chỉ trong ngày một ngày hai được. Con đừng tạo áp lực cho bản thân quá.”
“Con biết rồi ạ.”
Ăn sáng xong, Hướng Lâm và Cận Triều Văn chuẩn bị ra ngoài đi làm.
Trước khi đi, Cận Triều Văn còn đưa cho cô một ít tiền:
“Nếu trưa không muốn nấu ăn thì cứ ra ngoài ăn chút gì ngon ngon nhé, đừng để dạ dày chịu khổ.”
Hướng Noãn nhận tiền, lễ phép đáp:
“Con cảm ơn chú.”
Sau khi cửa lớn khép lại, căn nhà lập tức trở nên yên tĩnh.
Hướng Noãn nhẹ nhàng thở ra.
Cô rửa sạch bát đũa rồi quay về phòng.
Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên.
Là tin nhắn QQ của Lạc Hạ.
LX: Hôm nay thư viện trường đóng cửa. Cậu tới thư viện tỉnh được không?
Tim Hướng Noãn lập tức đập mạnh.
Đầu ngón tay cô khẽ run, mãi mới gõ được một chữ:
Được.
Tin nhắn của cậu rất nhanh đã hiện lên.
LX: 1 giờ rưỡi bắt đầu nhé?
Hướng Noãn: Được.
LX: Ok.
Một lát sau cậu lại nhắn tiếp:
Trạm kế tiếp tuyến xe buýt cậu đi tới trường là tới đó luôn.
Hướng Noãn: Được.
Đoạn trò chuyện kết thúc.
Hướng Noãn ngồi ngẩn người nhìn màn hình rất lâu.
Sau đó cô chậm rãi lướt lại lịch sử chat.
Toàn bộ đều là
“Được.”
“Được.”
“Được.”
Hướng Noãn ôm điện thoại, đau khổ vùi mặt xuống bàn.
Cô thật sự muốn khóc.
Rõ ràng bản thân rất muốn nói chuyện với cậu thêm vài câu, vậy mà cuối cùng lại chỉ biết trả lời đúng một chữ.
Lỡ như cậu nghĩ cô lạnh lùng thì phải làm sao đây?
Hay nghĩ cô không muốn nói chuyện với cậu?
Hướng Noãn càng nghĩ càng hối hận.
Nhưng thật ra khi nhìn thấy tin nhắn của cậu, đầu óc cô đã hoàn toàn trống rỗng rồi.
Ngoài việc ngoan ngoãn đồng ý, cô chẳng nghĩ nổi điều gì khác nữa.
Buổi sáng hôm đó, Hướng Noãn ở lì trong phòng làm bài tập.
Cô chép lại từ mới tiếng Anh, làm thêm mấy bài lý, còn tự sửa lại lỗi sai hôm trước Lạc Hạ đã giảng cho mình.
Đến trưa, cô xuống bếp nấu mì đơn giản ăn qua loa.
Sau đó mới bắt đầu chuẩn bị ra ngoài.
Trước khi đi, Hướng Noãn đứng trước tủ quần áo rất lâu.
Cô từng thử cầm một chiếc váy lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng rồi lại âm thầm đặt xuống.
Nếu ăn mặc quá kỹ… có phải sẽ lộ liễu quá không?
Cuối cùng cô chỉ mặc hoodie màu hồng nhạt đơn giản, phối cùng quần jean.
Trước khi ra khỏi nhà, Hướng Noãn còn ghé siêu thị gần đó mua một lốc Yakult nhỏ bỏ vào cặp.
Cô muốn đưa cho Lạc Hạ.
Nhưng cũng không biết mình có đủ dũng khí hay không.
Xe buýt dừng trước quảng trường lớn đối diện thư viện tỉnh.
Bồ câu trắng đậu kín quảng trường, dưới ánh nắng sau mưa trông đặc biệt sạch sẽ và yên bình.
Hướng Noãn bước lên bậc thang thư viện.
Sau đó cô nhìn thấy cậu.
Lạc Hạ đứng trên bậc thềm rộng lớn phía trước thư viện.
Cậu mặc hoodie xanh nhạt, quần jean đơn giản, mang giày vải đen. Một tay đeo cặp sách, tay còn lại cầm chiếc dù màu tím của cô.
Gió nhẹ thổi qua.
Tóc mái trước trán cậu khẽ lay động.
Khoảnh khắc ấy, Hướng Noãn bỗng cảm thấy… cậu thật sự giống mùa hè năm đó.
Giống cậu bé từng kéo cô ra khỏi khoảng tối âm u ấy.
Ánh mắt Lạc Hạ vô tình lướt sang bên này.
Hướng Noãn lập tức hoàn hồn, cuống quýt bước nhanh tới.
Đợi cô đến gần, cậu mới lên tiếng:
“Tớ mang dù cho cậu rồi. Học xong sẽ trả.”
“Ừm…”
Giọng cô rất nhỏ.
Lạc Hạ xoay người đi trước.
Hướng Noãn lặng lẽ theo sau.
Trong thư viện, cậu tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ cho hai người.
Ánh nắng sau mưa xuyên qua lớp kính, rơi xuống mặt bàn gỗ sáng màu.
Lạc Hạ kéo ghế ngồi xuống, đặt dù sang một bên rồi đưa tay nhận sách bài tập của cô.
Hướng Noãn ngồi cạnh cậu, trong lòng thấp thỏm vô cùng.
Cô muốn lấy Yakult trong cặp ra đưa cho cậu.
Nhưng lại không dám.
Lỡ như cậu từ chối thì sao?
Lỡ như cậu chỉ xem cô là bạn học bình thường thì sao?
Cuối cùng, cho đến khi Lạc Hạ soạn xong đề cho cô, Hướng Noãn vẫn không đủ can đảm lấy Yakult ra.
Cô đành ngoan ngoãn bắt đầu giải đề.
Lạc Hạ thì làm bài toán lớp chọn bên cạnh.
Không lâu sau, cậu kéo khóa cặp xuống, lấy ra hai chai Yakult rồi tiện tay đẩy một chai sang cho cô.
“Cho cậu.”
Hướng Noãn ngây người.
Tim cô mềm nhũn trong nháy mắt.
Cô cuống quýt nhận lấy:
“Cảm ơn cậu…”
Lạc Hạ cười nhẹ:
“Không có gì.”
Cậu chỉ thuận tay chia cho cô một chai mà thôi.
Nhưng đối với Hướng Noãn, chuyện nhỏ bé ấy cũng đủ khiến lòng cô rung động thật lâu.
Buổi học hôm đó trôi qua rất yên tĩnh.
Hướng Noãn làm bài rất chậm.
Lạc Hạ thì luôn kiên nhẫn ngồi cạnh giảng từng bước một.
Thỉnh thoảng cậu cúi xuống khoanh lại trọng điểm trên đề cho cô, khoảng cách gần đến mức Hướng Noãn có thể ngửi thấy mùi hương sạch sẽ trên người cậu.
Có lúc cậu ngửa đầu uống Yakult, yết hầu khẽ chuyển động.
Mỗi lần như vậy, Hướng Noãn đều lén nhìn một cái rồi lại vội vàng dời mắt đi.
Sau đó, Lạc Hạ đứng dậy đi lấy nước nóng.
Khi quay lại, cậu đặt bên cạnh cô một chai nước khoáng.
“Nước cho cậu đấy.”
Hướng Noãn sửng sốt ngẩng đầu.
Cô không ngờ cậu lại để ý đến việc mình không mang nước.
Trái tim cô như bị ai đó nhẹ nhàng chạm vào.
Âm ấm.
Lại mềm mại vô cùng.
Cô cúi đầu mở nắp chai nước.
Nhưng dùng sức mãi vẫn không mở được.
Ngay lúc cô đang đỏ mặt xấu hổ, giọng Lạc Hạ vang lên bên cạnh:
“Giữ c.h.ặ.t thân chai đi.”
Hướng Noãn ngoan ngoãn làm theo.
Bàn tay cậu đưa sang.
Ngón tay thon dài đặt lên nắp chai, nhẹ nhàng xoay một cái đã mở ra.
Khoảnh khắc đầu ngón tay cậu chạm qua mu bàn tay cô, Hướng Noãn chỉ cảm thấy cả người mình như sắp bốc cháy.
Cô cầm chai nước, cúi đầu uống một ngụm nhỏ.
Rõ ràng chỉ là nước khoáng bình thường.
Nhưng lại ngọt đến kỳ lạ.
Cho đến lúc buổi học kết thúc, Hướng Noãn vẫn không dám đưa Yakult trong cặp cho cậu.
Trên đường về nhà, trong cặp cô có thêm một chai nước đã uống dở.
Trong tay là chiếc dù màu tím của cậu trả lại.
Còn trong lòng… là niềm vui nhỏ bé kéo dài mãi không thôi.
Chiều tà hôm đó, bầu trời nhuộm hai màu xanh lam và hồng cam rực rỡ.
Hướng Noãn ngồi trên xe buýt, nhìn áng mây nơi chân trời, bất giác cong mắt cười.
Màu trời hôm nay…
Rất giống màu áo của cô và cậu.
Thích một người có lẽ chính là như vậy.
hằng nguyễn
Chỉ cần nhìn thấy chút cảnh vật chẳng liên quan gì thôi, cũng có thể nghĩ đến người ấy đầu tiên.