Nơi Ánh Sao Không Tắt

Nơi Ánh Sao Không Tắt

Trạng thái:

Full

  Mẹ tôi, bà Lâm Thúy, áp hai bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng lên n.g.ự.c, những ngón tay run rẩy khiến chiếc nhẫn kim cương lấp lánh đến ch.ói mắt. Tiếng thở phào của bà vang lên, nặng nề như trút bỏ được một tảng đá nghìn cân.

  "Trời Phật phù hộ! Nhược Vũ, con làm được rồi! Với số điểm này, Đại học Ngoại thương hay Kinh tế Quốc dân đều nằm trong tầm tay. Bố con đã nói rồi, chỉ cần con ở lại đây, ông ấy sẽ mua cho con chiếc xe hơi đầu tiên để đi học cho đỡ nắng."

  Bố tôi, ông Thẩm Duy, đặt tờ báo xuống, đôi mắt sau gọng kính vàng hiện lên vẻ đắc ý hiếm hoi. Ông nhìn tôi, nhưng ánh mắt ấy không giống như đang nhìn một đứa con gái vừa gặt hái thành quả sau mười hai năm đèn sách, mà giống như đang nhìn một món đồ đầu tư vừa sinh lời vượt mong đợi.

  "Tốt lắm. Cuối cùng cũng không làm xấu mặt cái họ Thẩm này. Tối nay chúng ta sẽ đi ăn mừng. Mẹ con đã đặt bàn ở nhà hàng Pháp rồi. Cả nhà mình sẽ chụp một kiểu ảnh đăng lên mạng, để cho người ta thấy nhà họ Thẩm giáo d.ụ.c con cái tốt thế nào."

  Tôi ngồi đó, giữa những lời tung hô và dự định hào nhoáng, cảm thấy mình như một bóng ma lạc lõng trong chính vở kịch của họ. Đôi bàn tay tôi giấu dưới gầm bàn, đan c.h.ặ.t vào nhau đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Sự run rẩy của tôi không đến từ niềm vui, mà đến từ một quyết định đã nung nấu suốt một nghìn đêm dài đằng đẵng.