Nơi Đây Là Nhà

Chương 1: 1



GIỚI THIỆU:

 

Trong buổi khảo hạch ở tộc học, mấy vị tỷ tỷ đích xuất thi nhau ngâm thơ đối văn.

 

Chữ nhỏ cài hoa, giấy Tiết Đào, nghiên Đoan Khê, mực Huy Châu, bày kín cả một án dài, ai nấy đều muốn xem bài vở của ai được tiên sinh coi trọng hơn.

 

Đến lượt nộp bài, các nàng bỗng im bặt, từng người cúi đầu lục lọi hòm sách, miệng lẩm bẩm:

 

“Thơ của ta đâu?”

“Giấy hoa tiên của ta đâu rồi?”

 

Ta khẽ cười lạnh một tiếng, ung dung nộp bài của mình.

 

Trở về chỗ ngồi cuối cùng, ta lấy thơ của các nàng ra xem.

 

Chà.

 

Viết còn chẳng bằng ta nữa.

 

01

 

Hôm Hoắc Chinh Bắc tới từ hôn, ta đang ngồi ở hậu viện đếm bạc.

 

Nói chính xác hơn, là đổ toàn bộ tiền riêng ta dành dụm bao năm nay lên một tấm vải bọc cũ, rồi từng đồng từng đồng đếm lại, tính toán sau này khi lấy được rương của hồi môn thì chỗ nào nhét được bạc nén, ngăn nào giấu được tiền đồng.

 

Giữa trời nóng như thiêu, hắn vẫn mặc chiến bào đen huyền, trông như một tấm sắt biết đi. Gương mặt góc cạnh như đẽo bằng đao đầy vẻ nghiêm nghị.

 

“Lục cô nương, hôn sự này là do trưởng bối định ra. Nếu cô nương không muốn, Hoắc mỗ có thể đứng ra nói rõ.”

 

Ta không ngẩng đầu, vừa xếp một đồng tiền vào chồng tiền đồng vừa đáp:

 

“Ta bằng lòng mà.”

 

Hắn im lặng một thoáng, giọng càng trầm hơn:

 

“Lục cô nương không cần miễn cưỡng. Hoắc mỗ nhiều năm trấn thủ biên cương, sống nơi đao kiếm nhuốm m.á.u, chẳng phải lương phối.”

 

Lúc này ta mới ngẩng đầu nhìn hắn.

 

Người này thật thú vị.

 

Cả kinh thành đều biết, một thứ nữ Trần gia như ta có thể gả cho hắn là nhờ di nương lúc còn sống dùng ân tình năm xưa đổi lấy.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Di nương ta là thiếp thất, ta là thứ xuất, đích mẫu hận không thể cân ta lên bán lấy tiền.

 

Nếu không phải Hoắc gia đột nhiên tới cầu hôn, bà ta vốn định gả ta cho một thương nhân buôn lương hơn bốn mươi tuổi làm kế thất. Ta từng gặp lão một lần, bụng to như m.a.n.g t.h.a.i tám tháng.

 

Vậy mà hắn lại cho rằng ta miễn cưỡng.

 

“Hoắc tướng quân,” ta xếp ngay ngắn đống tiền đồng, nghiêm túc nói, “ngài có biết ở Trần gia ta sống thế nào không?”

 

Hắn không lên tiếng.

 

“Đích mẫu bắt ta chép kinh Phật cho đích tỷ, chép sai thì phạt quỳ từ đường. Mèo của đích tỷ c.h.ế.t, nàng nói do ta dọa nó, phạt ta không được ăn cơm.”

 

“Lần trước ở tiệc thưởng hoa, đích mẫu bắt ta đứng sau rèm bưng trà, vì thứ nữ không nên gặp ngoại khách. Đêm giao thừa năm ngoái, bọn họ ăn cơm tất niên, còn ta ngồi xổm trong bếp ăn một bát đồ thừa.”

 

Ta nói rất bình thản, tay vẫn không ngừng nhặt từng đồng tiền rơi trên tấm vải lên, xếp thành từng chồng.

 

Nhưng mày Hoắc Chinh Bắc lại càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.

 

“Cho nên…” ta đứng dậy, phủi bụi trên váy.

 

“Ngài tới cầu hôn, ta vui đến ba ngày không ngủ được. Không phải vì thích ngài, mà vì cuối cùng ta cũng có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này.”

 

Hắn hoàn toàn sững sờ.

 

Chắc chưa từng gặp cô nương khuê các nào có thể nói câu “ta không thích ngươi nhưng ta rất muốn gả cho ngươi” một cách hiên ngang chính đáng như thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Số bạc vụn này là mấy năm nay ta chép sách thay đích tỷ mà kiếm được. Mỗi lần nàng phải nộp bài nữ học, đều bắt ta chép thay, một lần cho vài đồng bạc vụn. Dành dụm mấy năm mới được một nhúm nhỏ, miếng lớn nhất nặng nửa lượng, miếng nhỏ nhất còn chưa bằng móng tay.

 

Tiền đồng là ta chắt bóp từ tiền tiêu vặt hằng tháng.

 

Mỗi tháng đích mẫu cho ta năm mươi văn tiền, ta không nỡ tiêu, chỉ mua ít kim chỉ, bột đ.á.n.h răng, còn lại đều cất đi.

 

Tích cóp bao năm, dây gai xâu tiền đồng cũng đã thay mấy lần.

 

Ta đếm đi đếm lại chúng hết lần này đến lần khác.

 

Chỉ lúc đếm tiền, ta mới cảm thấy cuộc sống của mình có chút hy vọng.

 

02

 

Không bao lâu sau khi Hoắc Chinh Bắc rời đi, đích tỷ Trần Cẩm Tú tới.

 

Nàng phe phẩy quạt tròn, cười dịu dàng ôn nhu.

 

“Lục muội muội, nghe nói Hoắc tướng quân tới từ hôn?”

 

Tin tức thật linh thông.

 

Tám phần là tên giữ cổng đã nhận bạc của nàng, chuyên thay nàng theo dõi ta.

 

“Không có, hắn tới hỏi của hồi môn có đủ không.”

 

Cây quạt của Trần Cẩm Tú khựng lại một chút, rồi nàng cười càng dịu dàng hơn:

 

“Vậy thì tốt, tỷ tỷ còn lo muội gả qua đó sẽ chịu khổ đấy, dù sao…”

 

Nàng ghé sát hơn, hạ thấp giọng.

 

“Hoắc Chinh Bắc ấy mà, ở biên quan g.i.ế.c người không chớp mắt. Nghe nói trong doanh trướng hắn treo một xâu xương tai, toàn là của tướng địch. Binh lính dưới trướng hắn chỉ cần hơi trái ý là bị đ.á.n.h roi công khai. Hai năm trước có một phó tướng cãi lại hắn, bị hắn trói sau ngựa kéo mấy dặm đường, kéo đến chỉ còn nửa cái mạng.”

 

Ta lập tức bày ra vẻ mặt hoảng sợ tột độ.

 

Nàng hài lòng, tiếp tục nói:

 

“Muội dù sao cũng là nữ nhi Trần gia, nếu chịu uất ức, nhớ viết thư về.”

 

Ta cúi mắt đáp:

 

“Đa tạ tỷ tỷ quan tâm.”

 

Nàng phe phẩy quạt rời đi.

 

Ta nhìn theo bóng lưng nàng, thu lại vẻ kinh hoảng kia rồi tiếp tục đếm tiền đồng.

 

Xương tai?

 

Lần trước ta lén nghe phụ thân và môn khách nói chuyện, rõ ràng nghe họ bảo Hoắc Chinh Bắc trị quân cực nghiêm — không g.i.ế.c hàng binh, không quấy nhiễu dân chúng, không cắt xén quân lương. Dân biên cương đều gọi hắn là “Lục Bồ Tát”, ngày lễ ngày tết còn lập bài vị trường sinh cho hắn.

 

Trần Cẩm Tú đại khái không biết, bí quyết để ta sống sót ở Trần gia chỉ có một.

 

Chính là nghe tất cả lời người khác nói theo hướng ngược lại.

 

Đích mẫu nói “vì tốt cho ngươi”, tức là muốn hại ta.

 

Đích tỷ nói “lo cho ngươi”, tức là muốn cướp đồ của ta.

 

Mụ quản gia nói “Lục cô nương thật hiểu chuyện”, tức là thấy ta dễ bắt nạt.

 

Cho nên Hoắc Chinh Bắc nói “nàng không cần miễn cưỡng”, hiểu ngược lại chính là —

 

Thật ra hắn rất muốn cưới ta.

 

Ta nghiền ngẫm ý nghĩ này trong lòng hai lượt, cảm thấy trước sau đều hợp lý.