Nô Lệ Bóng Tối (Shadow Slave)

Chương 1539: Những Bí Mật Của Nữ Tiên Tri



Chương 1539: Những Bí Mật Của Nữ Tiên Tri

Sunny đang ở trong phòng của mình, ngẫm lại kế hoạch nâng cấp món bùa Vượt Giới Hạn. Ở bên ngoài, Thất Sủng đang tắm trong ánh sáng xinh đẹp của dòng nước lung linh. Đêm ngắn ngủi đã buông xuống thế giới, khiến bầu trời hoàn toàn hắc ám.

Trong giờ tối tăm đó, Cassie đang đi dọc trong những hành lang của đền thờ – chỉ như vậy thì cũng không kì lạ gì, nếu không phải việc cô chỉ đang có một mình. Thường thì, hai cận vệ điếc tai sẽ đi theo sau cô, nhưng mà không thấy họ đâu cả.

Thứ duy nhất đi cùng cô gái mù là cái bóng mà Sunny đã cử đi trông chừng cô.

Ở trong phòng ngủ của mình, cậu ngồi thẳng lên và cau mày, bị phân tâm khỏi việc hình dung ảnh dệt phức tạp của dệt ma pháp của món bùa.

‘Cô ấy làm gì vậy?’

Cassie đã không cho cậu bất cứ nguyên nhân gì cần cảm thấy lo lắng trong hai tháng vừa qua...nói thật thì, theo dõi cô đến hiện tại thì chỉ là làm cho có mà thôi. Sunny chắc chắn là đã hi vọng nó sẽ cứ như vậy.

Cảm giác hơi ảm đạm, cậu liếc nhìn hình dạng bất động đứng cách đó vài mét. Tội Lỗi An Ủi đang im lặng nhìn cậu chăm chú, không thèm nói gì cả. Nhưng mà, ánh mắt của nó đã thể hiện quá đủ rồi.

Sunny nhăn nhó, rồi nhìn đi.

“Đừng có lườm tao. Tao chắc là không có gì cả.”

Cậu nói vậy...nhưng mà không ra lệnh cho cái bóng lùi lại. Thay vì vậy, cậu bỏ ra nhiều tâm trí hơn để quan sát Cassie.

Cô gái mù đúng là không có vẻ suy tư hay bí mật gì. Cô bình tĩnh đi trong những hành lang đó ngoằn ngoèo, rê những ngón tay trên tường. Bàn tay còn lại của cô đang cầm cuốn sổ bọc da.

‘Có lẽ cận vệ của cô đã ngủ rồi.’

Sunny quay trở lại suy nghĩ về việc dệt trong lúc trông chừng Cassie.

Cô đi thêm một lúc nữa, cuối cùng tiến vào phần của đề thờ mà cậu không quen thuộc với. Những căn phòng này được dùng để chuẩn bị những nghi thức cộng đồng, nên Sunny không có việc gì phải đi đến đây. Cassie, thì khác, cô có vẻ rất quen thuộc với khu vực này của đền thờ.

Cô rẽ thêm vài lần nữa và dừng lại trước một cánh cửa gỗ trông không đáng chú ý gì lắm. Một chìa khóa trông bình thường hiện ra trong tay cô. Mở khóa cửa, Cassie tiến vào một cầu thang hẹp mà dẫn xuống, xoắn ốc.

Sunny cau mày chặt hơn.

‘Cái quái gì vậy?’

Cô đã ở tầng một của đề thờ. Tại sao lại có đường xuống thấp hơn nữa, vào trong thuyền đảo?

Nhưng mà rồi, có lẽ đó là bình thường. Những thành phố nhân loại trên Dòng Sông Vĩ Đại được giữ cố định bằng đủ loại biện pháp, có từ cánh buồm, cánh quạt đón gió, đến những cơ cấu ma pháp. Có lẽ Cassie đang trên đường đi kiểm tra những bộ phận di chuyển của một cơ cấu như vậy.

Cô đi xuống cầu thang một lúc trước khi tiến vào một hệ thống đường hầm bảo dưỡng tăm tối và ẩm ướt bên dưới đền thờ. Sunny đã không biết có những hành lang này dưới đây, nhưng mà cũng hợp lý. Những cơ cấu mà chịu trách nhiệm giúp thuyền đảo chống lại dòng chảy đôi lúc cần được kiểm tra và sửa chữa.

Thất Sủng lại càng đặc biệt dựa vào những cơ cấu như vậy. Dù sao thì, nó nằm cách Mép không quá xa, vậy nên sức kéo của dòng chảy ở đây là mạnh mẽ hơn.

Cassie đi trong những hành lang tăm tối kia một lúc và mở khóa một cánh cửa khác, tiến vào một căn phòng nhỏ.

Sunny đột nhiên không thể tập trung vào dệt nữa. Gương mặt cậu tối đi.

Căn phòng đó đúng như cậu đã nghĩ – nó chứa một đống bánh răng và xích không ngừng chuyển động, chuyển năng lượng từ gió và những mạch pháp thuật vào trong những bánh xe dưới nước mà giữ thuyền đảo cố định nó hơi giống bên trong một tháp đồng hồ, nếu tháp đồng hồ đó được xây với sự giúp đỡ của ma thuật.

Theo một cách nói, thì Sunny đang nhìn phiên bản công nghệ ma pháp của Nền Văn Minh Trên Sông.

Nhưng mà, đó không phải thứ hấp dẫn sự chú ý của cậu.

Căn phòng và những bánh răng kia là thứ cậu trông đợi. Nhưng thứ cậu không trông đợi thì là sàn của căn phòng bị vỡ, tạo ra một cái giếng thô thiển, hình tròn.

Cái hố đe dọa kia chắc chắn không phải thứ gì đó trong kế hoạch của những người xây dựng đền thờ này. Thay vì vậy, trông nó như thứ được tạo ra trễ hơn nhiều, và bạo lực hơn nhiều.

Cậu có thể nghe âm thanh nước trôi chảy đến từ đáy sâu tăm tối của nó.

‘...Tại sao lại có một cái giếng ở đáy Đền Thờ Hoàng Hôn?”

Cái bóng của cậu núp trong bóng tối của căn phòng dưới lòng đất, cẩn thận quan sát Cassie.

Cô gái mù không có vẻ bất ngờ trước sự hiện diện của cái giếng kì lạ kia. Cô cũng không để ý đến nó. Khóa cánh cửa phía sau lưng, cô vòng quanh miệng giếng và đến gần bức tường đối diện của căn phòng. Ở đó, ẩn giấu đăng sau một đống bánh răng, có một cái bàn đơn giản ở gần tường, với vài cái rương và tủ đồ xung quanh nó.

Căn phòng dưới lòng đất hoàn toàn tăm tốitooivaf không nhìn thấy lồng đèn nào ở đâu cả. Đương nhiên, Cassie không cần chúng. Đến gần cái bàn, cô lưỡng lự vài giây, đối mặt nó với biểu hiện xa xăm.

Rồi, cô đi qua nó và quỳ xuống cạnh một cái rương, đặt tay lên cái nắp nặng nề của nó. Vài chuỗi kí tự thắp lên trên bề mặt gỗ, và cái rương im lặng mở ra, để lộ thứ cất giữ bên trong.

Sunny nghiêng đầu, biểu hiện trở nên ảm đạm.

Bên trong cái rương...có những cuốn sổ bọc da, y như cái mà Cassie đang cầm. Hàng chục cái, có lẽ là hàng trăm cái. Có vài cái rương như vậy bên trong căn phòng dười lòng đất, toàn bộ đều bị khóa với thứ khóa ma thuật kia.

Cô gái mù bất động một lúc, rồi thở dài thật sâu và đặt cuốn sổ trên tay vào đống đó.

Rồi, cô đóng nắp rương, giữ tay trên nó vài giây, và đứng lên.

Quay đi, cô đến gần cái giếng hắc ám và cúi đầu xuống, lắng nghe những âm thanh nước chảy với biểu hiện xa xăm.

Cassie đứng đó vài phút, không nhúc nhích. Bị tách khỏi cô bởi hàng trăm mét đá, Sunny trở nên căng thẳng, chuẩn bị bước xuyên qua bóng tối và xuất hiện trong căn phòng dưới lòng đất nếu có gì vươn ra từ hắc ám lạnh lẽo để bắt lấy cô gái mù.

‘Nơi quái quỷ gì vậy? Dusk đã để lại những thứ kia hay sao?’

Sẽ hợp lý nếu nữ tiên tri mà đã sống trong đền thờ này nhiều thế kỷ để lại nhiều dấu vết, bao gồm những lưu trữ cá nhân của cô ta. Nhưng mà, còn cái giếng bất lành dẫn xuống nước hắc ám kia?

Sunny nghiến răng.

Nhưng đến cuối cùng, không có gì xảy ra cả. Cassie nắm chặt tay, quay đi khỏi cái giếng dưới lòng đất, và rời khỏi căn phòng như lúc cô đến.

Tiến lên cầu thang hẹp, cô quay trở lại đền thờ và đi ngược trở về khu sinh sống của mình, tiến vào chúng thông qua một lối đi riêng.

Chỉ lúc này thì Sunny mới cho phép cơ thể căng thẳng của hắn thư giãn. Nhưng mà, tâm trí của cậu thì không hề bình tĩnh.

‘Tại sao Dusk lại có bí mật như vậy?’

Cậu chần chừ một lúc, rồi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng mình.

‘...Hay là nó không hề có liên quan gì đến Dusk cả?’


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com