Nô Lệ Bóng Tối (Shadow Slave)

Chương 1541: Đi Về Phía Mặt Trời Lặn



Chương 1541: Đi Về Phía Mặt Trời Lặn

Vào đêm cuối cùng trước khi họ rời khỏi Thất Sủng, Sunny thở dài thật sâu và lắng nghe Ma Pháp thì thầm vào tai cậu:

[Ký Ức của bạn đã bị phá hủy.]

[...Bạn đã nhận được một Ký Ức.]

Vậy là, món bùa Vượt Giới Hạn mà cậu đã bận rộn điều chỉnh đã trở thành món bùa Đỉnh Cấp. Pháp thuật của nó, cái mà tăng cường những tính chất vật liệu của đồ vật, được tăng cường thêm nữa. Không chỉ đỉnh của dệt của nó bây giờ mạnh mẽ hơn, mà bản thân dệt cũng được cậu làm cho cường tráng hơn để chịu nổi áp lực tăng lên kia.

Những sợi chỉ ánh sáng hư ảo được quyện vào những sợi chỉ đen của tinh túy bóng tối, tạo nên một ảnh dệt mê hoặc.

Sunny hít một hơi sâu.

“Xong bốn cái...còn một.”

Cậu đã để lại món Ký Ức khó nhất cuối cùng – món Ký Ức Vượt Giới Hạn Đẳng Cấp Bảy của Nephis. Món đó, cậu sẽ phải chỉnh sửa nó trên đường đến Bờ Vực.

Mọi thứ bây giờ đang diễn ra quá nhanh. Nhìn lại những gì cậu đã trải qua trong Ác Mộng này, khó để tin họ đã gần hồi kết của nó đến cỡ nào. Có vẻ như Sunny chỉ vừa mới ở trên con thuyền nhỏ hai cánh buồm cùng với Nephis và Ananke chỉ ngày hôm qua, nhưng giờ thì, cậu đang tiếp cận vạch đích.

Hủy đi món bùa, cậu đứng lên và vươn tay vươn chân, rồi rời khỏi phòng mình. Đã là đêm, nhưng có vẻ như không có ai trong Thất Sủng đang ngủ cả. Trong lúc Sunny đi ngang qua những cửa sổ, cậu thấy vô số người ta đang đông đúc trên đường của những thuyền đảo gần đó. Họ đều nhìn về phía đền thờ trắng, biết rằng phu nhân của họ, và những chiến binh Người Ngoài mà cô đã tập trung, sẽ rời khỏi vào lúc bình minh – hay nên nói là vào lúc hoàng hôn.

Rời khỏi để thách thức nguồn gốc của Ô Uế.

Không phải phóng đại khi nói những định mệnh của họ là phụ thuộc vào kết quả của chuyến đi này. Nhưng mà...nhìn những người kia, Sunny không cảm thấy họ đang lo lắng cho bản thân. Có vẻ như họ đang lo lắng cho Dusk và những đồng đội Người Ngoài của cô.

“Buồn cười...”

Sunny không thể nhớ lần cuối cùng cậu nhìn ai đó đi vào một trận chiến đại diện cho mình. Chắc chắn là đôi lúc đã xảy ra, nhưng mà cậu thường là người làm việc chiến đấu. Ở Nam Cực, cậu đã mang theo hàng ngàn người tị nạn trên lưng qua địa ngục băng giá kia...lúc đó, đó đã như là một gánh nặng.

Nhưng mà, theo một cách suy nghĩ, thì cậu sẽ càng cảm thấy đè nặng hơn nếu nhìn ai đó khác chiến đấu và chết vì cậu. Nên, cậu có thể dễ dàng hiểu được cơn bão cảm xúc phức tạp đang nổi lên trong tim những người bị để lại ở Thất Sủng.

Cậu thường phàn nàn cuộc sống của người Thức Tỉnh là khắc nghiệt và không tha thứ đến mức nào...nhưng mà nó cũng là một đặc quyền.

Đầy những ý nghĩ xa rời như vậy, cậu tiến vào sảnh nơi Cassie đang đưa ra những mệnh lệnh cuối cùng cho những người mà sẽ thay thế cô cai trị thành phố. Vài người cậu biết, như là đội trưởng của binh lính hay là thợ mộc mà phụ trách sửa chữa Phá Xích, còn những người khác là xa lạ.

Toàn bộ họ tôn trọng cúi chào khi cậu tiến vào trong.

“Lãnh Chúa Sunless.”

Cậu gật đầu với họ và đến gần Cassie, rồi đặt một tay lên vai cô. Một dòng chảy năng lượng di chuyển giữa họ trong lúc món bùa Đỉnh Cấp được chuyển từ linh hồn cậu sang của cô.

“Đây...xong cả rồi đó. Pháp thuật bây giờ mạnh mẽ hơn nhiều. Nó cũng dùng nhiều tinh túy hơn, nên cẩn thận đó.”

Cô triệu hồi món bùa, thứ mà có hình dạng bông hoa ngọc, và cầm nó trên tay. Không lâu sau đó, những cánh hoa của món đồ trang trí thắp lên thứ ánh sáng mềm mại, cho thấy pháp thuật của nó đã được kích hoạt. Cùng lúc, chuôi kiếm của Vũ Công Yên Ắng lấp lánh.

Một nụ cười nhàn nhạt hiện lên trên môi Cassie.

“Cảm ơn.”

Sunny gật đầu, rồi chần chừ vài giây. Có quá nhiều người ở quanh, nên cậu không thể nói chuyện quá thoải mái. Dù vậy...cậu cũng không muốn hoàn toàn giữ im lặng.

Cuối cùng, cậu rút tay khỏi vai cô và hỏi, giọng nói nghiêm túc:

“Nghe này. Cô...ổn chứ?”

Cassie nhướng mày, có vẻ mơ hồ.

“Chắc rồi? Tại sao không chứ? Mình tốt hơn bao giờ cả.”

Có một tia nhẹ nhõm chân thành và trông chờ hiếm thấy trong giọng nói của cô.

Sunny cau mày, lưỡng lự một giây, rồi gật đầu lần nữa và quay người rời khỏi.

Sự thật là, cậu đã muốn dùng cơ hội này để lấy lại cái bóng mà đã theo dõi Cassie. Nhưng mà nghe câu trả lời đó, cậu đổi ý.

‘Ở cùng cô ấy thêm một lúc nữa.’

Ai đầu óc bình thường mà lại thấy nhẹ nhõm vào tình huống như này?

Để cái bóng lại phía sau, cậu rời khỏi sảnh và đi tìm những thành viên khác của tổ đội.

Đêm kết thúc nhanh, và bảy mặt trời mọc lên từ nước của Dòng Sông Vĩ Đại thêm lần nữa. Thất Sủng một lần nữa được nhuộm trong ánh sáng rực rỡ của cảnh mặt trời lặn như rực lửa, khiến khắp nơi chìm trong ánh sáng đỏ sẫm tuyệt vời của nó.

Những người lính, đều mặc bộ giáp trắng của họ, đã đứng thành hai hàng để tạo ra một lối đi trên những con đường của thành phố trôi nổi. Ánh mắt họ nghiêm trang trong lúc nhìn bảy Người Ngoài rời khỏi đền thờ và đi về phía cảng. Được tách ra bởi bức tường sống đó, đám đông cư dân cũng quan sát họ.

Lần này, không có hân hoan. Thay vì vậy, mọi người im lặng, khiến bầu không khí hơi ghê rợn.

Cảm nhận trọng lượng từ vô số ánh mắt, Sunny nhớ đến bến thuyền của Falcon Scott vào ngày sơ tán cuối cùng, vì nguyên nhân gì đó. Lúc đó, mọi người đã nỗ lực lên con thuyền cuối cùng sắp rời khỏi, biết rằng những ai ở lại sẽ phải chết.

Hôm nay, tình hình là trái ngược. Những người ở lại sẽ an toàn. Những người lên thuyền rời khỏi sẽ mạo hiểm tính mạng họ. Tuy nhiên...bầu không khí vẫn tương tự đến kì lạ.

Nỗi khát vọng quyết liệt mà không thể diễn đạt bằng lời. Sợ hãi, khao khát, và xấu hổ. Buồn rầu, khổ sở, và đau đớn.

Và hi vọng.

Hi bọng là thứ mạnh mẽ và bền bỉ như vậy. Thậm chí là không lý lẽ. Nó có thể nở rộ ngay cả trong những tình huống tồi tệ nhất, mang với nó sức mạnh để bước tiếp.

Sunny biết về hi vọng hơn đa số mọi người. Và cả sự vô vọng nữa.

Họ đến bến tàu và lên Phá Xích. Quay lại, Sunny nhìn đám đông một lần cuối. Đa số những người trẻ tuổi ở đây trông không quen thuộc – kể cả nếu như cậu biết họ từ trước đó, thì bây giờ diện mạo của họ cũng đã thay đổi.

Nhưng mà, cậu có nhìn thấy Cronos đứng ở một trong những hàng đầu tiên, bên cạnh có một cô gái trẻ xinh đẹp. Phát hiện cậu đang nhìn qua họ, tên tuổi teen mỉm cười và vẫy tay chào.

“Cái thằng này...”

Sunny cũng mỉm cười và vẫy tay. Cậu thậm chí còn nháy mắt, khiến thằng nhóc kia trông giật mình.

‘Chắc đây là thứ mà chúng ta chiến đấu vì ha. Theo một cách nghĩ.’

Có một không gian trống nhỏ trước tấm gỗ dẫn lên thuyền. Hai cận vệ điếc của Cassie đang đứng đó, nhìn lên cô với ánh mắt lạc lõng.

Cô quay người và đối mặt đám đông.

Nhưng mà lần này thì không có diễn thuyết gì cả. Cô gái mù giữ im lặng vài giây, rồi nói với hai cận vệ của mình.

“...Cảm ơn. Hai người bây giờ tự do rồi.”

Họ nhìn cô, không thể nghe những lời đó. Cô mỉm cười mềm mại.

Hai người Vượt Bậc có vẻ hơi lung lay, rồi im lặng quỳ xuống. Người phụ nữ thả ra chuôi kiếm, người đàn ông thả sợi dây lụa xuống nước.

Những dòng nước mặt chảy xuống gương mặt trải qua quá nhiều của họ.

Cassie khẽ thở dài, cúi người thật sâu với đám đông, và quay đi.

“Đi thôi. Đến lúc rời khỏi rồi.”

Nhanh chóng, Phá Xích rời khỏi cảng và bay lên bầu trời.

Họ bay vào cảnh mặt trời lặn rực lửa kia, biến mất vào ánh sáng đỏ như máu của nó.

Mãi mãi.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com