Ngày Tiểu Thạch hạ sốt, câu đầu tiên nó hỏi là mẹ nó, câu thứ hai là muốn uống canh dê.
Ta bưng tới cho nó. Nó cúi đầu uống một ngụm, nói còn ngon hơn canh mẹ nó nấu.
Ánh mắt nó bỗng sáng lên.
Cái sáng ấy giống hệt ngọn đuốc lính tuần đêm trên tường thành giơ cao — run rẩy cháy trong gió lạnh của đêm dài nơi Mạc Bắc.
Nửa tháng sau, nó chống nạng đứng dậy được.
Hôm ấy toàn bộ trại thương binh chen kín trước cửa lều nhìn nó. Tần Quân y ngồi xổm ở hàng đầu, nhìn nó từng bước từng bước dịch ra khỏi lều.
Tuyết đã ngừng rơi.
Một tia nắng xuyên qua khe mây, chiếu lên cái chân không bị cắt bỏ của nó.
Nó không khóc.
Nhưng tất cả những người chứng kiến đều khóc.
Lão binh từng mắng nó “đánh trận được cái rắm” quay đầu đi, bờ vai giật từng hồi.
Tần Quân y đứng dậy, bước đến bên cạnh ta, giọng ồm ồm nói một câu:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Cuốn sổ đó… cho ta chép lại nhé.”
Đó là câu dễ nghe nhất ông từng nói với ta kể từ ngày quen biết.
20
Ngày Tiểu Thạch chống nạng đi ra khỏi lều, Ninh Bình Thành lại đón thêm một trận tuyết.
Tuyết rơi dày đặc, lặng lẽ phủ kín tường thành đất vàng, mái doanh trại và cả những cành khẳng khiu trơ trụi của hai cây táo trong viện.
Ta đứng trước cửa bếp, nhìn trời đất trắng xóa mênh mang, trong tay ôm chén trà gừng vừa nấu xong.
Hoắc Chinh Bắc đẩy cửa bước vào, vai áo phủ đầy tuyết.
Hắn không vội phủi đi, mà trước tiên bước đến bên lò than, đưa tay sưởi ấm.
“Hôm nay Tiểu Thạch đi được hơn mười bước rồi.”
Ta đưa trà gừng cho hắn.
Hắn nhận lấy, ôm trong tay sưởi ấm, ánh mắt dừng trên chiếc chum đất.
“Nàng lại cho thêm d.ư.ợ.c liệu mới à?”
“Tần Quân y nói mấy lão binh bị thương cũ trong doanh, đến mùa đông là đau nhức. Ta thêm chút t.h.u.ố.c ôn kinh hoạt lạc.”
Ta khuấy nước t.h.u.ố.c trong chum.
“Ông ấy còn nói… vết thương cũ của chàng vào mùa đông cũng nên uống nhiều.”
Hắn không nói gì.
Cúi đầu uống một ngụm trà gừng, hơi nóng mờ đi hàng mày lạnh lùng của hắn.
Từ sau khi chân Tiểu Thạch được giữ lại, ta đi lại trong quân doanh càng thường xuyên hơn.
Cuốn sổ do chính tay ta khâu, được Tần quân y mượn chép rồi trả lại, bên mép trang xuất hiện thêm rất nhiều dòng chữ nhỏ như ruồi của ông.
Tên gọi dân gian của một vài vị t.h.u.ố.c nơi biên tái.
Hình dáng của vài loại thảo d.ư.ợ.c chỉ mọc trên vách núi nào đó.
Về sau còn có hai y quan trẻ biết chữ tới mượn đọc, chép lại.
Khi cuốn sổ quay về tay ta, nó đã dày thêm một nửa, bên trong kẹp đủ loại giấy vụn.
Ta cẩn thận chỉnh lý lại những thứ lặt vặt ấy, khâu đóng lại lần nữa.
Không còn là một cuốn sổ cô độc nữa.
Mà thành ba cuốn:
một cuốn phương t.h.u.ố.c,
một cuốn tạp ký,
một cuốn hình vẽ minh họa.
Có những đêm Hoắc Chinh Bắc từ quân doanh trở về rất khuya, sẽ thấy ta còn ngồi dưới đèn sửa sang đống giấy ấy.
Hắn không hỏi.
Chỉ lặng lẽ châm thêm dầu đèn, bỏ thêm vài cục than vào chậu sưởi.
Có một lần, ta nằm gục trên bàn ngủ quên.
Khi tỉnh dậy, trên người đã được phủ áo choàng của hắn.
Ở góc bàn đè một mảnh giấy, trên đó là nét chữ mạnh mẽ của hắn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cây kế phối với địa du, cầm m.á.u hiệu quả hơn. Chiều nay Tần quân y nói vậy.”
21
Cuối năm sắp đến, ta hấp năm l.ồ.ng bánh táo lớn.
Táo dùng là mẻ cuối cùng hái từ cây táo trong viện, nghiền nhuyễn rồi trộn vào bột nếp.
Ta còn hầm một nồi thịt dê thật to, lần này thêm cả kỷ t.ử và nhãn khô.
Đồ ăn vừa mang vào quân doanh, cả trại thương binh lập tức náo động.
Những binh sĩ còn đi lại được thì giúp bày những chiếc bàn gỗ dài. Tần Quân y phá lệ cho mỗi người uống một chén nhỏ rượu gạo.
Tiểu Thạch chống nạng đi rất vững, phụ chia bát đũa.
Sắc mặt nó đã hồng hào trở lại. Vừa thấy ta liền nhe răng cười, để lộ hàm răng trắng:
“Phu nhân, mẹ ta nhờ dịch thừa gửi thư tới rồi. Bà nói sang xuân sẽ thuê một gian hàng nhỏ trong trấn bán mì nước!”
Ta cười gật đầu, đặt miếng bánh táo lớn nhất vào bát nó.
Hoắc Chinh Bắc đứng dưới đài quan sát trong doanh trại, từ xa lặng lẽ nhìn.
Hắn không tiến vào chỗ náo nhiệt ấy, chỉ yên lặng đứng đó, trên người phủ đầy những hạt tuyết li ti.
Chia xong đồ ăn, ta bưng một bát canh cùng hai miếng bánh táo đi tới.
“Nếm thử đi.”
Ta đưa cho hắn.
“Táo là từ cây trong viện chúng ta đấy.”
Hắn nhận lấy, cứ thế đứng giữa trời tuyết mà ăn.
Ăn rất chậm.
Rất nghiêm túc.
“Trần Cẩm Thư.”
Hắn khẽ gọi ta.
“Ừm?”
“Sang xuân… ta muốn dựng một y bằng trong thành.”
Hắn nhìn bát canh dê trắng sữa trong tay.
“Tần Quân y già rồi, y quan trong doanh cũng không đủ. Mùa đông có người bị cóng, mùa hè có dịch bệnh. Ngoài thành còn có dân lưu tán và thương đội qua đường. Ba cuốn sách kia của nàng rất hữu dụng. Nếu nàng bằng lòng… y bằng sẽ do nàng quản. Dược liệu và nhân lực, ta sẽ lo.”
Tuyết rơi trên vai hắn, tan thành những vệt nước sẫm màu.
Ta nhìn gương mặt nghiêng ngày càng cứng cỏi của hắn sau bao năm bị gió cát biên quan mài giũa, chợt nhớ rất lâu trước kia, trong căn phòng lạnh lẽo ở Trần gia, ta từng lén đọc thoại bản.
Trong sách viết anh hùng cứu mỹ nhân.
Viết hồng tụ thiêm hương.
Nhưng đó không phải chúng ta.
Hắn cho ta một khoảng trời để thở.
Ta đáp lại bằng tất cả những gì mình có thể trao đi.
Y thuật chân thực.
Canh nóng.
Và một trái tim đã vùng vẫy giữa thế đạo này, không chịu dễ dàng cúi đầu nhận thua.
“Được.”
Giọng ta vang lên rõ ràng kiên định giữa gió tuyết.
“Ta sẽ quản.”
Hắn khẽ thở phào, cúi đầu tiếp tục uống canh.
Uống xong, hắn trả lại bát cho ta, đầu ngón tay vô tình lướt qua đầu ngón tay ta.
Chỉ một chạm rất khẽ…
lại nóng hơn cả lửa than.
22
Sau khi xuân sang, y bằng được dựng trên khoảng đất trống cạnh cổng thành.
Tần Quân y ngồi trấn thủ, ta dẫn theo hai y quan trẻ biết chữ làm trợ thủ.