Nô Lệ Bóng Tối (Shadow Slave)

Chương 1540: Khả Năng Phán Đoán Bị Che Mờ



Chương 1540: Khả Năng Phán Đoán Bị Che Mờ

Cảm giác không yên mà Sunny đã cảm thấy sau khi rời khỏi Chạng Vạng đã trở lại. Có gì đó kì lạ đang diễn ra với Cassie...có lẽ đã diễn ra từ một lúc lâu rồi. Cậu gần như chắc chắn.

Nhưng mà chính cái “gần như” đó khiến tình hình khó đến vậy. Cậu không biết phải làm gì...trực tiếp hỏi? Chia sẻ những lo ngại này với người khác?

Cậu sẽ nói gì chứ?

Cassie đáng lẽ không nên sống sót được Chạng Vạng? Thật sự thì không ai trong số họ có thể nên sống sót cả. Rằng cô giữ nhật ký? Đâu có gì sai với điều đó, và nói theo hướng ngược lại sẽ chỉ khiến cậu có vẻ kì lạ mà thôi. Rằng cô quá im lặng và không gây chú ý, khiến cậu có cảm giác cô đang che giấu gì đó mấu chốt khỏi họ? Đó nghe như một kẻ hay nghi kỵ mà thôi.

Thật ra thì, đúng là vậy – đó đúng là thứ mà Tội Lỗi An Ủi đang thì thầm vào tai cậu. Tội Lỗi An Ủi, kẻ mà chỉ có một mục đích là khiến cậu phát điên. Liệu cậu có phải rất ngu ngốc nếu thật sự nghe theo thì thầm của nó?

Sunny thậm chí còn không chắc là bản thân nghi ngờ Cassie việc gì nữa, chỉ là cậu không cảm thấy thoải mái với những bí mật của cô. Nhưng mà...

Đó thật sự có phải vì có gì đó không đúng về cô gái mù, hay đơn giản là vì cậu chưa từng tin tưởng cô? Cậu có lẽ nào vẫn đã âm thầm ghi hận sau những gì cô đã làm ở Vùng Đất Lãng Quên, khiến hình ảnh của cô trong đầu cậu bị ảnh hưởng?

Sunny sẽ nói dối nếu cậu nói rằng bản thân đã hoàn toàn bỏ qua sự việc đó.

Không có người nào khác có vẻ như nghi ngờ Cassie gì cả, nên tại sao cậu là người duy nhất bới móc sai lầm trong hành động của cô?

“A, chết tiệt thật.”

Cậu nên làm gì?

Liệu có cần phải làm gì không chứ?

Cassie có một đống nhật ký cũ, thì sao? Cô có bí mật, thì sao? Cậu là người nên trách kẻ khác vì không hoàn toàn chân thật?

Hơn thế nữa, cậu đã luôn biết là Cassie giữ đa số những thứ cô biết cho riêng mình. Thật ra, Sunny vốn chính là nguyên nhân khiến cô lựa chọn khép kín như vậy – cậu là người đã cho cô thấy những tiên tri của cô là thứ độc tố hủy diệt cỡ nào...thậm chí là theo cách tàn nhẫn nhất mà cậu có thể nghĩ ra nữa.

Cá tính của cô đã chỉ bắt đầu thay đổi sau cuộc nói chuyện đắng chát họ có trong bệnh viện cỏa Học Viện, ngay sau khi quay trở lại từ Vùng Đất Lãng Quên.

Nephis cũng biết là Cassie biết nhiều hơn cô nói ra. Chính Cassie đã nói với cô như vậy, trong một trong những đợt nói chuyện trên Đảo Ngà.

Vậy thì tại sao bây giờ Sunny lại phản ứng mạnh đến vậy?

‘Vì chúng ta đã đến rất gần chiến thắng rồi.”

Bởi vì Ác Mộng này quá đáng sợ, và hồi kết của nó đang nhanh chóng đến gần. Sunny lo lắng là việc gì đó sẽ hủy hoại cơ hội quay trở lại thế giới thức tỉnh của họ, và cái bóng bất lành của Tra Tấn là thứ duy nhất đứng giữa họ và cứu rỗi.

Tra Tấn chưa từng xuất hiện trước mặt họ, vậy nên, cô ta là đáng sợ đến mức trí tưởng tượng của họ có thể nghĩ ra.

Có lẽ Cassie chỉ là vật thay thế cho toàn bộ nỗi sợ hãi đó.

...Hoặc có lẽ, thật sự có gì đó bất lành đang diễn ra với nhà tiên tri mù.

“Ồ, cô ta nhất định là đang có kế hoạch phản bội mày. Lần nữa.”

Tội Lỗi An Ủi mỉm cười, nhìn cậu với vẻ thú vị hắc ám.

Sunny chửi thề và ném một cái khay gỗ về phía âm hồn thanh kiếm kia. Cái khay xuyên qua bóng ma và rơi xuống đất, ồn ào.

Âm hồn đáng ghét kia cười lên.

“Thằng ngu, mày đơn giản là không có khả năng học tập, phải không hả? Ngay cả sau những thứ cô ta đã làm với mày, những thứ mà cô ta đã cướp đi từ mày, và mày vẫn muốn cho cô ta sự tin tưởng. Thảo nào mày đã bị cô ta biến thành một nô lệ...a, và cô ta thậm chí chưa từng xin lỗi. Tao cá là cô ta thậm chí không có chút hối hận gì về sự phản bội của cô ta. Vì cô ta không hối hận, thứ gì ngăn cô ta phản bội mày lần nữa?”

Sunny lườm Tội Lỗi An Ủi, rồi hít sâu. Cậu từ từ bình tĩnh lại.

“Đó...thậm chí không hợp lý chút nào. Ít nhất cũng phải cố có tính thuyết phục khi mày phun đống nhảm nhí của mày chứ.”

Sunny có định kiến về Cassie...nhiêu đó là rõ ràng. Sâu trong tim, cậu vẫn còn ấp ủ sự phẫn uất đối với cô. Cậu cũng trân quý và quan tâm cô, nhưng mà đó là không có liên quan. Nhân loại là thứ sinh vật phức tạp và mâu thuẫn...đúng như Nephis đã nói, họ có thể yêu và ghét ai đó cùng lúc.

Bởi vì sự phán đoán của Sunny đã bị che mờ, dễ để tìm kiếm lỗi lầm từ Cassie. Nhưng mà nếu cậu thay đổi góc nhìn và suy nghĩ về tình hình này theo góc độ khác, cố gắng tìm thứ ngược lại, bất cứ sự nghi ngờ nào cậu có về việc cô gái mù đang làm gì đó gây hại cho tổ đội sẽ vỡ vụn. Đó là một ý tưởng nực cười.

Gần như mọi hành động của Cassie đều là vì lợi ích của họ. Họ không đời nào đi xa được đến hiện tại mà không có cô. Từ đầu đến đích, cô đã là một đồng minh quên mình, đặt bản thân vào nguy hiểm vô số lần. Tìm những thành viên thất lạc của tổ đội, thoát khỏi Đảo Aletheia, sống sót đáy sâu của Dòng Sông Vĩ Đại...không có gì là khả thi nếu không có cô.

Nên, cho dù Cassie có đang giữ bí mật gì, thì nó cũng không phải thứ gây hại cho tổ đội. Sunny không có nguyên nhân gì để lo lắng về việc đó cả.

Sau khi nhận ra điều đó, trái tim cậu bình tĩnh lại.

Nhưng rồi, nó đột nhiên lại cảm thấy nặng nề.

Bởi vì Sunny không có nguyên nhân gì phải lo lắng cho tổ đội...nhưng mà có lẽ là có nguyên nhân nên lo lắng cho Cassie.

‘Cô ta không...chuẩn bị làm gì đó quyết liệt đó chứ?’

Lông mày cậu lại nhíu chặt. Cậu im lặng một lúc, rồi lắc đầu.

‘Không, cô sẽ không làm vậy. Cassie có vẻ mềm mại, nhưng mà cô là một trong những người mạnh mẽ nhất mình biết. Cô ấy mạnh mẽ hơn bất cứ ai nghĩ về cô.”

Dù vậy, một hạt giống bé tí của sự nghi ngờ vẫn còn đó.

Sunny thầm chửi thề, ném một ánh mắt căm ghét về phía Tội Lỗi An Ủi, và chuyển sự chú ý trở lại món bùa Vượt Giới Hạn.

Ngày khởi hành của họ sắp đến, nên cậu phải thực hiện những việc chỉnh sửa Ký Ức nhanh nhất có thể.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com