Cơn mưa tối qua kéo dài suốt cả đêm.
Sáng hôm sau, khi Hướng Noãn tỉnh giấc, việc đầu tiên cô làm là mở cửa sổ. Luồng không khí mát lạnh sau mưa lập tức ùa vào trong phòng, mang theo hơi ẩm dịu nhẹ và mùi cỏ cây tươi mới.
Bầu trời vẫn còn đọng chút âm u sau trận mưa đêm, nhưng tiết trời lại mát mẻ đến dễ chịu.
Sau khi rửa mặt xong, Hướng Noãn xuống lầu ăn sáng.
Cận Triều Văn đang ngồi trong phòng ăn đọc báo. Thấy cô xuống, ông ngẩng đầu lên, cười ôn hòa:
“Noãn Noãn dậy rồi à?”
Hướng Noãn lễ phép chào:
“Chào chú Cận ạ.”
Cận Triều Văn gấp tờ báo lại, đứng dậy định đi vào bếp lấy bữa sáng cho cô. Hướng Noãn thấy thế liền vội vàng nói:
“Để con tự lấy là được rồi ạ.”
Nói xong, cô nhanh chân đi vào bếp trước.
Khi Hướng Noãn bưng chén cháo nóng đi ra, Cận Triều Văn đã lột sẵn trứng gà cho cô, đặt gọn gàng trên chiếc đĩa nhỏ bên cạnh.
Cô ngồi xuống vị trí đối diện Hướng Lâm.
Hướng Lâm đưa đĩa trứng về phía con gái, dịu giọng:
“Chú Cận lột cho con đó.”
Hướng Noãn khẽ cụp mắt.
“Con cảm ơn chú ạ.”
Giọng cô vẫn mềm mại lễ phép như thường, nhưng ít nhiều vẫn mang theo chút xa cách không dễ nhận ra.
Cận Triều Văn hiểu rõ điều ấy.
Ông biết cô gái nhỏ này vẫn chưa quen với hoàn cảnh mới, cũng biết có ông ở đây, cô sẽ càng không được tự nhiên.
Vì vậy ông đứng dậy, nói với Hướng Lâm:
“Anh lên phòng làm việc tìm ít tài liệu. Hai mẹ con cứ nói chuyện nhé.”
“Vâng.”
Đợi ông rời đi rồi, Hướng Lâm mới nhìn Hướng Noãn hỏi:
“Noãn Noãn, lễ Quốc Khánh này mẹ và chú Cận định đưa con với Ngôn Châu ra ngoài chơi vài ngày. Con có nơi nào muốn đi không?”
Hướng Noãn hơi ngẩn người, sau đó lắc đầu.
“Con không biết nữa.”
Hướng Lâm bật cười:
“Không sao, còn hơn một tháng mà. Con từ từ nghĩ nhé.”
“Vâng ạ.”
Im lặng một lúc, Hướng Lâm lại hỏi:
“Gần đây học bù thế nào rồi? Bạn học kia giảng bài có dễ hiểu không?”
Ngón tay đang cầm muỗng của Hướng Noãn hơi khựng lại.
Rõ ràng mẹ cô không hề nhắc tên Lạc Hạ.
Nhưng chỉ cần nói đến “bạn học kia”, trái tim cô cũng đã vô thức đập nhanh hơn.
Trong đầu cô bất chợt vang lên câu nói Khâu Chanh từng dùng để nhận xét Thu Trình:
“Không phải ai học giỏi cũng biết dạy người khác, nhưng anh ấy là ngoại lệ.”
Mà Hướng Noãn cảm thấy, câu này dùng cho Lạc Hạ cũng rất hợp.
Cô cúi đầu múc một muỗng cháo nhỏ, nhẹ giọng đáp:
“Anh ấy giảng rất tốt ạ.”
Hướng Lâm dường như thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy thì tốt.”
Sau đó bà dịu dàng dặn dò:
“Học bù là chuyện cần thời gian, không thể tiến bộ ngay lập tức được đâu. Con đừng tự tạo áp lực cho mình quá, biết chưa?”
Hướng Noãn cong môi cười khẽ.
“Con biết rồi ạ.”
Sau bữa sáng, Hướng Lâm lên lầu gọi Cận Triều Văn xuống để cùng đi làm.
Trước khi rời khỏi nhà, Cận Triều Văn còn đưa cho Hướng Noãn ít tiền, ôn tồn nói:
“Nếu trưa không muốn nấu ăn thì ra ngoài ăn nhé, đừng để đói bụng.”
Hướng Noãn nhận lấy tiền, ngoan ngoãn đáp:
“Con cảm ơn chú. Chú đi làm cẩn thận ạ.”
Cận Triều Văn cười hiền rồi cùng Hướng Lâm ra ngoài.
Cánh cửa đóng lại.
Trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại một mình Hướng Noãn.
Lúc này cô mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi dọn dẹp bát đũa sạch sẽ, Hướng Noãn trở về phòng mình.
Vừa cầm điện thoại lên, cô đã nhìn thấy tin nhắn QQ của Lạc Hạ.
LX: Hôm nay thư viện trường đóng cửa, cậu tới thư viện tỉnh được không? Cũng không xa trường lắm.
Nhịp tim Hướng Noãn lập tức mất khống chế.
Đầu ngón tay cô thậm chí còn run nhẹ theo từng nhịp tim.
Cô c.ắ.n môi, chậm chạp gõ chữ.
Hướng Noãn: Được.
Tin nhắn mới nhanh ch.óng hiện lên.
LX: 1 giờ 30 bắt đầu nhé?
Hướng Noãn: Được.
LX: Ok.
Ngay sau đó cậu lại nhắn tiếp:
LX: Trạm kế tiếp tuyến xe buýt cậu đi học là tới rồi.
Hướng Noãn: Được.
Cuộc trò chuyện kết thúc.
Hướng Noãn nhìn màn hình điện thoại thật lâu, càng nhìn càng thấy tuyệt vọng.
Từ đầu đến cuối cô chỉ biết trả lời đúng một chữ.
“Được.”
Cô ôm điện thoại ngã vật xuống giường, xấu hổ đến mức muốn tự chôn mình luôn cho rồi.
Rõ ràng cô muốn nói chuyện với cậu thêm vài câu.
Rõ ràng cơ hội tốt như thế đang ở ngay trước mắt.
Nhưng đến cuối cùng, ngoài “được” ra, cô chẳng nói nổi gì khác.
Lỡ đâu Lạc Hạ cảm thấy cô quá lạnh lùng thì sao?
Hay nghĩ rằng cô không muốn nói chuyện với cậu?
Chỉ cần nghĩ đến thôi, Hướng Noãn đã thấy hối hận vô cùng.
Cô hồi hộp quá.
Hồi hộp đến mức đầu óc trống rỗng.
Buổi sáng, Hướng Noãn ở yên trong phòng làm bài tập.
Cô soạn lại bài tiếng Anh, chép từ vựng vào vở ghi chú, làm từng đề bài rất nghiêm túc.
Đến trưa, cô tự xuống bếp nấu cơm cho mình.
Ăn xong, Hướng Noãn bắt đầu chuẩn bị sách vở để tới thư viện tỉnh.
Trước khi ra khỏi nhà, cô còn đứng trước tủ quần áo hồi lâu.
Cô từng thử cầm một chiếc váy đẹp lên.
Nhưng rồi lại cảm thấy nếu ăn mặc quá kỹ sẽ giống như đang cố tình làm đẹp vì ai đó, quá lộ liễu rồi.
Cuối cùng cô chọn một chiếc hoodie màu hồng nhạt cùng quần jean đơn giản.
Hướng Noãn đeo cặp sách, mang giày vải trắng rồi ra ngoài.
Từ đầu đến cuối cô đều không thấy bóng dáng Cận Ngôn Châu đâu cả.
Có lẽ cậu ta cũng chẳng muốn nhìn thấy cô.
Trước khi tới trạm xe buýt, Hướng Noãn còn ghé siêu thị gần nhà.
Cô lặng lẽ mua một lốc Yakult bỏ vào trong cặp.
Sau đó mới lên xe đến thư viện tỉnh.
Khi đi ngang qua quảng trường phía trước thư viện, cô nhìn thấy rất nhiều chim bồ câu trắng đang đậu dưới nắng.
hằng nguyễn
Mà Lạc Hạ thì đứng trên bậc thềm phía trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cậu mặc hoodie xanh nhạt cùng quần jean, đeo cặp sách sau lưng. Trong tay còn cầm chiếc ô màu tím của cô.
Ánh nắng sau mưa chiếu lên người thiếu niên, sạch sẽ đến mức khiến tim người khác mềm xuống.
Hướng Noãn đứng ngẩn người nhìn cậu vài giây.
Cho đến khi ánh mắt Lạc Hạ vô tình lướt qua phía này, cô mới cuống quýt bước nhanh lên bậc thang.
Đợi cô đến gần, cậu nói:
“Tớ mang ô trả cậu.”
Hướng Noãn khẽ cúi đầu.
“Tớ biết rồi.”
Lạc Hạ cầm ô xoay người đi trước.
Hướng Noãn ngoan ngoãn đi theo phía sau.
Vào thư viện, Lạc Hạ tìm một vị trí yên tĩnh cạnh cửa sổ cho hai người.
Cậu đặt cặp xuống ghế bên cạnh rồi để chiếc ô lên góc bàn.
“Đưa sách đây.”
Hướng Noãn vội lấy bài kiểm tra và sách phụ đạo ra.
Trong lúc Lạc Hạ cúi đầu xem đề, tay cô vẫn đặt trong cặp, chạm vào lốc Yakult bên trong.
Cô muốn đưa cho cậu.
Nhưng lại không dám.
Lỡ như cậu từ chối thì sao?
Lỡ như cậu cảm thấy kỳ lạ thì sao?
Cho đến lúc Lạc Hạ chọn xong đề bài cho cô, Hướng Noãn vẫn không lấy được Yakult ra ngoài.
Cô bỏ lỡ cơ hội rồi.
Hướng Noãn ngồi xuống bên cạnh cậu bắt đầu làm bài.
Lạc Hạ thì lấy đề toán lớp chọn ra làm.
Một lát sau, cậu kéo khóa cặp, lấy ra hai chai Yakult.
Sau đó yên lặng đẩy một chai sang trước mặt cô.
Hướng Noãn ngây người.
Rồi lập tức luống cuống nói cảm ơn.
Lạc Hạ cười nhạt:
“Không có gì.”
Thật ra chỉ vì cậu muốn uống nên tiện tay chia cho cô một chai mà thôi.
Đối với Lạc Hạ, đây là phép lịch sự gần như đã trở thành bản năng.
Nhưng với Hướng Noãn, chỉ một hành động nhỏ như vậy thôi cũng đủ khiến lòng cô rung động đến rối tinh rối mù.
Lạc Hạ giải đề cực nhanh.
Còn Hướng Noãn thì phải mất rất lâu mới làm xong được một câu.
Thỉnh thoảng cậu lại cúi đầu xem bài của cô, dùng b.út khoanh lại chỗ sai rồi kiên nhẫn giảng từng bước.
Có lúc cậu vừa giảng vừa tiện tay cầm Yakult uống.
Mỗi lần ngửa đầu uống, yết hầu cậu lại khẽ chuyển động.
Hướng Noãn thường xuyên không nhịn được mà len lén nhìn sang.
Rồi lại đỏ mặt dời mắt đi chỗ khác.
Sau khi giảng đề xong, Lạc Hạ đứng dậy đi lấy nước nóng.
Trước khi đi, cậu còn quay đầu nhìn cô một cái.
Không lâu sau, cậu quay về với bình giữ nhiệt trong tay.
Đồng thời đặt trước mặt Hướng Noãn một chai nước khoáng.
Cô ngẩn người nhìn chai nước.
Lại không dám hỏi có phải cho mình không.
Lỡ đâu cô lại tự mình đa tình nữa thì sao?
Lạc Hạ tự nhiên mở miệng:
“Nước của cậu đấy. Khát thì nhớ uống.”
Trong nháy mắt, tim Hướng Noãn như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cậu vậy mà lại để ý cô không mang nước.
Chỉ một chuyện nhỏ như thế thôi cũng khiến cô vui đến mức muốn phát điên.
Từ nhỏ đến lớn, Hướng Noãn chưa từng gặp ai tinh tế như Lạc Hạ.
Dù sự dịu dàng ấy chỉ xuất phát từ phép lịch sự cũng được.
Dù chỉ là thuận tay quan tâm cũng được.
Đối với cô mà nói, như vậy đã đủ đặc biệt rồi.
Tình cảm của Hướng Noãn bắt đầu từ mùa hè năm sáu tuổi ấy.
Bắt đầu từ cậu bé đứng dưới ánh mặt trời chìa tay kéo cô dậy.
Sau đó từng chút từng chút lớn lên theo hình bóng của thiếu niên mười bảy tuổi dịu dàng trước mắt.
Lạc Hạ học giỏi.
Đẹp trai.
Tính cách lại tốt đến mức gần như hoàn hảo.
Cậu giống như mặt trời treo trên bầu trời cao.
Còn cô chỉ là một đóa hướng dương bé nhỏ đứng giữa cánh đồng.
Chỉ có thể lặng lẽ hướng về phía ánh sáng ấy.
Mà thôi.
Hướng Noãn cúi đầu mở chai nước.
Nhưng cô dùng sức thế nào cũng không mở nổi.
Sau vài lần thất bại, cô vừa xấu hổ vừa cầu nguyện Lạc Hạ đừng chú ý tới mình.
Đúng lúc ấy, giọng cậu vang lên bên cạnh:
“Giữ c.h.ặ.t thân chai đi.”
Hướng Noãn ngoan ngoãn làm theo.
Bàn tay thon dài của thiếu niên đặt lên nắp chai.
Chỉ nhẹ nhàng xoay một cái.
“Này.”
Sau đó cậu lập tức rút tay về, tiếp tục làm bài như chưa có gì xảy ra.
Nhưng mặt Hướng Noãn đã đỏ đến mức sắp chín luôn rồi.
Cô cúi đầu uống một ngụm nước nhỏ.
Bỗng nhiên cảm thấy…
Nước khoáng hôm nay thật ngọt.
Đến lúc tan học bù, Hướng Noãn vẫn không đủ can đảm đưa Yakult mình mua cho cậu.
Trong cặp sách của cô chỉ nhiều thêm một chai nước đã uống hơn nửa.
Trong tay là chiếc ô màu tím của mình.
Lúc ngồi xe buýt trở về, Hướng Noãn nhìn thấy bầu trời hoàng hôn ngoài cửa kính.
Những đám mây xanh nhạt nằm cạnh nền trời hồng cam rực rỡ.
Rất giống màu áo hoodie của cô và Lạc Hạ hôm nay.
Cô không nhịn được cong mắt cười.
Đã rất lâu rồi cô chưa vui vẻ như thế.
Có lẽ thích một người chính là như vậy.
Rõ ràng mọi thứ trên đời vốn chẳng liên quan gì tới họ.
Nhưng chỉ cần nhìn thấy một chút tương tự thôi cũng sẽ vô thức nghĩ đến người ấy.
“05.09.2009.”
“Lần đầu tiên chat QQ với cậu ấy, mình ngốc đến mức chỉ biết trả lời ‘Được’.”
“05.09.2009.”
“Lần đầu tiên cậu ấy chủ động đưa Yakult cho mình.”
“05.09.2009.”
“Hình như vị giác của mình có vấn đề rồi, nước khoáng cậu ấy mua vậy mà lại có vị ngọt.”
“05.09.2009.”
“Hôm nay nhìn thấy mây xanh và trời hoàng hôn. Rất giống màu áo của mình và cậu ấy.”