Ngày hôm qua, Hướng Noãn theo mẹ là Hướng Lâm rời khỏi trấn nhỏ Hưng Khê để chuyển đến nhà họ Cận ở Thẩm Thành.
Từ hôm nay trở đi, cô có thêm một người cha dượng và một người anh trai cùng tuổi.
Khác với Thẩm Thành náo nhiệt, Hưng Khê ở phương Nam sau khi vào thu thường chìm trong những cơn mưa dầm triền miên, hơi lạnh len lỏi trong không khí ngày một rõ rệt. Thế nhưng Thẩm Thành lại vẫn mang theo cái nóng hầm hập của mùa hè. Hướng Noãn vừa mới đến đây, cơ thể nhất thời không thích nghi kịp, cuối cùng phát sốt.
Buổi sáng chỉ thấy người mệt mỏi lơ mơ, đến lúc hoàng hôn phủ xuống thì cả thân thể đã nặng nề đến khó chịu. Cô nóng ran, nhưng sâu trong da thịt lại lạnh buốt như có hơi lạnh đang thấm dần vào từng mạch m.á.u. Đầu óc quay cuồng, Hướng Noãn tắt điều hòa, cuộn mình trong chăn, mơ màng thiếp đi.
Ngoài khung cửa sổ, tầng mây đỏ rực của chiều tà chậm rãi trôi ngang nền trời xanh thẫm. Ánh nắng cam nhạt xuyên qua lớp kính, phủ lên gương mặt trắng trẻo của cô gái nhỏ, càng làm gò má đỏ ửng vì sốt trở nên nổi bật hơn.
Cô nhắm mắt, dáng vẻ suy yếu khiến người ta vô thức sinh lòng thương xót.
Không biết đã mơ màng bao lâu, một giọng nam bỗng vang lên ngoài cửa khiến Hướng Noãn giật mình tỉnh giấc.