Một phần d.ư.ợ.c liệu được chuyển từ quân doanh sang, phần còn lại là do ta dẫn vài lão binh đã lành thương ở lại trong thành mưu sinh cùng Tiểu Thạch ra ngoài thành hái t.h.u.ố.c.
Cuốn sổ ngày một dày hơn ấy giờ được trải ngay trên bàn trong y bằng.
Ai cũng có thể mở xem.
Người đến chữa bệnh rất đông.
Binh lính trấn thủ biên cương.
Dân chúng trong thành.
Đôi khi còn có cả thương nhân qua lại.
Ta học được cách nhận biết thêm nhiều chứng bệnh đặc trưng nơi biên tái, cũng ghi thêm vô số chú thích nguệch ngoạc vào sổ.
Có lúc Hoắc Chinh Bắc tuần tra ngang qua, sẽ ghìm ngựa dừng lại một lát, từ xa nhìn một cái, chưa từng quấy rầy.
Chỉ có một lần, hắn sai người mang tới vài cuộn vải dầu chống mưa, nói rằng mùa xuân mưa nhiều.
Một hôm, có một thương nhân Hồ trung niên ăn mặc khác lạ đến đây.
Ông ta chỉ vào hình vẽ một vị t.h.u.ố.c trong sổ, dùng tiếng quan thoại cứng nhắc hỏi nơi tìm được.
Ta chỉ phương hướng.
Ông ta cảm tạ rối rít rồi rời đi.
Sau đó Tần quân y nói với ta, vị t.h.u.ố.c ấy trong bộ lạc thương nhân Hồ đáng giá ngang vàng ròng, là phương t.h.u.ố.c chữa một loại dịch bệnh thảo nguyên.
Ta chưa từng nghĩ đến chuyện cứu người.
Lại càng chưa từng nghĩ sẽ cứu những người xa đến vậy.
Ta chỉ là đem những điều mình biết—
những thứ mẹ ta dạy,
những lời Vương ma ma, Lý bà t.ử, lão Lưu đầu từng nói,
cùng chút kinh nghiệm ta tự mày mò bên bờ sinh t.ử—
ghi chép lại,
mở ra cho mọi người xem.
Chỉ vậy mà thôi.
23
Ta rời khỏi Trần gia đã bảy tháng rồi.
Cây táo trong viện đ.â.m chồi non, lấm tấm một màu xanh nhạt.
Phiến đá xanh bên thành giếng được nước tuyết suốt mùa đông rửa đến sáng bóng.
Ta ngồi bên giếng vá lại chiếc áo cũ của Hoắc Chinh Bắc bị rách nơi tay áo. Ánh nắng ấm áp chiếu xuống, trong không khí phảng phất mùi đất mới tan băng.
Cửa Tây sương phòng kêu “kẽo kẹt” một tiếng rồi mở ra.
Hoắc Chinh Bắc bước ra ngoài, trên người chỉ mặc một lớp trung y mỏng, trong tay xách một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Hắn đi đến trước mặt ta, ngồi xổm xuống, đặt chiếc hộp lên thành giếng.
“Mở ra xem đi.”
Ta đặt kim chỉ xuống, mở hộp.
Bên trong là một chiếc chìa khóa và một tờ giấy gấp vuông vức.
Ta mở tờ giấy ra.
Trên đó là nét chữ quen thuộc của hắn, ngay ngắn hơn rất nhiều so với chữ “được” năm xưa.
“Trần Cẩm Thư, khế đất của căn nhà này đã sang tên cho nàng.”
“Cây táo là của nàng, cây lựu là của nàng, cái giếng là của nàng… ta cũng là của nàng.”
“Nếu nàng nguyện ý, từ hôm nay ta là phu quân của nàng.”
“Nếu nàng không muốn, từ hôm nay ta là chủ nhà của nàng.”
Ta cúi đầu nhìn xuống.
Hắn vẫn ngồi xổm trước mặt ta, ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt hiếm hoi lộ ra vẻ căng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Hoắc Chinh Bắc.”
Ta chậm rãi nói:
“Tiền lương của chủ nhà… cũng phải nộp hai phần sao?”
Hắn khựng lại một chút, rồi khóe môi từ từ cong lên thành một nụ cười rõ ràng.
“Nộp.”
Trong giọng nói mang theo ý cười.
“Nộp hết cũng được.”
Ta cũng bật cười, cẩn thận cất chìa khóa vào trong n.g.ự.c, gấp lại tờ giấy rồi bỏ vào túi thơm bên người.
Nơi ấy đã nhét quá nhiều thứ rồi.
Ngân phiếu.
Chữ “được” kia.
Cả viên đá khắc chữ “Quy” mà hắn mang về từ sa mạc Qua Bích.
Giờ đây…
lại nhiều thêm một tờ giấy nữa.
Ta cầm kim chỉ lên, tiếp tục vá chỗ rách ấy:
“Vậy hôm nay phu quân muốn ăn gì?”
“Nàng làm gì cũng được.”
Hắn đứng dậy, bóng dáng cao lớn phủ xuống, chắn bớt ánh nắng hơi ch.ói mắt cho ta.
“Vậy ta đi nhóm lửa nấu cháo. Tối nay… ăn món thịt dê nướng lần trước nàng làm nhé?”
“Được!”
Ta cúi đầu, từng kim từng chỉ tỉ mỉ khâu kín vết rách.
Mũi cuối cùng được thắt thành một nút thật chắc.
Ta dùng răng c.ắ.n đứt đầu chỉ, giũ chiếc áo đã vá xong ra, giơ lên dưới ánh mặt trời nhìn ngắm.
Vết rách đã biến mất.
Chỉ còn lại một hàng chỉ khâu đều đặn dày khít, giống như luống cày mới xới trên mặt đất — trầm mặc mà vững vàng.
“Xong rồi.”
Ta nói.
Hắn từ trong bếp bước ra, nhận lấy chiếc áo, đầu ngón tay vuốt qua hàng chỉ kia rồi gật đầu:
“Vá rất đẹp.”
Hắn mặc chiếc áo cũ ấy vào, cúi đầu lật tay áo qua lại hai lần, sờ thêm mấy lượt.
“Ta… không biết nói chuyện lắm.”
Hắn bỗng mở miệng.
“Ta biết.”
“Nhưng mỗi lần từ quân doanh trở về, chỉ cần đầu ngựa quay về hướng bắc, ta lại muốn nhanh hơn một chút để về nhà.”
“Mỗi lần bước qua cửa, nhìn thấy nàng ở bên giếng hoặc trong bếp… ta đều cảm thấy Ninh Bình Thành không còn giống biên quan nữa.”
“Vậy giống gì?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Giống nhà.”
Ta đứng yên tại chỗ, trong tay vẫn nắm sợi chỉ gai kia.
Gió thổi qua sân viện, làm lá non trên cây táo xào xạc lay động, cũng thổi lọn tóc rơi trước trán hắn khẽ rung lên.
Ta nghĩ…
đây chính là nơi ta thuộc về.
-HẾT-