Nơi Đây Là Nhà

Chương 2



03

 

Ta từ hậu viện trở về phòng, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

 

Thứ cần mang đi không nhiều.

 

Một chiếc áo bông cũ do di nương để lại.

 

Một đôi hoa tai bạc — năm ta chín tuổi, di nương đem cầm cây trâm mới đổi được.

 

Còn có mấy trang thơ ta thuận tay lấy được, vẫn luôn bị ta ép dưới gối.

 

Ta nhớ hôm tộc học khảo hạch ấy, Trần Cẩm Tú ngồi trước ta hai hàng, ngậm cán b.út nghĩ rất lâu. Lúc viết chữ, vai nàng nhấp nhô liên tục, trông cực kỳ dùng sức.

 

Khi thu bài, tiên sinh gom thơ của mọi người đặt lên án thư, vừa mới xếp xong thì có tiểu tư chạy tới báo rằng tiểu thiếp thứ chín của ông ta lại đ.á.n.h nhau với chính thất.

 

Tiên sinh vừa đi, đám đích tỷ liền xúm quanh án thư lật thơ mình ra xem, tranh nhau xem ai được xếp hạng giáp.

 

Các nàng ríu ra ríu rít như một l.ồ.ng chim sẻ.

 

Trần Cẩm Tú cầm thơ của mình đọc cho Nhị tỷ nghe, đọc đến đầy đắc ý, giọng vừa the thé vừa vang:

 

“Mùa thu cúc nở đầy vườn,

Hoa vàng hoa trắng đều xinh.”

 

Nàng đọc xong, Nhị tỷ vỗ tay:

 

“Tỷ tỷ viết thật hay!”

 

Hoa vàng hoa trắng đều xinh.

 

Chỉ bằng một câu ấy, tiên sinh cho hạng giáp.

 

Còn thơ của Nhị tỷ:

 

“Tuyết bay phơi phới như tơ liễu,

Rơi xuống mặt đất chẳng còn đâu.”

 

Tiên sinh cho hạng ất, bởi ông ta nói chữ “chẳng còn” đối vận rất hay.

 

Đến lượt bài của ta, tiên sinh cầm lên nhìn một cái rồi đặt xuống:

 

“Chữ viết không tệ, nhưng ý thơ chưa đủ. Hạng ất hạ.”

 

Ta lấy lại bài thơ của mình, gấp lại, nhét vào tay áo.

 

Nhân lúc bọn họ vây quanh tiên sinh nịnh nọt, ta thuận tay gom hết những bài thơ mà đám đích tỷ bỏ quên trên án thư, nhét hết vào trong tay áo.

 

Khi ấy ta lấy trộm những bài thơ này, vốn định có một ngày sẽ dán lên bức tường trước cửa tộc học, để tất cả mọi người xem thử thơ hạng giáp rốt cuộc trông thế nào.

 

Nhưng cuối cùng ta vẫn không dán.

 

Vì dán lên rồi thì cũng chẳng thay đổi được gì.

 

Thơ hạng giáp của nàng vẫn là hạng giáp.

 

Còn ta vẫn chỉ là một thứ nữ “chữ viết không tệ nhưng ý thơ chưa đủ”.

 

Ta đưa tập thơ lên mũi, vẫn còn ngửi được mùi hương nhàn nhạt của giấy Tiết Đào cùng vị thanh khổ của mực Huy Châu.

 

Nhìn bài “Vịnh Nguyệt” của Tứ tỷ, câu đầu tiên viết:

 

“Mặt trăng giống cái bánh nướng to.”

 

Sau đó thực sự không viết nổi nữa, bèn bôi một cục mực đen sì.

 

Ta lặng lẽ gấp thơ lại, nhét xuống dưới gối.

 

Lỡ sau này đến biên thành, cuộc sống quá khổ cực, ta còn có thể lấy ra xem rồi cười một trận.

 

04

 

Chiều hôm sau, Tôn ma ma bên viện của đích mẫu tới.

 

Phía sau bà ta là mấy tiểu tư khiêng vài cái rương gỗ tróc sơn, “rầm” một tiếng đặt xuống nền phòng ta, bụi mỏng lập tức bay lên.

 

“Lục cô nương.”

 

Trên mặt Tôn ma ma là nụ cười giả lả đặc trưng của đám ma ma quản sự trong phủ.

 

“Phu nhân đã dặn dò, của hồi môn của cô nương đều chuẩn bị theo lệ. Đây là danh sách, cô nương xem qua đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Một tờ giấy rắc vàng được đưa tới trước mặt ta.

 

Ta nhận lấy, ánh mắt quét xuống, ngón tay cầm giấy hơi siết c.h.ặ.t.

 

Thứ nữ Trần gia xuất giá, bạc áp rương ít nhất cũng phải năm trăm lượng.

 

Mà số của hồi môn này của ta, e rằng còn chẳng bằng một nha hoàn có thể diện.

 

Tôn ma ma như nhìn ra điều gì, chậm rãi nói:

 

“Phu nhân bảo rồi, Lục cô nương là gả đến biên thành, Hoắc tướng quân lại là người giản dị, không để tâm mấy thứ hư lễ này.”

 

Ánh mắt bà ta quét trên người ta:

 

“Hơn nữa, ngày thường cô nương cũng chẳng dùng đến thứ gì.”

 

Ta cúi mắt, gấp tờ danh sách lại:

 

“Mẫu thân suy nghĩ chu toàn.”

 

“Lục cô nương hiểu là tốt.”

 

Tôn ma ma cười cười, ra hiệu cho đám bà t.ử mở rương.

 

“Đồ đều ở đây rồi, cô nương có muốn kiểm lại không?”

 

Ta khép nắp rương:

 

“Không cần đâu, làm phiền ma ma.”

 

Tôn ma ma hành lễ:

 

“Vậy lão nô xin về phục mệnh. À phải rồi, phu nhân còn nói, chiếc rương gỗ long não trong phòng cô nương, nếu là Hoắc tướng quân tự đưa riêng, thì không tính vào của hồi môn. Cô nương nhớ tự mình trông giữ cẩn thận.”

 

Tôn ma ma vừa đi chưa bao lâu, đích mẫu lại điều Thúy Liễu tới chỗ ta, nói là để giúp sửa soạn của hồi môn.

 

Thúy Liễu tay chân lanh lẹ, mắt còn lanh lẹ hơn.

 

Ngay ngày đầu tiên, nàng ta đã dọn bàn trang điểm cho ta, cầm cây trâm vàng trơn Hoắc Chinh Bắc tặng ngắm nghía hồi lâu rồi cười hỏi:

 

“Kiểu trâm này của cô nương thật lạ mắt, chỉ là hơi đơn giản. Có cần nô tỳ đem đi đính thêm vài viên ngọc không?”

 

“Không cần.”

 

Ta lấy lại cây trâm, cài về tóc.

 

“Như vậy rất tốt.”

 

 

Ta gần như nhìn thấy rõ suy nghĩ đang xoay chuyển trong mắt nàng ta.

 

Đúng là thứ nữ không lên được mặt bàn, có đồ tốt cũng chẳng biết dùng.

 

Ta không để tâm.

 

Những thứ Hoắc Chinh Bắc đưa tới, ta đều cất trong chiếc rương gỗ long não.

 

Chìa khóa chỉ có một, treo trên dây chuyền sát người.

 

Trong rương ngoài sách và vải vóc ra, dưới cùng còn ép một quyển sổ do chính tay ta khâu, bên trong chép đầy phương t.h.u.ố.c và tạp ký về biên thành.

 

Đó mới là chỗ dựa của ta.

 

Sáng hơn bất cứ viên châu ngọc nào.

 

05

 

Nhân lúc Thúy Liễu không có mặt, ta chép lại một bản danh sách của hồi môn mà đích mẫu đưa cho ta, rồi chọn vài món mang tới Đông thị nhờ lão triều phụng họ Ngô định giá.

 

Lão triều phụng họ Ngô là người quen cũ của di nương ta lúc còn sống.

 

Trước kia di nương từng làm tú nương trong hiệu cầm đồ, chuyên thêu hoa điểu.

 

Mẫu đơn do người thêu khác với người khác, vân cánh hoa đều dùng tơ cực mảnh chồng từng lớp từng lớp lên nhau, nhìn từ xa là màu phấn nhạt, nhìn gần bên trong lại ẩn sắc tím.

 

Ngô Lão triều phụng từng nói, tay nghề của di nương ta, khắp kinh thành không tìm ra người thứ hai.

 

Ông niệm tình cũ, bằng lòng giúp ta xem qua.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Hiệu cầm đồ nằm sâu nhất Đông thị, mặt tiền không lớn, dưới mái hiên treo một tấm biển cũ, đề bốn chữ “Ngô Ký Cầm Đương”. Lớp sơn đã bong tróc gần hết, lộ ra phần gỗ xám xịt bên dưới.