Nợ Em Một Lời Hồi Đáp

Chương 16



Mùa đông năm 2020, thành phố Cảng Thành đón trận lạnh đầu tiên sau nhiều năm.

Buổi tối hôm ấy, Hướng Noãn tan làm khá muộn.

Khi bước ra khỏi toà nhà văn phòng, cô kéo c.h.ặ.t khăn quàng cổ, cúi đầu nhìn màn hình điện thoại vừa sáng lên trong tay.

LX: Xuống chưa?

Khoé môi Hướng Noãn khẽ cong lên.

Hướng Noãn: Em vừa xuống.

Giây tiếp theo, một chiếc xe màu đen chậm rãi dừng trước mặt cô.

Cửa kính xe hạ xuống.

Lạc Hạ ngồi bên ghế lái, áo len cổ cao màu đen càng khiến đường nét gương mặt anh thêm thanh tú lạnh nhạt. Nhưng khi nhìn về phía cô, đáy mắt ấy lại mềm đi rất nhiều.

“Lên xe đi, ngoài trời lạnh.”

Hướng Noãn mở cửa ngồi vào.

Trong xe rất ấm.

Cũng là mùi hương quen thuộc trên người anh suốt bao năm nay.

Mười một năm trước, Hướng Noãn từng vì hương bột giặt thoang thoảng trên áo cậu thiếu niên ấy mà rung động.

Mười một năm sau, cô vẫn thích như cũ.

Lạc Hạ đưa cho cô ly cacao nóng đã chuẩn bị sẵn từ trước.

“Hôm nay tăng ca à?”

Hướng Noãn ôm ly cacao trong tay, ngoan ngoãn gật đầu.

“Dạ, em sửa bản thảo nên hơi trễ.”

Lạc Hạ khẽ “ừm” một tiếng, sau đó rất tự nhiên kéo tay cô qua.

Ngón tay anh vẫn đẹp như thời niên thiếu.

Thon dài, sạch sẽ.

Chỉ là hiện tại, anh đã có thể quang minh chính đại đan tay cô như thế.

Hướng Noãn cúi đầu nhìn bàn tay hai người, bất giác nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.

Nhớ lần đầu tiên gặp lại anh ở trường học.

Nhớ chai Yakult trong thư viện tỉnh.

Nhớ chai nước khoáng anh giúp cô mở nắp.

Nhớ buổi tối đứng trước quán xiên nướng, anh nghiêng đầu hát khẽ một câu:

“Liệu có mấy ai có thể dùng tình yêu chinh phục cả ngọn Phú Sĩ.”

Khi ấy cô chưa từng dám nghĩ tới.

Có một ngày, người mà mình chỉ dám lặng lẽ thích trong nhật ký…lại trở thành người ngồi cạnh mình như thế này.

Xe dừng dưới khu chung cư.

Lạc Hạ tiện tay xách túi giúp cô.

Hai người cùng nhau lên lầu.

Vừa mở cửa ra, bên trong đã vang lên tiếng cười ầm ĩ.

Khâu Chanh đang ngồi trên sofa ôm con gái nhỏ trong lòng, vừa nhìn thấy hai người liền lập tức lên tiếng:

“Cuối cùng hai người cũng chịu xuất hiện rồi đấy nhé.”

Thu Trình đứng cạnh bàn ăn pha trà, nghe vậy chỉ cười nhạt.

“Cậu mà còn chưa về nữa thì Cận Ngôn Châu sắp ăn hết đồ ăn rồi.”

“Liên quan gì tới tớ?” Cận Ngôn Châu nhướng mắt, giọng điệu đầy khó chịu, tay vẫn đang bóc quýt.

Cô gái ngồi cạnh cậu bật cười, tiện tay nhét múi quýt vào miệng người bên cạnh.

Cận Ngôn Châu im lặng vài giây.

Sau đó rất tự nhiên cúi đầu ăn luôn.

Khâu Chanh lập tức quay sang Hướng Noãn, cố ý nhỏ giọng cảm thán:

“Thấy chưa? Đúng là thiên đạo luân hồi mà.”

“Hồi trước ngày nào cũng làm mặt lạnh với người ta, bây giờ thì ngoan như cún.”

“Khâu Chanh.” Cận Ngôn Châu lạnh giọng gọi tên cô.

Mọi người lập tức bật cười.

Trong tiếng cười náo nhiệt ấy, Hướng Noãn đứng cạnh Lạc Hạ, bỗng nhiên thất thần trong thoáng chốc.

Thanh xuân dường như đã đi rất xa rồi.

Nhưng cũng giống như chưa từng rời khỏi nơi này.

Khâu Chanh vẫn hoạt bát như trước.

Thu Trình vẫn dịu dàng trưởng thành.

Cận Ngôn Châu vẫn là kiểu người miệng độc tâm mềm.

Còn Lạc Hạ…

Vẫn là người cô thích nhất.

Chỉ là lần này, cô không còn phải đứng từ xa lặng lẽ nhìn anh nữa.

Đêm hôm đó, sau khi mọi người ra về, Hướng Noãn tắm rửa xong rồi ôm sách ngồi trên sofa đọc.

Lạc Hạ từ phòng bếp đi ra, đặt một ly sữa nóng xuống trước mặt cô.

Hướng Noãn ngẩng đầu nhìn anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bỗng nhiên rất khẽ gọi:

“Lạc Hạ.”

“Ừm?”

“Em tìm được quyển nhật ký hồi cấp ba rồi.”

Động tác của anh hơi khựng lại.

“Sau đó thì sao?”

Hướng Noãn ôm gối trong lòng, chậm rãi kể tội chính mình:

“Em phát hiện…hồi đó em thật sự rất thích anh.”

“Ngày nào cũng viết về anh hết.”

“Viết anh cho em Yakult.”

“Viết anh mua nước cho em.”

“Viết anh hát nhạc Trần Dịch Tấn.”

Cô càng nói càng ngượng.

Đến cuối cùng tự mình đỏ cả mặt.

Lạc Hạ cúi đầu bật cười.

Sau đó kéo cô ngồi lên đùi mình.

“Thế à?”

Giọng anh rất thấp, nhẹ nhàng rơi bên tai cô.

“Nhưng anh thấy mình cũng đâu có thiệt.”

Hướng Noãn ngẩn người nhìn anh.

Lạc Hạ chống trán mình lên trán cô, đáy mắt chan chứa ý cười dịu dàng.

“Em nghĩ…chỉ có mình em nhớ mãi một người sao?”

Tim Hướng Noãn khẽ run lên.

Anh nhìn cô thật lâu.

Sau đó rất nhẹ giọng gọi tên cô:

“Hướng Noãn.”

“Ngày em đứng dưới dàn nho nhìn anh…”

“Thật ra anh đã nhớ em từ rất lâu rồi.”

Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn sáng rực.

Trong căn phòng nhỏ ấm áp ấy, hốc mắt Hướng Noãn bỗng đỏ hoe.

Cô của năm mười bảy tuổi từng cho rằng bản thân chỉ là một bông hướng dương nhỏ bé.

Nhỏ bé đến mức không thể nào được mặt trời chú ý.

Nhưng rất nhiều năm sau.

Cô mới biết được.

Hoá ra ánh mặt trời ấy…từ rất lâu trước kia cũng đã từng lặng lẽ nhìn về phía cô rồi.

hằng nguyễn

Ngày 21 tháng 12 năm ấy.

Lạc Hạ cầu hôn Hướng Noãn vào đúng sinh nhật cô.

Không quá phô trương.

Người có mặt hôm đó đều là những người quan trọng nhất trong cuộc đời bọn họ.

Khâu Chanh khóc còn nhanh hơn cả cô dâu.

Thu Trình phải ngồi cạnh dỗ cô suốt nửa ngày.

Cận Ngôn Châu đứng bên cạnh nhìn đến đau đầu, cuối cùng lạnh mặt ném cả hộp khăn giấy qua.

Khi Lạc Hạ quỳ xuống trước mặt cô, lấy chiếc nhẫn ra, Hướng Noãn đã khóc đến mức chẳng nhìn rõ mọi thứ nữa.

Anh ngẩng đầu nhìn cô.

Giống hệt thiếu niên năm ấy đứng dưới ánh mặt trời.

Vẫn sạch sẽ.

Vẫn dịu dàng.

Vẫn khiến cô rung động như lần đầu tiên.

Anh cong môi cười, giọng nói xen lẫn vài phần dịu dàng bất đắc dĩ:

“Lần này…ngoài chữ ‘Được’ ra, em có thể nói thêm vài câu khác không?”

Khâu Chanh là người bật cười đầu tiên.

Ngay sau đó, cả căn phòng cũng bật cười theo.

Còn Hướng Noãn vừa khóc vừa cười, ôm mặt nghẹn ngào hồi lâu.

Rất lâu sau mới chịu gật đầu.

“Được.”

“Rất được.”

“Cực kỳ được.”

“Em đồng ý.”

Ngoài khung cửa sổ, tuyết đầu mùa lặng lẽ rơi xuống nhân gian.

Mà cô gái từng đem lòng thích một người suốt cả thanh xuân ấy…

Cuối cùng cũng đợi được ngày ánh mặt trời thuộc về mình.