Nơi Ánh Sao Không Tắt

Chương 5: VẾT SẸO DƯỚI ÁNH ĐÈN DẦU



Mùa mưa ở biên giới không bắt đầu bằng những hạt mưa lất phất, mà bằng một cơn thịnh nộ của đất trời. Bầu trời chiều nay đặc quánh một màu xám xịt như chì nung, không khí oi nồng đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c tôi cảm thấy đau buốt mỗi khi hít thở.

Tiếng sấm rền rĩ từ phía những dãy núi xa xăm vọng lại, trầm đục và đe dọa.

Tôi đang cặm cụi thu dọn những nong t.h.u.ố.c phơi dở ngoài sân thì một luồng gió lạnh buốt từ thung lũng thốc lên, cuốn phăng những cánh hoa hồi khô khốc bay loạn xạ. Chỉ trong phút chốc, mưa như trút nước, từng hạt nặng trịch quất vào da thịt đau rát.

"Nhược Vũ! Vào mau!"

Tiếng Diệc Khiêm át cả tiếng gió. Anh lao ra, nắm lấy cổ tay tôi kéo mạnh vào trong hiên. Cánh cửa gỗ vừa đóng sập lại cũng là lúc một tia sét rạch ngang trời, soi rõ khuôn mặt lo âu của anh.

"Lũ về rồi," anh nói, giọng đanh lại. "Tiếng nước chảy từ thượng nguồn vang thế này, chắc chắn đoạn cầu treo vào bản sẽ bị cô lập."

Đúng như dự đoán, chỉ hai tiếng sau, đường dây điện thoại bàn của trạm y tế bị cắt đứt. Ánh sáng duy nhất còn sót lại là từ những cây đèn dầu leo lét và chiếc đèn pin trên trán của Diệc Khiêm.

Bên ngoài, tiếng gào thét của dòng suối phía dưới trạm y tế vọng lên như tiếng gầm của một con mãnh thú. Đất đá sạt lở thỉnh thoảng lại tạo ra những tiếng "ầm" rung chuyển cả nền đất.

Giữa cơn bão bùng, tiếng đập cửa dồn dập vang lên. Một người đàn ông người Mông, mình mẩy đầy bùn đất, vác trên lưng một người phụ nữ đang quằn quại trong đau đớn.

"Bác sĩ... cứu... cứu vợ tôi! Cô ấy chuyển dạ... nhưng đường về huyện bị sạt rồi!"

Diệc Khiêm không một giây chần chừ. Anh lập tức chỉ đạo tôi: "Nhược Vũ, chuẩn bị nước nóng, gạc tiệt trùng và bộ dụng cụ đỡ đẻ. Mau lên!"

Tôi run rẩy. Tôi là sinh viên ngành tâm lý, chưa bao giờ cầm d.a.o mổ, chưa bao giờ đối mặt với ranh giới của sự sống và cái c.h.ế.t theo cách trực diện thế này. Nhưng nhìn vào đôi mắt bình tĩnh đến lạnh lùng của Diệc Khiêm, nỗi sợ trong tôi bỗng chốc bị nén xuống.

Căn phòng khám nhỏ bé chìm trong ánh sáng vàng vọt của đèn dầu. Mùi m.á.u, mùi mồ hôi và mùi đất ẩm quyện lại tạo nên một không khí đặc quánh. Sản phụ khó sinh, hơi thở yếu dần giữa những cơn rặn kéo dài tuyệt vọng.

"Tôi không thấy nhịp tim t.h.a.i rõ nữa," Diệc Khiêm lầm bầm, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán anh, nhỏ xuống tấm áo blouse đã lấm lem. "Nhược Vũ, cô phải giúp tôi xoay ngôi thai. Làm theo hướng dẫn của tôi, tay cô nhỏ hơn, đừng sợ!"

Tôi nhìn bàn tay mình – đôi bàn tay vốn chỉ dùng để lật giở những trang sách thơm mùi giấy mới hay gõ phím trong những căn phòng máy lạnh. Giờ đây, đôi bàn tay ấy đang run rẩy đặt lên bụng người phụ nữ xa lạ, cảm nhận từng thớ thịt đang co thắt dữ dội.

"Đừng nhìn vào m.á.u," tiếng Diệc Khiêm vang bên tai, trầm và ấm. "Hãy nhìn vào sự sống mà cô đang nắm giữ. Nhược Vũ, cô làm được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi nhắm mắt lại một giây, hít một hơi thật sâu mùi khói đèn dầu. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không còn là cô tiểu thư Thẩm gia bị bỏ rơi, tôi là một chiến binh. Tôi phối hợp nhịp nhàng với anh, từng động tác dù vụng về nhưng đầy cẩn trọng.

Hai tiếng đồng hồ dài như một thế kỷ trôi qua. Khi một tiếng khóc oa oa yếu ớt nhưng đầy sức sống vang lên giữa tiếng mưa gào, cả căn phòng dường như vỡ òa.

Diệc Khiêm thở phào, anh ngồi bệt xuống sàn xi măng lạnh ngắt, đôi tay vẫn còn vương m.á.u run lên nhè nhẹ. Tôi dựa lưng vào vách gỗ, hai chân không còn chút sức lực, nhìn đứa bé được quấn trong lớp vải thô sơ. Một sinh mạng mới đã được giữ lại, ngay giữa tâm bão.

Gần nửa đêm, mưa bắt đầu ngớt nhưng gió vẫn rít qua các khe cửa. Sản phụ và em bé đã ổn định, người chồng ngồi ngủ gục bên cạnh giường tre.

Tôi và Diệc Khiêm ngồi ở góc phòng, bên cạnh chiếc đèn dầu đã cạn gần hết tim. Anh đang cẩn thận dùng cồn lau sạch những vệt m.á.u khô trên tay. Bất chợt, anh khựng lại, đôi mắt dán c.h.ặ.t vào mu bàn tay trái của tôi – nơi có một vết sẹo dài, mờ nhưng lồi lõm, lạc lõng trên làn da trắng ngần.

"Vết sẹo này... không phải do t.a.i n.ạ.n đúng không?" Anh hỏi khẽ, phá tan sự im lặng.

Tôi rụt tay lại, định che đi nhưng anh đã nhanh hơn, nắm lấy cổ tay tôi. Ngón tay anh thô ráp, khẽ lướt qua vết sẹo một cách nâng niu.

"Năm tôi 10 tuổi," tôi nói, giọng bình thản như đang kể chuyện của ai khác. "Gia Bảo muốn chiếc bình gốm cổ trên kệ của bố. Nó trèo lên và làm vỡ. Bố mẹ chạy vào, thấy tôi đứng đó với những mảnh vỡ dưới chân. Họ không hỏi một lời, bố đã dùng ngay một mảnh vỡ quất vào tay tôi vì tội 'không biết giữ đồ'. Tôi đã không giải thích. Giải thích cũng chẳng ai tin."

Ánh mắt Diệc Khiêm tối sầm lại. Anh không buông tay tôi ra, mà ngược lại, siết nhẹ hơn.

"Tôi cũng có một vết sẹo," anh vén tay áo lên, để lộ một vết cắt sâu ở khuỷu tay. "Ngày tôi rời khỏi thành phố, tôi đã tự tay rạch nó. Để nhắc nhở mình rằng, nỗi đau thể xác này chẳng thấm thía gì so với sự thối nát của những lời dối trá dưới ánh đèn neon."

Chúng tôi nhìn nhau, hai con người với hai vết sẹo từ hai thế giới khác nhau, nhưng lại tìm thấy sự đồng điệu trong một trạm y tế nghèo nàn nơi biên giới. Dưới ánh đèn dầu leo lét, những khoảng cách dường như bị xóa bỏ.

"Nhược Vũ," anh gọi tên tôi, lần đầu tiên không có sự lạnh lùng thường thấy. "Vết sẹo của cô... từ hôm nay sẽ không còn đau nữa. Vì cô đã dùng đôi tay này để cứu một mạng người."

Tôi nhìn anh, và lần đầu tiên sau mười tám năm, tôi cảm thấy mình không còn là một mảnh vỡ dư thừa. Trong căn phòng tối này, tôi đã tìm thấy một ánh sáng còn rực rỡ hơn cả năm căn hộ dát vàng của bố mẹ.

Nhưng sự yên bình ấy bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại vệ tinh của trạm y tế vang lên khô khốc. Diệc Khiêm nghe máy, sắc mặt anh dần trở nên tái nhợt.

"Là cho cô," anh đưa ống nghe cho tôi, ánh mắt đầy lo ngại. "Bố cô."

Đầu dây bên kia, giọng nói của Thẩm Duy vang lên, uy quyền và tàn nhẫn: "Mày nghĩ chạy lên đó là thoát sao? Một tiếng nữa sẽ có trực thăng cứu hộ của bạn bố đến đón mày. Nếu mày không lên xe, tao sẽ san phẳng cái trạm y tế nghèo nàn đó và khiến gã bác sĩ đi cùng mày không bao giờ còn đường hành nghề. Nhược Vũ, đừng thử thách sự kiên nhẫn của bố."

Tôi đứng lặng người, hơi lạnh của cơn bão dường như lại một lần nữa thấm vào tận xương tủy.